Archive for the Category ◊ Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác ◊

Cập nhật: admin
• Chủ Nhật, Tháng Tám 01st, 2010

Nguyễn Thánh Ngã

Tôi không định viết về Đỗ Hồng Ngọc- Đỗ Nghê với “Thư cho bé sơ sinh & những bài thơ khác” vì đã có nhiều người viết rồi. Nhưng đứa bé sơ sinh lại thôi thúc, lại cất tiếng u oa…Thôi thì tôi vụng dại kể về thứ thơ “qua rèm” (Trăng Boston) của Đỗ Hồng Ngọc cho tuyết nghe ở phố Tàu hoặc nhà giữ lão ở Montreal nghe chơi. Gọi là đáp lại tiếng khóc sơ sinh, may ra gửi một chút tình cho Đỗ Nghê thi sĩ…
Đỗ Nghê thi sĩ tên thật là Người Cầm Ống Tiêm. Đối tượng Trẻ Sơ Sinh. Trong cái sát-na rung cảm chàng dám đại diện cho Đời giới thiệu cho “tính bổn thiện” số phận Con người thông qua ngũ uẩn. Bé Sơ Sinh ơi, Ngươi là đứa bé nào ở không- thời- gian Từ Dũ-1965 mà diễm phúc vậy. Mới sinh ra liền được nghe Kinh Bát Nhã ? Tôi lăn lộn ba đường sáu nẻo giờ mới được nghe lẫn lộn giữa ngộ -mê dày cộp. Sao có thể hiểu được điều gì. Ngươi mới là được nghe cái nghe tuyệt hảo, cái nghe nguyên vẹn gần như là thai giáo- một thứ kinh thơ bất tuyệt giữa chào đời… xem tiếp…

Cập nhật: support3
• Thứ Sáu, Tháng Bảy 30th, 2010

Huỳnh Ngọc Chiến

Từng ngày, từng ngày qua, chúng ta như một lữ khách đi trong cõi đời, thỉnh thoảng ghi vội vàng và vắn tắt những điều nho nhỏ và bình dị giữa cuộc sống : một đứa bé chào đời, một cuộc gặp gỡ tình cờ, một chiếc lá rơi, một cuộc chia ly, một nỗi buồn bất chợt. … Ghi lại như một vài ký chú nho nhỏ trong một trang nhật ký. Như một dấu mốc vu vơ nào đó trên con đường đời, rất dài mà cũng có thể là rất ngắn. Và những dòng chữ không cần dụng công đó –ngay trong cả những dòng thơ ghi lại những điều thương nhớ ngậm ngùi – lại vang lên giai điệu nhẹ nhàng của thơ ca, nhẹ nhàng như hơi thở, vì nó mang rất nhiều hơi thở của cuộc sống. xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Ba, Tháng Bảy 27th, 2010

Tập Thơ Thứ 5
Của  Đ Ỗ  H Ồ N G  N G Ọ C
( Đỗ Nghê )

Nhà Xuất Bản Văn Nghệ Tp HCM
tháng 7/ 2010


xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Tư, Tháng Năm 19th, 2010

Ghi chú của Đỗ Hồng Ngọc:

NƯỚC, bài thơ tôi viết tại Paris, tháng 6/1997, nhân ngày Môi trường thế giới (chủ đề Nước) …Nước vẫn muôn đời/ Không đi chẳng đến/ Ai người nỡ hỏi/ Nước đến từ đâu/ Ai người nỡ hỏi/ Nước trôi về đâu… (Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ!).  Nhạc sĩ Đặng Ngọc Phú Hòa (Khúc Dương) giảng viên Học viện Âm nhạc Huế tình cờ đọc được bài thơ trên đã cảm xúc và “ứng tác” thêm một đoạn, phổ thành ca khúc Kể chuyện trăng tàn rất dễ thương và gởi vào tặng tác giả thơ chưa hề quen biết nhau. Xin chia sẻ cùng bè bạn. (HUYỀN CẦM, SUISA, 2004, nhạc Khúc Dương qua giọng ca của Camille Huyền).

