<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
		xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc &#187; Ở nơi xa thầy thuốc</title>
	<atom:link href="http://www.dohongngoc.com/web/category/o-noi-xa-thay-thuoc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Wed, 01 Feb 2012 10:36:49 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
	<copyright>2006-2007 </copyright>
	<managingEditor>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</managingEditor>
	<webMaster>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</webMaster>
	<image>
		<url>http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress.jpg</url>
		<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
		<width>144</width>
		<height>144</height>
	</image>
	<itunes:subtitle></itunes:subtitle>
	<itunes:summary>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:summary>
	<itunes:keywords></itunes:keywords>
	<itunes:category text="Society &#38; Culture" />
	<itunes:author>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:author>
	<itunes:owner>
		<itunes:name>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:name>
		<itunes:email>admin@sgc.vn</itunes:email>
	</itunes:owner>
	<itunes:block>no</itunes:block>
	<itunes:explicit>no</itunes:explicit>
	<itunes:image href="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress_large.jpg" />
		<item>
		<title>Trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi hiện tại</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/trach-nhi%e1%bb%87m-c%e1%bb%a7a-ng%c6%b0%e1%bb%9di-bac-si/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/trach-nhi%e1%bb%87m-c%e1%bb%a7a-ng%c6%b0%e1%bb%9di-bac-si/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 Jan 2012 10:16:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghiên cứu khoa học, giảng dạy]]></category>
		<category><![CDATA[Thầy thuốc và bệnh nhân]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5439</guid>
		<description><![CDATA[Ghi chú: Những ngày đầu năm 2012 này, bác sĩ Lê Ngọc Dũng lại chịu khó đánh máy và gởi thêm một bài viết nữa của BS Nguyễn Hưu Phiếm do anh lưu giữ được, trong cuốn Mấy Lời Khuyên Sinh Viên Y Khoa (Trung tâm học liệu BGD, 1972) như “một món quà Tết”, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Ghi chú:</strong><br />
Những ngày đầu năm 2012 này, bác sĩ Lê Ngọc Dũng lại chịu khó đánh máy và gởi thêm một bài viết nữa của BS Nguyễn Hưu Phiếm do anh lưu giữ được, trong cuốn Mấy Lời Khuyên Sinh Viên Y Khoa (Trung tâm học liệu BGD, 1972) như “một món quà Tết”, đến với chúng ta.<br />
Tài liệu này đã được viết từ 40 năm trước nhưng vẫn còn rất có giá trị. Mong các bạn dành chút thì giờ để đọc và rút ra cho mình những bài học từ đó.<br />
Một lần nữa, trân trọng cảm ơn Bs Lê Ngọc Dũng.<br />
Đỗ Hồng Ngọc. </p>
<p><span id="more-5439"></span></p>
<p><strong>TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI BÁC SĨ TRONG THỜI BUỔI HIỆN TẠI</strong><br />
<em>BS Nguyễn Hữu Phiếm<br />
(1910-1977)</em><br />
                                     Y học cao thượng ở chỗ trách nhiệm<br />
                                                                 Duhamel</p>
<p>Trách nhiệm của người bác sĩ , nói cho đúng ra, không phải là một vấn đề mới mẻ, bằng cớ là từ trên bốn ngàn năm nay, tại Babylone, vua Hammourabi đã ban hành một đạo luật mang tên ông để thưởng phạt những y sĩ trong khi hành nghề, thưởng tiền bạc nếu khỏi bệnh và chặt tay chân nếu bệnh nhân mang tật hoặc phải thiệt mạng.<br />
Ảnh hưởng của đạo luật Hammourabi đã lan rộng ra khỏi Babylone và trong Cựu Ước kinh ,các triết gia Do Thái đã nói : “Có vay có trả, răng đền răng, mắt trả mắt”.<br />
Tuy nhiên ta phải công nhận là cho mãi cuối thế kỷ thứ 19, quan niệm về trách nhiệm của người bác sĩ  vẫn không hề thay đổi . Điều đó xét cho cùng cũng không có gì lạ, bởi y học trên hai ngàn năm , hoàn toàn gần như chỉ chuyên về miêu tả, người  bác sỉ ở thế kỷ trước, tuy biết rõ cơ thể học, nhân thể sinh lý học và cách phân chia bệnh ra từng loại, nhưng đến khi chữa bệnh , thì đành phải bó tay, ngoại trừ trường hợp bệnh nhân mắc bệnh sốt rét cơn (paludisme) thì mới cho uống Quinine (tìm ra năm 1820)<br />
Đừng nói đâu xa , cách đây mới khoảng 30 năm, những tiến bộ của phép trị liệu vẫn tương đối không đáng kể, người bác sĩ có thể định bệnh được một cách chắc chắn, nhưng đến khi chữa thì không chữa nổi.<br />
Nhưng tình thế ngày nay khác hẳn. </p>
<p>Ngày nay, y học đã tiến một bước rất xa, ngoài sức tưởng tượng của con người và hầu như cướp cả quyền tạo hóa, nào mổ tim, thay tim, mổ óc, cắt phổi, ghép thận, ghép mắt….vv<br />
Nào chỉ có thế thôi !Ngày nay y học đã phát minh ra những thứ thuốc có thể thay đổi hoàn toàn tâm tính của con người ta. Ngày nay ai cũng biết nhờ y học  mà phụ nữ có thể hạn chế được sinh đẻ.<br />
Tóm lại, thật đúng như lời nhà bác học Jean Rostand đã nói:”Ngày nay khoa học đã khiến chúng ta trở nên những bậc thánh thần trước khi chúng ta xứng đáng làm người”.<br />
