Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Ba 25th, 2013

Ghi chú: Bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương nhờ tôi viết Tựa cho cuốn sách sắp in của ông, một cuốn sách mà ông nói là để “lưu niệm”… Quả thực tôi đã rất băn khoăn, nhưng làm sao có thể từ chối với một bậc tiền bối, bậc thầy, đã tin tưởng mình, khi thầy tuổi đã ngoài trăm.

Đành viết thôi. Và nay… xin được chia sẻ sớm cùng bè bạn… (ĐHN).

 

Thay lời Tựa

Đôi dòng cho Trăng Soi Bóng Nước

của Dương Cẩm Chương

 

Tôi may mắn quen biết ông, bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương,  hơn mươi năm trước qua người bạn thiết đồng môn, đồng khóa là bác sĩ Thân Trọng Minh, cháu gọi bà Thân Thị Ngọc Quế- phu nhân ông- là cô ruột, nhưng với ông, riêng tôi còn cảm thấy có gì đó rất gần gũi, như đã thân quen từ xa xưa lắm, có lẽ do con đường y nghiệp của ông trải qua gần như con đường tôi đã và đang đi, dù khi ông tốt nghiệp bác sĩ y khoa thì tôi chưa… chào đời! Ông là bậc tiền bối, bậc thầy, đồng thời cũng là một người… bạn của chúng tôi,  vì ngoài là một thầy thuốc, ông còn là một nghệ sĩ. Mà, nghệ sĩ thì không có tuổi.

DCC (thu) Cách đây mấy hôm, ở tuổi 103 này, ông phone tôi bảo “Ngọc viết cho mình lời Tựa cho tập sách lưu niệm này nhé!”. Ối trời. Làm sao tôi dám. Ông khẩn khoản: “Ngọc viết được mà!”. Tôi ú ớ tìm lời từ chối, tìm cách hoãn binh… thì ngay tức khắc, ông kêu người cháu mang đến tôi tập bản thảo Trăng soi bóng nước và không quên gởi một bức “tâm thư” kèm bài thơ “Tống thê nhập đạo” của Lý Thiệp đời Đường.

Làm sao mà dám chẳng vâng lời.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Ba 23rd, 2013

 

TRÒ CHUYỆN TRÊN DUTULE.COM

Ghi chú: Một hôm, nhà thơ Du Tử Lê gởi email mời tôi tham gia mục Trò chuyện trên dutule.com cho vui. Tôi nói tùy hỷ! Vậy là có những câu hỏi gởi về và tôi hồi đáp lai rai… Nay đưa lên dohongngoc.com để các bạn gần xa có thể cùng trao đổi.

Thư từ xin gửi về:  dutule@dutule.cohoặc dohongngocbs@gmail.com

Du Tử Lê và tôi vốn thân quen từ nửa thế kỷ trước ở Saigon, khi tập thơ đầu tay của anh – “Thơ Du Tử Lê” – ra đời, tôi là người giới thiệu trên tập san Tin Sách. Lúc đó chúng tôi chưa từng quen biết nhau. Sau này có dịp gặp lại, dutule nhắc: Hồi đó, một tập thơ của một nhà thơ trẻ ra đời luôn bị “đập” tơi tả, nhưng bài giới thiệu Thơ Du Tử Lê của Đỗ Nghê lại rất trang trọng… Bởi vì, thực ra, lúc đó tôi cũng còn rất trẻ mà!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Ba 19th, 2013

TRAO ĐỔI KINH NGHIỆM

 

Ghi chú:

Gần đây các sinh viên học về Khoa học hành vi- Giáo dục sức khỏe và các bạn đồng nghiệp đang hoạt động trong lãnh vực truyền thông- giáo dục sức khỏe ở cơ sở (từ Phú Thọ, Hà Nội, Hải Phòng ở miền Bắc đến Đà Nẵng, Huế, Bình Thuận… miền Trung và các tỉnh miền đông miền tây Nam bộ) thường  gởi email yêu cầu tôi chia sẻ ít nhiều kinh nghiệm trong lãnh vực này… Tôi không thể trả lời riêng từng trường hợp nên nghĩ tốt hơn là “post” lên đây một số bài giảng đã thực hiện trong những năm tôi còn phụ trách T4G Tp.HCM. Các bạn có thể tùy nghi sử dụng, miễn là ghi rõ “nguồn” (source) theo thông lệ là được.