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Hai, Tháng Tư 26th, 2010

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Năm, Tháng Tư 01st, 2010

Kẻ Rong Chơi

tặng TCS

Chàng đến như một kẻ rong chơi
Du ư Ta bà thế giới
Thương những giọt nắng
Yêu những cơn mưa
Biết nghe lời tự tình của từng ngôi tháp cổ
Đau nỗi đau hòn sỏi lăn trầm…
Thấy vô thường là đóa hoa rực rỡ
Phúc âm là nỗi buồn
Khi Chúa, Phật đi xa…

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Tư, Tháng Một 27th, 2010

Lê Uyển Văn

Đọc hai tập thơ “Giữa hoàng hôn xưa”“Vòng quanh” của  Đỗ Hồng Ngọc , càng thấm thía thế nào là “ một thứ thơ đích thực. Không cố  buồn khi chưa đủ buồn. Không cố  vui khi chưa đủ vui. Không cố  nhớ khi chưa đủ nhớ! Thứ thơ mọc từ cội rễ tâm hồn, tự nhiên và giản dị như lời nói.” ( Lời tựa của “ Giữa hoàng hôn xưa”-Đỗ Trung Quân). Thật sự, không có gì thâm sâu , bí hiểm cả, chỉ là niềm cô đơn thầm kín, nỗi buồn rực rỡ của xưa xa nhưng làm cho đời sống “bớt bất trắc hơn”, “tuyệt vọng bỗng có vẻ đẹp riêng” như bông hoa nở muộn mằn bên trời hanh nắng .

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Năm, Tháng Mười Một 12th, 2009

Tiếng Việt ta thiệt hay! “Mít đặc” là nói một anh dốt, dốt đặc; còn “mít ướt” là nói một chị khóc nhè, nhõng nhẽo, mít ướt. Cái hay ở chỗ người ta không nói chị mít đặc, anh mít ướt. Bởi theo truyền thống thì chỉ có anh mới… mít đặc, còn chị chỉ có thể mít ướt thôi! Làm như anh không biết mít ướt và chị không biết mít đặc bao giờ! Bởi cũng theo quan niệm truyền thống thì đàn ông mà mít ướt thì khó coi. Trái lại, người ta nói vũ khí mạnh nhất của nữ giới chính là… nuớc mắt.

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Hai, Tháng Mười 05th, 2009

Giáo sư Ngô Gia Hy, người thầy của nhiều thế hệ thầy thuốc chúng tôi, lúc đó đã gần tuổi 90, thế nhưng vẫn nhiệt tình chủ trì Hội thảo bàn về một vấn đề thời đại: Rối loạn dương cương. Một lần nọ, ông phone gọi tôi đến nhà họp mặt với một số thân hữu, mà ông gọi là những  “văn nghệ sĩ gia đình” đến thăm ông đang bị bệnh khá nặng, phải truyền nước biển, chích kháng sinh tại nhà. Cứ tưởng ông “liệt giừơng liệt chiếu” nhưng không, ông vẫn ngôì say sưa nghe các bạn trẻ đàn hát, ngâm thơ.

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Sáu, Tháng Chín 25th, 2009

begai1Vài ba tháng đầu đời trẻ ít bệnh là nhờ những kháng thể của mẹ còn dự trữ, sau đó phải “ tự lực” nên những tháng tiếp theo, trẻ mắc rất nhiều thứ bệnh Ngoài những bệnh do vi trùng, sịêu vi  trùng gây ra, trẻ còn dễ mắc những bệnh do sai dinh dưỡng, do chăm sóc không đúng cách. Khi mắc bệnh, trẻ cũng “mắc” không giống người lớn. Cùng một thứ bệnh, cùng do một tác nhân, ở người lớn và trẻ con bệnh cảnh rất khác nhau. Do đó,  không thể lấy kinh nghiệm bản thân để “ suy ra” cho trẻ được. Thuốc dùng cũng vậy. Đã có trường hợp bé chết giấc vì nhỏ mũi bằng thuốc của người lớn, có trường hợp bị ngộ độc vì một loại xi-rô ho người lớn! Một câu nói đã cũ nhưng vẫn còn rất đúng trong Nhi khoa: “ Trẻ con không phải là một người lớn thu nhỏ”. xem tiếp…