Và cũng chính bởi có những tiến bộ quá mau, tới mức phi thường, huyền ảo của khoa học nên vai trò của người thày thuốc xứng với danh từ đó, ở thời đại này, cần được xét lại, nhất là những trách nhiệm của họ, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phức tạp và nặng nề gấp bội trước, vì thuốc càng hiệu lực bao nhiêu lại càng nguy hiểm bấy nhiêu.<br />
                                                     ********<br />
Trước khi đề cập tới vấn đề trách nhiệm của người bác sĩ , thiết tưởng cũng nên định nghĩa trách nhiệm là gì ?<br />
Thường thường vấn đề trách nhiệm chỉ được nêu ra khi có một biến cố nào đó xảy ra, gây thiệt hại tới tài sản hoặc tính mạng của một hay nhiều người. Khi ấy pháp luật sẽ can thiệp để phân xử và phán quyết có lỗi lầm hay không, có lỗi sẽ bị trừng phạt. Tuy nhiên đối với người thày thuốc ngoài trách nhiệm trước pháp luật ra, còn có trách nhiệm tinh thần, trách nhiệm trước tòa án lương tâm nữa. Loại trách nhiệm  này, hàng ngày người thày thuốc phải lãnh trong khi hành nghề, khác hẳn trách nhiệm trước pháp luật.<br />
Như trên vừa nói, ngày nay y học đã có một quyền lực ghê gớm, ngoài sức tưởng tượng của con người. Ngày nay hầu hết các bệnh nhiễm trùng có thể trị được, nhiều bệnh mà ngày xưa kia người bác sĩ phải bó tay, bây giờ khỏi là thường, như bệnh thương hàn, bệnh lao, bệnh phong….<br />
Nhiều chứng suyễn nặng có thể chữa được. Nhờ tiếp máu mà hàng ngày trên chiến trường các thương binh và những người bị ngộ độc, hoặc mắc nhiều bệnh khác được thoát chết. Tuy nhiên ,ta cũng nên biết rằng thuốc càng nhiều, càng công hiệu , nhất là những loại thuốc hóa học , lại càng độc, càng nguy hiểm.<br />
Ngày nay trong khi hành nghề , người thày thuốc bắt buộc phải có những quyết định hoặc hành động mà hậu quả cực kỳ quan trọng. Bất cứ một trụ sinh nào, dù chích, dù uống, cũng có thể gây phản ứng được, nhiều khi thật bất ngờ.Thuốc kháng đông (anticoagulant) có  thể làm xuất huyết được. Ấy là chỉ nói tới một vài thứ thuốc mà bệnh nhân thường dùng hàng ngày mà không cần có toa bác sĩ.<br />
Ngay đến những thuốc  rất thông thường như Aspirine , nếu dùng quá liều hoặc dùng lâu, cũng có thể làm xuất huyết. Những thuốc để trị chứng đau nhức mà công chúng thường dùng không cần hỏi ý kiến bác sĩ như phenacetine , đã từng làm nhiều người chết vì làm cho thận đau , thuốc pyramidon có thể làm cho máu biến chất.<br />
Nhiều tai nạn lưu thông xảy ra chỉ vì người lái xe đã lạm dụng thuốc an thần. Nhiều lực sĩ đã bỏ mạng vì dùng quá nhiều loại thuốc kích thích, chúng ta hẳn chưa quên vụ sản phụ sanh ra quái thai vì trong khi thai nghén  đã dùng thalidomide.<br />
Nhiều bệnh mới đã xuất hiện chỉ tại dùng thuốc bừa bãi, tỉ dụ cortisone đã làm cho loét bao tử, xương cốt tự nhiên gẫy, hoặc làm cho phát điên. Một vài loại sulfamide đã gây ra bệnh ngoài da chết người.<br />
Không riêng gì thuốc trụ sinh mới gây những phản ứng bất ngờ như trên vừa nói mà bất cứ thuốc nào tuy không thuộc loại thuốc độc, dù uống hay chích (chích mạch hay chích thịt ) cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng dược. Có người đã chết vì chích sinh tố B1 (Bevitine)<br />
Ấy chính vì hàng ngày người bác sĩ phải hành nghề trong những hoàn cảnh bất trắc như thế, chính vì lúc nào cũng phập phồng lo sợ mỗi khi cho bệnh nhân dùng thuốc và biết rằng thuốc càng có hiệu lực thì lại càng nguy hiểm, chính vì lúc nào cũng cảm thấy trách nhiệm của mình nặng nề nên người bác sĩ phải luôn luôn học hỏi. theo dõi những tiến triển của y khoa, phải có óc phê bình chớ đừng ham mới , chuộng lạ, nhất là phải có nhiều kinh nghiệm, nhiều từng trải, và sau hết, phải thận trọng, đầu óc lúc nào cũng phải nhớ tới câu châm ngôn cổ trong y học: primum non nocere (trước hết đừng làm hại)<br />
                                              ********<br />
Người bác sĩ có trách nhiệm từ khi khám bệnh, định bệnh, cho đến lúc kê toa hoặc bắt tay hành động.<br />
Khám bệnh qua loa, khám tắc trách, quên hỏi một chi tiết để định bệnh cho chính xác là phạm lỗi.<br />
Trách nhiệm khi sử dụng thời giờ: cần phân biệt bệnh năng nhẹ, để đi thăm trước hay thăm sau;nếu là bệnh cấp cứu thì tức tốc đi ngay, bất kể thời tiết hoặc đêm hôm, hi sinh cả giấc ngủ, bữa ăn, dù  chính mình trong người không được khỏe.<br />
Trách nhiệm khi giải  thích cho bệnh nhân , sao cho cặn kẻ, rành mạch, để họ đừng hiểu lầm.<br />
Trách nhiệm khi biên toa, biên cho rõ ràng để người dược sĩ có thể đọc được, nhất là để cho bệnh nhân đừng uống quá liều. Tôi nhớ có lần kê cho một bệnh nhân mỗi ngày uống 6 viên thuốc, và ghi rõ trong toa cách 4 giờ uống một viên. Thế mà thân chủ của tôi đã uống ngay một lúc 6 viên, nhưng may không việc gì. Căn dặn cẩn thận trên giấy tờ mà còn thế, huống hồ là không căn dặn, hoặc viết thoắng không ai đọc nổi.<br />
Người ta thường than phiền về chữ bác sĩ khó đọc, tôi xác nhận điều đó , và cho rằng người thày thuốc nào, khi cho toa mà không biên rõ ràng, không dặn kỹ cách thức dùng thuốc- nhất là loại thuốc độc- nếu lỡ xảy ra tai nạn, thì người thày thuốc đó có lỗi.<br />
Trách nhiệm khi khuyên bệnh nhân nghỉ ngơi, giải trí,hoặc đổi gió , đổi nghề.<br />