Thân mến,

BS Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

Làm thế nào để soạn một tài liệu

truyền thông –giáo dục sức khỏe cho hay?

 

BS Đỗ Hồng Ngọc

(Nguyên giám đốc Trung tâm Truyền thông

                          -  Giáo dục sức khỏe Tp.HCM)

 

7 điều cần nhớ khi soạn một tờ Bướm giáo dục sức khỏe

 

1. Tờ bướm là một mảnh giấy cỡ A4.

Xếp lại bằng nhiều cách. Có thể xếp làm đôi , làm ba, làm tư…

Khi xem có thể trãi rộng nguyên một tờ A4. Do vậy, trình bày phải chú ý yếu tố này  để sắp xếp cho đẹp.

 

2. Tờ bướm đưa những thông tin cần thiết đến đối tượng đích (như viên thuốc cho đúng người bệnh). Thường được đọc ngay tại chỗ, nhưng nhiều khi mang về nhà để coi đi coi lại, thậm chí truyền bá cho người này người khác, do đó tác động lớn hơn là ta tưởng!

Do vậy, phải làm thật cẩn trọng!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Ba 08th, 2013

Thơ Trần Vấn Lệ

Nha Trang Nhớ Ơi

Tôi nhớ Nha Trang muống vàng mấy độ, vàng ơi con phố, vàng tới biển xanh…Nha Trang long lanh cơn mưa tháng Chạp, ai xa ngơ ngác ai gẩn ngẩn ngơ…Rau muống Hà Ra, bà ba gió lật, hai chân trắng bóc mây đầu núi ghen!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Ba 03rd, 2013

SẾN GIÀ NAM

 

Thấy tôi đứng loay hoay tìm kiếm mãi trên các kệ đầy nhóc băng đĩa ngổn ngang, cô bé bán hàng đến gần hỏi:

- Bác muốn kiếm loại nào?

- Nhạc. Nhạc xưa.

Cô đọc vài cái tên gì đó…

- Không. Xưa hơn nữa kìa. Chừng nửa thế kỷ trước. Có không?

- Bác chờ con lấy.

Một lúc, cô mang ra một cái… giỏ, đúng hơn là một cái rổ to, hình chữ nhật, chứa hàng ngàn đĩa CD, buộc dây thun từng cộc nói bác lựa đi.

Tôi giật mình thấy trên thành rổ dán mấy mảnh giấy viết tay bằng chữ in khá to: SẾN GIÀ NAM.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Ba 02nd, 2013

Thư gởi bạn xa xôi,

 

Tình cờ thôi, Phan Đổng Lý (PĐL) ở Melbourne gởi về tặng mình một bài thơ, có tựa là Hành Y (viết cho Đỗ Hồng Ngọc) trùng với ngày Thầy thuốc Việt Nam. Trùng hợp vì PĐL không hề biết ở VN có một ngày Thầy thuốc như thế. PĐL là bạn bọn mình từ 60 năm về trước, lúc cùng vào đệ thất (lớp 6) Phan Bội Châu Phan Thiết- À, mà chưa, mới 59 năm thôi, vì đó là năm 1954- Không biết PĐL đã “gieo trồng” mầm thơ thế nào mà bây giờ tuổi trên 70 bỗng nổi hứng làm thơ “vịnh” bạn bè, mà bài nào cũng… hay, cũng bộc lộ “bản sắc” của từng đứa!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Hai 27th, 2013

Y TẾ NHÂN VĂN KHÔNG THỂ CÓ HAI TỐC ĐỘ

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Hai 27th, 2013

Thăm người thầy thuốc 103 tuổi

 

“Chúng Ta Có Thể Sống Thong Thả”

 

Ông mặc chiếc áo thun, ngồi trên giường đặt giữa phòng, hai chân đong đưa không chạm sàn. Cạnh đó là một tủ sách đồ sộ và một nửa bộ salon màu nhạt. Ánh sáng tràn ngập từ cửa sổ và cửa chính vào có vẻ như ông đang ngồi sưởi nắng. Thấy tôi đến, ông nheo mắt nhìn rồi nở nụ cười. “Chú nhớ ai không?” Tôi hỏi. Ông nhìn rồi mừng rỡ “Ngọc, Ngọc phải không? Ngồi xuống đây đi”. Đã lâu không đến thăm ông! Hôm sinh nhật cũng là dịp ra mắt tập thơ Thi Tâm của ông thì tôi đang ở Phan Thiết không đến được, sau đó ông đã gởi tập thơ đến tận nhà.

