• Thứ Ba, Tháng Mười Hai 15th, 2009
Làm sao biết trẻ mắc bệnh?
Trẻ không biết nói, không biết diễn tả các triệu chứng của bệnh, hoặc nếu có biết thì cũng thừờng không chính xác. Lúc được khám bệnh, trẻ sợ không dám khai rõ bệnh tình. Ngược lại, có khi kể lung tung…Nhiều bé mới học được từ “ nhức đầu”, “ đau bụng” đã đem ra sủ dụng liên tục khiến cho mẹ và thầy thuốc cũng hết sức lúng túng.
Thân nhân trẻ em, cô nuôi dạy trẻ, người giúp việc… cũng không nắm rõ bệnh sử, đôi khi cũng không trung thực vì quá lo âu hoặc quá lơ đễnh.
Do vậy, phải có kinh nghiệm và một vài nguyên tắc để phân biệt trẻ khỏe, trẻ mệt và trẻ bệnh như dưới đây:
xem tiếp…
• Chủ Nhật, Tháng Mười Một 29th, 2009
Năm 1972, cuốn sách đầu tay của tôi (không kể tập thơ Tình người, in ronéo thời sinh viên) là cuốn Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò.khi tôi mới vừa tốt nghiệp bác sĩ y khoa được 3 năm: Người viết tựa cho cuốn sách này là học giả Nguyễn Hiến Lê. Ông viết rất trang trọng rồi kết: “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị!” . Có lẽ trong cuốn này tôi đã dùng một cách viết như… thơ, cho một lứa tuổi rất thơ là tuổi học trò, tuổi mới lớn!. Phải nói là tôi đã “vội vàng” viết cuốn sách đó ngay khi mới ra trường vì thực lòng tôi sợ để lâu thì mình sẽ… già đi mà không còn cái cảm xúc của tuổi mộng mơ đầy “khổ đau” đó nữa, và vì vậy mà xa cách với các em. Lúc đó mình dễ trở thành một ông… bác sĩ khệnh khạng, đạo mạo, lện giọng dạy dỗ nọ kia. Cuốn sách đầu tay không những được các em học sinh mà cả các bậc phụ huynh cũng nồng nhiệt đón nhận. Nhà văn Trần Phong Giao, Tổng thư ký báo Văn lúc đó bảo tôi anh đã bắt con mình học… thuộc lòng cả một chương trong sách! Nhà xuất bản Lá Bối của thầy Từ Mẫn độc quyền phát hành và chỉ vài tháng sau sách đã được tái bản. Sau 75 tôi còn thấy cuốn sách đó được chụp, in lại bên Mỹ! Điều này không làm tôi phiền lòng mà chỉ thấy vui thêm. Có ai đó trong lúc vượt biển đã không quên mang theo cuốn sách!
xem tiếp…
• Thứ Bảy, Tháng Năm 09th, 2009
Mới đó mà đã hơn 30 năm! Thời gian trôi nhanh thật. Những chú nhóc ngày nào được các bà mẹ, ông bố trẻ lo âu thắc thỏm bế đến tôi thì nay đã lại thấy ẳm những chú nhóc khác- là con của chú- đến nữa rồi… Vẫn những âu lo đó. Vẫn những băn khoăn thắc mắc đó. Dù khoa học kỹ thuật, dù y học đã thay đổi, tiến bộ không ngừng mà tấm lòng người làm cha, làm mẹ thời nào cũng vậy, chẳng mấy chút đổi thay. Còn các bà mẹ, ông bố lúng túng lọng cọng ngày nào bây giờ đã là những ông bà nội ngoại, mà vẫn cứ còn lọng cọng lúng túng như xưa dù tóc đã bạc màu với tháng năm, vẫn tất tả lo toan thay ba mẹ bé bận bịu trăm công ngàn việc. xem tiếp…
• Thứ Sáu, Tháng Tư 24th, 2009
Phong vien – Năm 1974 ông viết xong, tháng 1năm 1975, cuốn sách được in ra, cho đến nay, đã hơn 30 năm sau, Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc vẫn thường xuyên được tái bản lại và vẫn là cuốn sách gối đầu giường của nhiều thế hệ các bà mẹ trẻ nối tiếp nhau.
Thế nhưng điều quan trọng nhất không chỉ là sự cần thiết của cuốn sách, không phải là việc tác giả của nó vẫn dày công cập nhật lại những thông tin mới, kiến thức mới trong mỗi lần tái bản. Mà điều quan trọng là hơn 30 năm sau, cái tinh thần chữa bệnh đôn hậu, đầy tình thương yêu của người bác sĩ ấy vẫn nguyên vẹn như thuở nào, như ngày ông – một người làm thơ, viết báo – lựa chọn thêm cho mình một cách chữa trị những nỗi đau của con người. xem tiếp…
Ý kiến bạn đọc!