Trách nhiệm khi cấp y chứng thư: phải cân nhắc từng chữ , từng câu. Một vài bác sĩ thiếu lương tâm chức nghiệp, đã bị hội đồng quốc gia Y sĩ đoàn khiển trách vì đã cấp y chứng thư mà không hề khám đương sự (như y chứng thư để lấy bằng lái xe tự động-giấy khám sức khỏe) hoặc bị truy tố trước pháp luật vì không thận trọng (cấp giấy cho phép dùng độc dược, ma túy…)<br />
Lại còn trách nhiệm khi hành động nữa. Ngày xưa muốn định bệnh, người bác sĩ chỉ cần hai bàn tay và  khối óc, nhưng ngày nay ,bởi có những tiến bộ của khoa học nên có nhiều phương pháp khám nghiệm rất chính xác, nhiều kỹ thuật cực kỳ tinh xảo, với biết bao máy móc phức tạp mà người bác sĩ không thể nào không biết được, và nếu quên không áp dụng kịp thời một phương pháp cần thiết để định bệnh rồi chữa cho thật sớm, tức là phạm lỗi vậy.<br />
Nhưng cũng như thuốc men, không một phương pháp nào là không nguy hiểm đến tính mạng như: nhiếp ảnh động mạch, thông tim, thông ống dẫn tiểu&#8230;vv.Ngay đến chích thuốc gì vào tĩnh mạch, cũng có thể làm cho tim ngừng  đập.<br />
Ở trong bệnh viện người bác sĩ cũng có bổn phận dạy y tá không những về mặt kỹ thuật mà cón huấn luyện họ trên phương diện luân lý và đạo đức nữa.<br />
Ngần ấy thí dụ cũng đủ cho ta thấy trách nhiệm của người thày thuốc sống ở vào thời đại này nặng nề là dường nào.<br />
Có người sẽ bảo: nếu biết có thể nguy hiểm đến tính mạng, tốt hơn hết là đừng làm gì cả, nhưng “Nếu ai ai cũng nghĩ như vậy thì y học sẽ thụt lùi 50 năm, và hàng trăm thứ bệnh, ngày nay đáng lẽ có thể chữa khỏi, sẽ trở thành những bệnh nan y” (Hamburger)<br />
Thành thử người bác sĩ không những phải chịu trách nhiệm về những gì mình làm mà còn phải chịu trách nhiệm về những gì mình không làm nữa.<br />
Vẫn hay rằng người bác sĩ không thể chữa được mọi bệnh, hoặc tự mình làm lấy được tất cả các công việc, nhũng họ phải làm những gì cần thiết để tìm cho ra bệnh và đẻ chữa.Và muốn tránh được phần nào những tai nạn bất ngờ, người bác sĩ, như trên vừa nói cần phải cân nhắc, đắn đo mỗi khi cho toa, và nhất là vì có những tiến bộ quá mau của y học nên người bác sĩ phải theo dõi những tiến triển của y học, phải có đủ khả năng chuyên môn để chữa bệnh, và sau hết phải chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình. Đây là một khía cạnh mới mẻ về trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi hiện tại.<br />
Thật vậy! Cách đây mới khoảng 30 năm , những phương pháp thám chẩn và trị liệu rất thô sơ và ít ỏi, có thể đếm trên đầu ngón tay được và người thày thuốc chỉ cần chịu khó một chút là có thể hiểu biết hết.<br />
Tôi nhớ hồi còn là sinh viên , được đọc cuốn sách của Ch.Fiessinger nhan đề: Trị bệnh bằng 20 thứ thuốc (La therapeutique en 20 medicaments) nhưng từ một phần tư thế kỷ nay, không có năm nào , tháng nào, có khi tuần lễ nào là không thấy xuất hiện một phương pháp định bệnh mới, hoặc một thứ thuốc mới để chữa bệnh. Ngày nay không một người bác sĩ nào có thể nhớ xuể tên các dược phẩm mà hàng ngày các cô trình dược viên đem chào tại phòng mạch, hoặc có thì giờ đọc những quảng cáo thuốc mới sản xuất. Còn nói về những bài báo mỗi tuần đăng trên các tạp chí y học đứng đắn, và những bản trần tình có giá trị do các danh sư viết rồi gửi tới các hội y học, nhiều đến nỗi giá để cả một ngày ngồi đọc nhan đề không thôi, cũng tài nào đọc hết.<br />
Nói về sách y khoa, thời xưa , nghĩa là các đây mới vài chục năm, một cuốn sách có thể dùng được trong một thời gian tương đối khá lâu (năm mười năm là ít) nhưng ngày nay, sách đã đắt thì chớ, nhiều khi chưa đọc hết mà chỉ trong vòng 6 tháng, sách đó đã thành cổ rồi.<br />
Bởi thế người bác sĩ suốt đời phải là một sinh viên hăng say học hỏi, và chính để  bổ khuyết những thiếu sót của người bác sĩ nên ngày nay, tại các quốc gia tân tiến, y giới đã tổ chức cho bác sĩ học những lớp gọi là hậu đại học (enseignement post-universitaire) để họ biết những tiến triển của y khoa , dồng thời để đào tạo một số bác sỉ chuyên khoa , không ngoài mục đích phục vụ quần chúng, đem lại cho người ốm một bảo đảm.<br />
Ngày nay , làm thuốc mà chỉ có lương tâm thôi chưa đủ. Có lương tâm mà không có học cũng vô ích. Có lòng nhân đạo, vị tha , bác ái, mà không có đủ khả năng chữa bệnh, cái đó rất nguy hiểm, nhất là khi gặp bệnh nặng. bởi vậy “ Bổn phận đầu tiên của người bác sĩ trong thời buổi này là phải có học thức vững chắc, phải luôn luôn đổi mới” (Jean Bernard). “Giá trị luân lý và đạo đức, theo lời giáo sư jean Gosset phải đi đôi với giá trị chức nghiệp, dốt nát và lừa bịp đều như nhau cả. Bổn phận của người bác sĩ là phải biết đến nơi đến chốn và phải khéo léo về mặt kỹ thuật.”<br />
Vẫn hay rằng bể học mênh mông , không một ai dám tự hào là biết hết, nhưng không biết mà không nhận thấy là mình không biết, đó là điều không thể tha thứ được. Rât tiếc là từ thời Hippocrate tới nay, không có một quy luật nào ghép sự dốt nát của người thày thuốc vào một trong những tội lỗi nặng.<br />
Ngoài những trách nhiệm nói trên ra, người bác sĩ còn phải chịu trách nhiệm khi xét đoán nữa.<br />