Ông chính là bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương.  Quý Tỵ này vừa tròn 103 tuổi. Ông nói đó là tính tuổi ta chứ tuổi tây thì mới 102 thôi!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Hai 25th, 2013

Sách của Gia đình

Lê Uyển Văn

sach DHN 2  Hạnh phúc của cha mẹ ở cuối ngày là được nhìn con mình trong giấc ngủ, hơi thở nhẹ nhàng, khuôn mặt thanh thản như thoáng nét cười; hạnh phúc nhiều hơn khi nhìn thấy bên gối con là một cuốn sách. Tôi đang hưởng niềm hạnh phúc ấy, lòng vui râm ran khi nhìn thấy “các chàng trai” chuyền nhau đọc cuốn “ Sức khỏe gia đình” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Hai 19th, 2013

 

                                      Ngày Tình Yêu

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Hai 12th, 2013

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

 

Trước ngày đưa ông Táo về trời, mình đi café với Thân Trọng Minh, Lê Ký Thương, Cao Kim… ở ngay sau Dinh Độc Lập. Hồi đó dễ gì vào đây! Bây giờ dinh thành bảo tàng,  phía  đường Huyền Trân công chúa có một cantine ngoài trời khá lý tưởng nhờ có bãi cỏ xanh và những cây cổ thụ.  Nhắc Nguyên Minh với Quán Văn 12 về “một thời Ý Thức” vừa ra mắt, nhắc “cặp đôi hoàn hảo” Khuất Đẩu- Huyền Chiêu, một âm một dương, một cương một nhu, nhắc Lữ Quỳnh, Đinh Cường, Trần Hoài Thư… năm nay mỗi người một cảnh.

Người ta chia đời người làm 3 hồi: hồi trẻ, hồi trung niên và “hồi đó”. Khi người ta cứ  “hồi đó” hoài thì đúng… hồi đó rồi!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Hai 10th, 2013

Nguyên Đán

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Hai 10th, 2013

Thư gởi bạn xa xôi,

 

Thú thiệt với bạn là sao bây giờ mình không cảm thấy có một chút Tết nào cả! Nhớ cái hồi 12, 13 tuổi, ở Phan Thiết, mình nôn nao Tết ghê lắm. Gần tết, ông anh may cho một bộ pyjama rằn mặc Tết đã mừng húm. Rồi được người lớn lì xì, đi bầu cua cá cọp… Vui quá!… Nhưng Phan Thiết tết nhất có lẽ là thứ bánh cốm nhà quê, làm bằng nếp rang ngào đường, đóng hộc, bọc giấy ngũ sắc, trang trí hai đầu ngộ nghĩnh, với một nồi bánh tét (bánh đòn) đêm khuya… và đặc biệt: gió bấc.

Bánh cốm PT Đó là một thứ gió lạ, đột ngột báo mùa, không đủ lạnh, không đủ rét, chỉ làm se se, ơn ớn, mơn man thổi cái hơi mặn từ biển vào, lẫn mùi cá, mùi nước mắm… quyện thành một thứ không khí sệt tết. Bạn nhớ không, thời đó bọn mình được ăn cái bánh bèo ngọt xanh mùi lá dứa đã thấy ngon lành, ăn cục thèo lèo cứt chó đã thấy sướng khoái. Tết còn là dịp đi rảo mấy đình chùa coi các cô bóng múa dĩa, coi người ta hì hục cúng kiếng…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Hai 09th, 2013

Ghi chú: Y. bị stroke đang phải nằm ở nursing home. Trần Hoài Thư theo chăm sóc vợ. Một loạt bài “Theo em” THT đã viết trong những ngày tháng khó khăn này. (tranhoaithux.wordpress.com)