Đã là thày thuốc, không ai là không mong cho bệnh nhân của mình chóng khỏi, không ai là không muốn dùng những thứ thuốc mới nhất, để được tiếng là thày thuốc giỏi, nhưng nếu những thứ thuốc kia mới chỉ được báo chí ca tụng (dù là báo y học) mà chưa được các danh sư đứng đắn thí nghiệm và công nhận là không nguy hiểm, lại hiệu nghiệm, thì người bác sĩ phải thận trọng, đắn đo, cân nhắc, không được nhắm mắt cho bệnh nhân dùng, hoặc chiều theo thị hiếu của gia đình họ, để khỏi tiền mất tật mang, và có khi làm cho bệnh nặng thêm lên.<br />
Chúng ta hiện đang sống  trong một kỹ nguyên mà kỹ thuật và tốc lực là 2 thiên thần mới nên người thày thuốc khi chữa bệnh thường gặp trở ngại này: dùng thuốc men quá hấp tấp, bừa bãi, có khi táo bạo, những thuốc đó phần lớn chưa được nghiên cứu kỹ càng trên căn bản khoa học, có khi chưa đem ra thí nghiệm (cho súc vật) và vì vậy rất nguy hiểm, dễ gây ra tai nạn .<br />
Vậy bổn phận của người bác sĩ là phãi điều tra kỹ lưỡng để hiểu rõ dược tính của những thứ thuốc mà mình kê cho thân chủ mình, nhất là phải có óc phê bình, phải chọn lọc ,xét đoán.<br />
                                           ********<br />
Trên đây là những trách nhiệm cá nhân mà hàng ngày người y sĩ phải lảnh trong khi hành nghề. Tuy nhiên, không phải chỉ có trách nhiệm cá nhân mà thôi. Ở thời đại này , không riêng gì trên lãnh vực y khoa mà trong mọi hoạt động , muốn đạt được kết quả mỹ mãn, cần phải có sự tham gia , đóng góp của nhiều người, tức là phải có một ê kíp để làm việc.<br />
Nói cho đúng ra, đây không phải là vấn đề mới mẻ. Hãy lấy thì dụ một bác sĩ làm việc trong bệnh viện: tuy rằng dưới quyền chỉ huy cũa ông có một số giảng sư, phụ tá, sinh viên nội và ngoại trú, có sự phân công rất rõ rệt, nhưng lỡ khi có tai nạn ( do một sinh viên nội trú  gây  ra chẳng hạn) thì người bác sĩ trưởng phòng phải chịu trách nhiệm, không những trước lương tâm của mình mà còn trước pháp luật nữa.<br />
Nhưng hồi xưa, người ta nhận thấy trong ê kíp làm việc đó có tôn ti trật tự, và người cầm đầu ê kíp có đủ khả năng chuyên môn, có thể kiểm soát được tất cả công việc của cộng sự viên của mình, vì trước khi lên tới bậc thày người bác sĩ đó đã tốn biết bao công phu học tập rồi. Nhưng ngày nay công việc của một ê kíp trong một phòng giải phẫu chằng hạn thật vô cùng phức tạp. Chung quanh vị bác sĩ trưởng có một số rất đông chuyên viên, nào người chuyên đánh thuốc mê, nào người chuyên về hồi sinh, về sinh vật học, hóa học, bệnh lý cơ thể, tim, quang tuyến..vv Không một người nào kể trên là không cần thiết. Người cầm đầu ê kíp đó không thể nào làm lấy một mình được, không tài nào kiểm soát được công việc của từng người một, mà chỉ biết những nguyên tắc đại cương của mỗi ngành thôi. Thành thử trách nhiệm của người chỉ huy  đó phức tạp vô cùng. Vẫn hay rằng trước khi quyết định đã có sự thảo luận kỹ càng giữa ông ta và các cộng sự viên rồi, nhưng dù sao, quyết định tối hậu bao giờ cũng là công việc của một người thôi. Như vậy đủ rõ trách nhiệm của người thày thuốc cầm đầu một ê kíp nặng nề là dường nào.</p>
<p>TRÁCH NHIỆM TẬP THỂ</p>
<p>Khi nói tới trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi này, không thể không đề cập đến vai trò quan trọng của y học xã hội, đã có từ  30 năm nay, nhất là ảnh hưởng của ngành đó tới nền kinh tế quốc dân.<br />
Người bác sĩ thường phân vân khi phải dung hòa quyền lợi cá nhân của thân chủ mình và quyền lơi chung của xã hội. Tỉ dụ: một người vừa khỏi bệnh và cần nghỉ ngơi trong một thời gian để dưỡng sức, nếu người bác sĩ điều trị quá dễ dãi, cho họ nghỉ nhiều tất sẽ thiệt hại cho năng suất cũng như tài chánh của quốc gia. Tại một vài nước, cơ quan An ninh xã hội đã ngiên cứu biện pháp trừng phạt những bác sĩ thuộc vào loại vô trách nhiệm trên.</p>
<p>TRÁCH NHIỆM PHÁP LÝ</p>
<p>Ngoài trách nhiệm tinh thần, cá nhân và tập thể ra , người bác sĩ còn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nữa.<br />
Có trách nhiệm trước lương tâm thôi chưa đủ, pháp luật cần phải bệnh vực quyền lợi của người bệnh , cần đem lại một phần nào cho họ một đảm bảo, ngăn ngừa những hành động cẩu thả, sơ xuất của người bác sĩ nữa. Tuy nhiên hai loại trách nhiệm: tinh thần và pháp lý không giống nhau hẳn.<br />
Trách nhiệm tinh thần như vừa kể trên, hàng ngày , trong khi hành nghề, người thày thuốc luôn phải gánh vác. Trái lại pháp luật chỉ can thiệp khi nào, đối với đệ tam nhân, người bác sĩ phạm lỗi thôi. Nói cho đúng ra , nhiều khi chính vì sợ bị truy tố trước pháp luật mà người bác sĩ phải thận trọng, không được dùng thuốc quá liều, không được bó bột quá chặt, đừng để quên chiếc gạc hoặc kìm, cặp, khi giải phẫu một bệnh nhân v.v… Nhưng nếu lúc nào người thày thuốc, trong khi chữa bệnh, nhất là bệnh nặng, mà tâm trí cứ mãi nghĩ đi nơi khác, lo sợ bị tù tội, phải bồi thường, họ sẽ không dám có sáng kiến nữa, họ không dám thử một  phương pháp trị liệu mới trong khi thâm tâm họ, họ biết có thể làm hơn được để cho bệnh nhân mau khỏi. Trái lại nếu họ làm liều, họ có thể bị phạt vạ, vì đối với pháp luật “rủi ro bi coi như khinh tội” (Jean Guitton)<br />
Có một số luật gia đã thông cảm những nỗi khó khăn trên của người thày thuốc và cho phép họ săn sóc bệnh nhân theo những dữ kiện đã thâu lượm được của khoa học (données acquies de la science). Những thế nào là dữ kiện đã thâu lượm được ?<br />
Không nói ai cũng rõ ngày nay y học đã tiến rất xa , và sở dĩ tiến được là nhờ có những bác sĩ đã không theo lề lối cũ , đã dám tiên phong, áp dụng những phương pháp táo bạo mới , nghĩa là không dựa vào những dữ kiện cổ điển. Tỉ dụ: người bác sĩ đầu tiên, khi đóng chiếc đinh đầu tiên lên  một chiếc xương gãy, hoặc mổ tim, ghép thận…. họ đâu có dựa vào dữ kiện đã thâu lượm nào ?<br />
Bởi vậy, nhà làm luật đã thay thế câu: dữ kiện đã thâu lượm được bằng câu: dữ kiện hiện hữu của khoa học (donnees actuelles de la science) mập mờ hơn. Tuy nhiên công thức này cũng không làm cho y giới thỏa mản, nên một đề nghị khác –mềm dẻo hơn- đã được đưa ra: người bác sĩ tùy theo từng trường hợp, phải cố gắng hết sức mình săn sóc bệnh nhân.<br />
Ngoài ra để trút bớt trách nhiệm của người bác sĩ , luật pháp khuyên họ nên hỏi ý kiến bệnh nhân (hay gia đình) có khi bắt họ làm cam kết sẽ không khiếu nại hoặc đòi tiền bồi thường nếu lỡ ra, sau khi giải phẫu hoặc dùng một thứ thuốc mới, bệnh nhân có mệnh hệ nào. Nhưng thử hỏi một người không hề có một kiến thức nào về y học, làm sao có thể ví với một người đã từng học thuốc lâu năm lại có nhiều kinh nghiệm , và trút trách nhiệm kiểu đó cho họ là giả dối.<br />
Thành thử người bác sĩ không thể rũ trách nhiệm cho những người không phải là thày thuốc mà phải có can đảm, có khi khổ tâm nhận lãnh TRÁCH NHIỆM về phần mình, phải cố gắng chữa như khi chữa người thân yêu của mình.<br />
Tóm lại; PHẢI COI TRÁCH NHIỆM TINH THẦN NĂNG HƠN TRÁCH NHIỆM PHÁP LÝ.</p>
<p>TINH THẦN TRÁCH  NHIỆM</p>
<p>Bởi có những trách nhiệm quá nặng nề như vậy nên người bác sĩ, xứng với danh từ đó, cần được chuẩn bị để lãnh lấy. Không những không sợ, không những không trốn tránh  mà còn vui lòng nhận lảnh trách nhiệm của mình, dù biết trước mình sẽ lo âu, phải hi sinh bữa ăn giấc ngủ , và có khi bị tù tội nữa.<br />
Nhưng chính những giờ phút nguy hiểm lại là những giờ phút sung sướng nhất trong đời người thày thuốc (như khi đẻ khó mà cứu được mẹ tròn con vuông).<br />
“Chính nhờ có trách nhiệm mà y học được coi như một nghề cao quý nhất “ (Duhamel). Nhưng tinh thần trách nhiệm không phải người nào cũng sẵn có dễ dàng. Đối với người bác sĩ, tinh thần đó được rèn rèn luyện, hun đúc từ lâu, khi còn là sinh viên y khoa, nhờ được thực tập trong 6, 7 năm liền trong bệnh viện, nhờ sống trong một bầu không khí không sao quên được, vì hàng ngày tiếp xúc với cái đau , cái buồn và …cái chết.<br />
Chính trong thời gian làm nội trú, hoăc trong những đêm trục, gặp khó khăn, hoặc đứng trước một tai nạn bất thình lình xảy ra, mình không trông cậy được vào ai hết, phải tự mình xoay sở lấy, phải có một quyết định gấp, một hành động kịp thời, chính trong những giờ phút đó, người sinh viên mới ý thức được rõ rệt những trách nhiệm của một nghề đầy nguy hiểm, nhiều lụy hơn vinh. Bởi sau mỗi quyết định, mỗi cử chỉ kia, có một tính mạng- tính mạng của một con người- đang bị đe dọa.<br />
Thật không gì vất vả bằng nghề thuốc, nhưng cũng không có sự huấn luyện nào cao đẹp bằng, cao đẹp ở chỗ người bác sĩ luôn luôn tôn trọng và bảo vệ sự sống còn của con người, không phân biệt giai cấp tôn giáo, chủng tộc,v.v… và đối với họ , chỉ có trách nhiệm trước lương tâm mới đáng kể thôi.<br />
Vẫn hay rằng ở vào thời buổi này, ở trong nhiều giới, có những người trốn trách nhiệm, hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm, từ việc làm đến lời nói, có khi không hiểu trách nhiệm là gì cả, nhưng riêng đối với người bác sĩ , việc lảnh trách nhiệm là một lẽ sống của họ, và nếu không có gian nguy, nếu không có trách nhiệm tinh thần cá nhân thì không thể nào có y học được.</p>
<p>KẾT LUẬN</p>
<p>Ngày nay người bác sĩ phải là người có học thức căn bản vững chắc, hiểu rộng, biết nhiều. Khoa học càng tiến bộ, người bác sĩ càng phải được huấn luyện kỹ càng chu đáo.<br />
Không những phải có kiến thức về khoa học, có nhiều kinh nghiệm mà phải là người có văn hóa để biết xét đoán, phê bình , bởi trong y học, không có bệnh mà chỉ có con bệnh, không bệnh nhân nào giống bệnh nhân nào cả.<br />
Ngoài ra, người bác sĩ cũng phải là người có nhân phẩm, đạo đức, có thế mới làm trọn nhiệm vụ cao cả của mình là phục vụ đồng bào, bảo vệ sức khỏe và sinh mạng của quần chúng.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/trach-nhi%e1%bb%87m-c%e1%bb%a7a-ng%c6%b0%e1%bb%9di-bac-si/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhân viên sức khỏe cộng đồng</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/nhan-vien-s%e1%bb%a9c-kh%e1%bb%8fe-c%e1%bb%99ng-d%e1%bb%93ng/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/nhan-vien-s%e1%bb%a9c-kh%e1%bb%8fe-c%e1%bb%99ng-d%e1%bb%93ng/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Nov 2011 02:18:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghiên cứu khoa học, giảng dạy]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5234</guid>