Tg Trần Hoài Thư,
Thư ơi, bây giờ là 30 Tết ở VN (năm nay lấy 29 làm 30!). Sáng, có Bùi Nghi Trang đến, hai anh em dẫn ra quán cóc trên đường Nguyễn Đình Chiểu (xưa là Phan Đình Phùng, gần nhà mình) uống cafe, nhắc bạn bè. Và, nhắc Thư và Y. Nhớ hôm nào, Thư ở đây, mình lấy xe vespa cà tàng chở bạn đến BK hẹn Y. Nhưng Y. hôm đó đã không đến, bạn buồn rười rượi… đến nỗi mình có cả một bài thơ tặng Trần Hoài Thư. Mới đó. Mà nay bạn lại ở bên Y, chăm sóc Y những ngày đau ốm này. Đọc “Theo em” mà muốn khóc. THT là vậy. Tình mênh mông. Nghĩa mênh mông. Mình đã từng bị hemorragic stroke, đục sọ 2 lỗ, cách đây đã hơn 15 năm. Những ngày nằm Bv, mình đã đọc Tâm kinh Bát nhã và từ đó viết cuốn Nghĩ Từ Trái Tim. Nhờ Thiền, nhờ sống theo Nghĩ từ trái tim, mình phục hồi tốt. Mình không dám bày vẻ gì bạn đâu nhưng ở nursing home chắc khổ lắm! Khi nào tự vệ sinh được thì nên… về nhà, kiên trì tự tập luyện sẽ thành công. Thiền có hiệu quả tốt. Thở bụng là một phương pháp hay. Nếu bạn có thì giờ, hãy đọc trên www.dohongngoc.com các đề tài này vậy nhé.
Vì tình bạn, vì đồng bệnh tương lân, bèn có mấy lời.
Năm vẫn Mới, chúc Thư khỏe và Y mau phục hồi.

Đỗ Nghê
(Đỗ Hồng Ngọc)

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Hai 03rd, 2013

Đi tìm nét đẹp văn hóa ứng xử

(Báo Doanh Nhân Saigon Cuối Tuần, Xuân Quý Tỵ 2013)

 

Ngày xuân sang ta chúc nhau…”, “Con chúc ông bà sống lâu thật lâu…” Lời ca rộn ràng nhân dịp xuân về cho thấy những câu chúc của chúng ta dành cho ông bà, bố mẹ, người thân, bạn bè, láng giềng… là một điều rất đỗi tự nhiên, quen thuộc. Đặc biệt trong dịp xuân về, khi mà Dù đi đâu ai cũng nhớ / Về chung vui bên gia đình, dường như ai cũng sống nhân ái hơn, mở lòng hơn với mọi người…

Ngẫm lại, chợt nhận ra những giá trị tốt đẹp ấy dường như đang phai mờ dần trong cuộc sống hiện đại, chỉ còn trong ngày tết ở làng quê.

Không những vậy, một số lễ nghi còn bị chuyển thành những phương thức để cầu lợi, như cầu lộc cầu tài, cầu thăng quan tiến chức, trong khi một số thói quen, tập quán tốt đã bị mai một, như thói quen xếp hàng, cảm ơn – xin lỗi, sống có trách nhiệm với bản thân,…

Do cuộc sống hiện đại bận rộn, hay do nguyên nhân nào khác mà chúng ta đang mất dần những nét đẹp văn hóa ứng xử ấy và đâu là hệ quả của vấn đề này? Tọa đàm đặc biệt nhân dịp Xuân Quý Tỵ của DNSGCT với sáu vị khách mời – thân hữu, vì vậy, trở thành một cuộc “Đi tìm nét đẹp văn hóa ứng xử” của người Việt…

Trong số khách mời, chỉ có nhà triết học, dịch giả Bùi Văn Nam Sơn lần đầu tham dự một cuộc tọa đàm của DNSGCT, còn chuyên gia ẩm thực Hồ Thị Hoàng Anh, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, luật sư Nguyễn Ngọc Bích, giáo sư Huỳnh Như Phương và doanh nhân Lương Văn Lý là “khách quen”, nên sau cái bắt tay chào hỏi, lễ nghi “ưu tiên phụ nữ”, “nhường bậc trưởng bối”,… là những suy tư, trăn trở cùng một đề tài không hề đơn giản.

Như ông Huỳnh Như Phương nói một cách ý nhị, khi DNSGCT đặt ra “chuyện văn hóa ứng xử” thì đã ngầm ý rằng mối quan hệứng xử giữa người và người trong xã hội đang có vấn đề.

xem tiếp…