		<description><![CDATA[Thư đi&#8230; Tin lại Nhân viên sức khỏe cộng đồng (Community Health Worker) dungttytthanhthuy@gmail.com Wed, Oct 26, 2011 at 11:31 AM Kính gửi thầy Đỗ Hồng Ngọc. Thưa thầy em là Nguyễn Kim Ddung, bác sĩ đa khoa hiện đang làm việc tại Trung tâm y tế huyện Thanh Thuỷ tỉnh Phú Thọ, em đã [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Thư đi&#8230; Tin lại</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Nhân viên sức khỏe cộng đồng</strong> (Community Health Worker)<br />
<em>dungttytthanhthuy@gmail.com<br />
Wed, Oct 26, 2011 at 11:31 AM<br />
Kính gửi thầy Đỗ Hồng Ngọc.<br />
Thưa thầy em là Nguyễn Kim Ddung, bác sĩ đa khoa hiện đang làm việc tại Trung tâm y tế huyện Thanh Thuỷ tỉnh Phú Thọ, em đã được xem nhiều bài viết cũng như các bài báo cáo của thầy trên trang Web, nhưng có một nội dung mà em rất quan tâm đó là các thông tin về đôi ngũ nhân viên Y tế thôn bản ở trên thế giới và trong nước mà em chưa tìm thấy có ở trong tài liệu nào.<br />
Thưa thầy, hôm nay em mạo muội gửi thư này tới thầy, trước hết em kính mong thầy thông cảm và thứ lỗi, sau là em xin thầy nếu có thể được, thầy giúp em cho em xin các thông tin ấy có được không ạ? Em cảm ơn thầy và kính chúc thầy luôn mạnh khoẻ.<br />
Bs dung nguyen kim </em></p>
<p><span id="more-5234"></span></p>
<p><strong>Ghi chú:</strong> Nhân bức thư của một bạn đồng nghiệp trẻ không quen biết từ một tỉnh miền Bắc xa xôi đặt vấn đề Nhân viên Y tế Thôn bản, tôi nghĩ rằng vấn đề em nêu cũng có ích phần nào cho một số các bạn trẻ khác, nên xin có mấy lời “phi lộ“:<br />
Từ các năm 1984-1986, tôi đã triển khai Chương trình Săn sóc sức khỏe ban đầu cho trẻ em (Primary Child Care) tại Phường 13, Quận 6, Tp. Hồ Chí Minh (nay là Phường 10), lúc đó còn là một vùng ven, nông thôn, rất nhiều khó khăn sau chiến tranh. Chương trình được sự hỗ trợ của Bệnh viện Nhi Đồng (nay là BV Nhi đồng 1 Tp.HCM) đã mang lại nhiều kết quả rất đáng khích lệ, được coi như một mô hình Săn sóc sức khỏe ban đầu “ bài bản“, gắn sức khỏe với phát triển, tạo được sự Tham gia cộng đồng (community involvement) và Phối hợp liên ngành (intersectoral cooperation) tốt.</p>
<div id="attachment_5240" class="wp-caption alignleft" style="width: 250px"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/nhan-vien-s%e1%bb%a9c-kh%e1%bb%8fe-c%e1%bb%99ng-d%e1%bb%93ng/attachment/hiep-phuoc-1986/" rel="attachment wp-att-5240"><img class="size-full wp-image-5240" style="margin: 5px;" title="Hiep phuoc 1986" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/11/Hiep-phuoc-1986.jpg" alt="" width="240" height="154" /></a><p class="wp-caption-text">Hiệp Phước (1986)</p></div>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
Hạt nhân chính của sự thành công này là lớp huấn luyện Nhân viên sức khỏe cộng đồng (community health workers), thực hiện ngay tại cơ sở, trong một ngôi chùa gần Trạm y tế, gồm 24 học viên được tuyển chọn kỹ và huấn luyện theo phương pháp giáo dục chủ động. Họ đã hoạt động rất tích cực và vẫn tiếp tục gắn bó dài lâu sau khi chương trình kết thúc. Các dì Khiếm, chị Sương&#8230; và các NVSKCĐ vẫn còn tiếp tục hoạt động nhiều năm sau. Trong nhóm, vế sau có người trở thành Nhân viên Chữ thập đỏ, có người trở thành bác sĩ.. Trưởng trạm Y tế lúc đó là Y sĩ Trần Văn Thình, phụ trách mạng lưới và các thầy cô, học sinh trường cấp 2 Phú Định đã tham gia nhiệt tình. Phường 13 Quận 6 đã trở thành nơi huấn luyện cho sinh viên y khoa. Chính tại đây, tôi đã hướng dẫn 4 luận văn tốt nghiệp Sơ bộ chuyên khoa Nhi của trường Đại học Y dược Tp.HCM cho các bác sĩ Nguyễn Thị Xuyến, Lê Đình Sang, Nguyễn Quang Tuyến, Nguyễn Quốc Việt.</p>
<div id="attachment_5241" class="wp-caption alignleft" style="width: 250px"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/nhan-vien-s%e1%bb%a9c-kh%e1%bb%8fe-c%e1%bb%99ng-d%e1%bb%93ng/attachment/hiep-phuoc-1986_2/" rel="attachment wp-att-5241"><img class="size-medium wp-image-5241" style="margin: 5px;" title="Hiep phuoc 1986_2" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/11/Hiep-phuoc-1986_2-300x191.jpg" alt="" width="240" height="153" /></a><p class="wp-caption-text">Hiệp Phước (1986)</p></div>
<p style="text-align: justify;">
<p>Từ năm 1986, tôi tiếp tục tham gia Chương trình Săn sóc sức khỏe ban đầu toàn diện (chứ không chỉ cho trẻ em) tại xã Hiệp Phước, huyện Nhà Bè Tp.HCM. Đây là một chương trình rộng lớn, có tính thí điểm để rút kinh nghiệm mở rộng cho toàn thành phố, do BS Dương Quang Trung, lúc đó là Giám đốc Sở Y tế chủ trì. Ban thư ký 5 người gồm Đỗ Hồng Ngọc (trưởng ban), Lê Trường Giang (thường trực), Nguyễn Thanh Nguyên, Dương Đình Công, Nguyễn Ngọc Chiếu. Tại đây, nguyên lý sức khỏe gắn với phát triển được thực hiện rõ ràng hơn cả. Chương trình không chỉ chăm sóc sức khỏe, chống dịch bệnh (sốt rét/ suy dinh dưỡng/ dân số kế hoạch&#8230;), nâng cao dân trí, giáo dục sức khỏe, mà còn xây dựng cầu liên ấp, đường sá, cung cấp nước sạch và điện nông thôn&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">
<p>Chương trình Hiệp Phước (1986-1988) đã trở thành mô hình, không chỉ cho TP HCM mà còn cho một số tỉnh bạn phía Nam. Sau đó mở rộng qua xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh và dần dần lan ra các điểm khác, nội ngoại thành Tp. HCM. Tại Hiệp Phước, Tân Nhật… cũng tổ chức tốt hệ thống NVSKCĐ, chính nhờ họ, là một “cầu nối“ gắn kết Y tế với cộng đồng và gắn kết “sức khỏe“ với “phát triển“.</p>
<div class="mceTemp mceIEcenter" style="text-align: justify;">
<dl id="attachment_5239" class="wp-caption aligncenter" style="width: 410px;">
<dt class="wp-caption-dt"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/nhan-vien-s%e1%bb%a9c-kh%e1%bb%8fe-c%e1%bb%99ng-d%e1%bb%93ng/attachment/tan-nhut-1987/" rel="attachment wp-att-5239"><img class="size-full wp-image-5239" title="Tan Nhut 1987" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/11/Tan-Nhut-1987.jpg" alt="" width="400" height="264" /></a></dt>
<dd class="wp-caption-dd">Huấn luyện Nhân viên Sức Khỏe Cộng đồng tại Tân Nhựt (1987)</dd>
</dl>
</div>
<p style="text-align: justify;">
Nhân viên Y tế Thôn bản nếu được thực hiện trên tinh thần như NVSKCĐ sẽ rất có hiệu quả cho các vùng cao, vùng sâu, vùng xa. Hai nguyên tắc chủ chốt: Họ phải thực sự là “cầu nối“ giữa y tế và cộng đồng, đồng thời “sức khỏe“ phải gắn với “phát triển“ của địa phương thì mới thành công. Cách chọn người, cách huấn luyện và đãi ngộ sẽ rất quan trọng.</p>
<p style="text-align: justify;">
Chúc các bạn thành công,<br />
Đỗ Hồng Ngọc.<br />
(16/11/2011)</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>NHÂN VIÊN SỨC KHỎE CỘNG ĐỒNG </strong><br />
<strong>BS. Đỗ Hồng Ngọc</strong><br />
<strong>1. Sự cần thiết</strong><br />
Bằng cách nào có thể mở rộng được mạng lưới săn sóc sức khỏe đến tận nơi người dân sống và lao động, tiếp cận đến từng cá nhân, gia đình, từng cộng đồng để đạt mục tiêu “Sức khỏe cho mọi người” trong Chương trình Săn sóc sức khỏe ban đầu? Bằng cách nào tạo được sự tham gia chủ động và tích cực của cộng đồng để họ tự trách nhiệm, tự giải quyết những vấn đề sức khỏe và phát triển của chính họ?<br />
Để giải quyết các yêu cầu đặt ra là mở rộng độ bao quát, tạo nên sự tham gia cộng đồng, sự phối hợp liên ngành, cần có một “cầu nối” có vai trò xúc tác, môi giới, trung gian đó là Nhân viên Sức khỏe Cộng đồng (NVSKCĐ).</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>2. Nhân viên sức khỏe cộng đồng</strong><br />
“Để triển khai SSSKBĐ, cần có NVSKCĐ. Đó là những người sống tại cộng đồng, được huấn luyện và làm việc cùng với các nhân viên y tế khác và các nhân viên thuộc chương trình phát triển của địa phương trong một ê kíp. NVSKCĐ là nơi tiếp xúc đầu tiên giữa cá nhân và hệ thống y tế. Tùy theo nhu cầu và phương tiện của từng nơi, mỗi cộng đồng có thể có các loại NVSKCĐ khác nhau. Thường đó là những người sống tại cộng đồng, được cộng đồng chọn lựa, và làm việc ngay tại cộng đồng đó. Ở một số nước, NVSKCĐ là những người tình nguyện, làm việc toàn thời gian hay bán thời gian, được cộng đồng hay cơ quan y tế trả công bằng tiền mặt hay hiện vật” (Glossary of Terms, WHO, 1981)</p>
<p style="text-align: justify;">NVSKCĐ là chìa khóa để thực hiện thành công SSSKBĐ. Tại nhiều nước, có những cách tổ chức mạng lưới này khác nhau tùy yêu cầu của mỗi chương trình sức khỏe, không có nơi nào hoàn toàn giống nơi nào, nhưng có một số kinh nghiệm bước đầu quý báu và một số nguyên tắc chung cần nắm chắc.</p>
<p style="text-align: justify;">NVSKCĐ không phải là nhân viên y tế mà là “cầu nối” giữa cộng đồng với y tế, có vai trò trung gian, môi giới, xúc tác nhằm tạo chuyển biến, thay đổi có lợi cho sức khỏe và sự phát triển chung của cộng đồng.</p>
<p style="text-align: justify;">Là cầu nối, NVSKCĐ:<br />
- Giúp cộng đồng xác định các nhu cầu, những vấn đề sức khỏe ưu tiên, đối tượng nguy cơ; đồng thời tác động tạo tham gia, đưa cộng đồng tiếp cận với dịch vụ y tế;<br />
- Giúp y tế lập kế hoạch quản lý có hiệu quả và đưa các dịch vụ săn sóc sức khỏe (phòng bệnh, điều trị, giáo dục sức khỏe, phục hồi) đến tận nơi người dân sống và lao động.</p>
<p style="text-align: justify;">NVSKCĐ phải cắm rễ vào cả hai phía, Y tế và Cộng đồng. Thiếu gắn bó với cộng đồng không tạo được sự tham gia; thiếu hỗ trợ của y tế hoạt động sẽ không có hiệu quả.</p>
<p style="text-align: justify;">
Kinh nghiệm cho thấy thất bại thường là do mối quan hệ này chứ không phải do hoạt động của NVSKCĐ.</p>
<p style="text-align: justify;">
<strong>3. Chức năng nhiệm vụ</strong><br />
Là người của cộng đồng, NVSKCĐ biết rõ hơn ai hết những vấn đề và đặc điểm của cộng đồng, những tài nguyên đang có, những nhu cầu bức thiết cũng như cơ cấu quyền lực địa phương, cấu trúc gia đình và xã hội, các phong tục tập quán v.v&#8230; Do đó, nếu được hướng dẫn tốt cách làm họ sẽ tham gia với y tế xây dựng chương trình sức khỏe trong suốt quá trình từ chẩn đoán cộng đồng đến tổ chức thực hiện và lượng giá.<br />
Chức năng và nhiệm vụ cụ thể tùy y tế và cộng đồng đề ra cho họ. Nói chung, dựa trên các yếu tố của SSSKBĐ bao gồm các mặt phòng bệnh, điều trị và giáo dục sức khỏe, đồng thời tham gia vào các hoạt động phát triển khác của địa phương. Họ cần thiết phải biết sơ cấp cứu, điều trị bệnh và chấn thương thông thường trong phạm vi cho phép. Đừng quên điều trị tốt có thể nâng uy tín, nhưng nếu chỉ chú trọng điều trị sẽ thất bại vì họ tự biến mình thành một “y tá dở”.</p>
<p style="text-align: justify;">Phòng bệnh và GDSK sẽ là nhiệm vụ chính của NVSKCĐ: Vệ sinh môi trường, Vệ sinh lao động, Sức khỏe bà mẹ và trẻ em, Kế hoạch hóa gia đình, Dinh dưỡng, Tiêm chủng v.v&#8230; NVSKCĐ chịu trách nhiệm vãng gia, thu thập thông tin, lưu giữ hồ sơ, tham gia các công tác phát triển khác do cộng đồng đề ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Họ cần được làm trong một ê-kíp có thể kết hợp với Chữ thập đỏ, vệ sinh viên, cô mụ vườn được tái huấn luyện, thầy lang v.v&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Về tỷ lệ, tùy nơi, tùy chương trình, trung bình 1 NVSKCĐ cho 50 hộ gia đình.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>4. Tuyển chọn</strong><br />
“NVSKCĐ là người từ cộng đồng và do cộng đồng tuyển chọn”. Tuy nhiên, như đã nêu trên, NVSKCĐ cũng có thể là người từ bên ngoài, tình nguyện làm việc toàn phần hoặc bán thời gian cho cộng đồng.</p>
<p style="text-align: justify;">4.1. Chọn ai?<br />
Ngưòi từ cộng đồng hay ngưòi ngoài cộng đồng, ai tốt hơn? Người ngoài cộng đồng dễ chiếm được lòng tin hơn vì thường “Bụt nhà không thiêng”; nhưng mặt khác, về lâu về dài, thì người ngoài cộng đồng sẽ tạo ra sự lệ thuộc, làm mất tính tự lực tự quyết của cộng đồng, do vậy, tốt nhất vẫn là người tại chỗ.</p>
<p style="text-align: justify;">4.2. Ai chọn?<br />
Cộng đồng chọn thì cộng đồng sẽ chấp nhận và trong quá trình chọn lựa này, cộng đồng đã trực tiếp tham gia. Ngoài ra NVSKCĐ được chính cộng đồng chọn sẽ cảm thấy có trách nhiệm với cộng đồng và gắn bó mật thiết hơn với cộng đồng.</p>
<p style="text-align: justify;">4.3. Tiêu chuẩn<br />
Chọn người tử tế, có tinh thần trách nhiệm, khiêm tốn, chín chắn, cởi mở, ham học hỏi, quan tâm đến các vấn đề sức khỏe của cộng đồng, có nếp sống lành mạnh (không rượu chè, thuốc lá&#8230;) được cộng đồng quí mến….</p>
<p style="text-align: justify;">4.4. Trình độ văn hóa<br />
Trình độ văn hóa không cần cao, dễ hòa đồng bà con, và không bỏ cộng đồng để đi nơi khác. Họ cũng là người có khả năng thuyết phục, kể chuyện hay, hoạt bát, giỏi vận động, giỏi tổ chức và thông hiểu phong tục tập quán địa phương&#8230;Những người có uy tín ở địa phương như hội viên chữ thập đỏ, thầy lang, cô mụ vườn, thầy giáo, người về hưu&#8230; dễ dàng được chọn.</p>
<p style="text-align: justify;">4.5. Nam nữ<br />
Có nơi cần nữ vì tính dịu dàng, nhẫn nại, thận trọng, lại tiện cho việc chăm sóc phụ nữ và trẻ em (chiếm tỷ lệ 3/4 dân số ở địa phương), gần gũi gắn bó với xóm giềng, dễ gặp gỡ. Có nơi chọn nam vì nam giới đi lại dễ dàng hơn, xốc vác, lanh lẹ, có thể làm việc nặng v.v&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu là chương trình Sức khỏe bà mẹ và trẻ em, kế hoạch gia đình… thì nên chọn nữ, còn về Môi trường, Chống dịch thì có thể chọn nam. Cả hai thì tốt.</p>
<p style="text-align: justify;">4.6. Tuổi<br />
Tuổi tốt nhất khoảng 25-40. Trẻ quá không có được uy tín, tinh thần trách nhiệm chưa cao. Lớn quá cũng bất tiện vì bận bịu, trừ trường hợp về hưu có nhiều thời gian và sẵn sàng tham gia công tác xã hội.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>5. Huấn luyện</strong><br />
NVSKCĐ học là để làm, chứ không phải học để biết. Do đó, thầy phải được chọn lựa kỹ, xác định rõ là dạy cái gì, dạy cách nào. Nội dung cần là:<br />
- Một số kỹ năng thực hành;<br />
- Những kiến thức cơ bản cần thiết;<br />
- Các kỹ năng truyền thông, giao tiếp, vận động;<br />
- Kỹ năng tổ chức.<br />
Kỹ năng truyền thông và tổ chức rất quan trọng, thường hay bị bỏ qua trong lúc xây dựng chương trình huấn luyện NVSKCĐ.</p>
<p style="text-align: justify;">5.1. Thời gian<br />
Tuỳ mục tiêu<br />
- Thường khoảng 3 tuần.<br />
- Cũng có thể học 1 tuần rồi bồi dưỡng dần sau.</p>
<p style="text-align: justify;">5.2. Nội dung<br />
Cần có sự “Tham gia cộng đồng” ngay trong giai đoạn lập chương trình. Chương trình phải dựa trên phân tích nhu cầu sức khỏe của cộng đồng, các yếu tố kinh tế văn hóa xã hội, nhiệm vụ cụ thể của NVSKCĐ, các điều kiện làm việc, từ đó liệt kê các kỹ năng, thái độ, hành động mà người NVSKCĐ cần có để lập chương trình; phải xác định rõ phương pháp, thời khóa biểu và lượng giá trước, sau lớp và về lâu dài.</p>
<p style="text-align: justify;">5.3. Phương pháp<br />
Phải được coi trọng như nội dung. Học cách nào sẽ ứng dụng cách đó khi công tác. Phương pháp giáo dục chủ động với thảo luận nhóm, tham quan, sắm vai, giải quyết một vấn đề cụ thể&#8230; thường có kết quả tốt. Nên đi từ một vấn đề thực tế cụ thể của địa phương để dẫn dắt vào nội dung, gần gũi và sinh động.</p>
<p style="text-align: justify;">5.4. Học cụ<br />
Tài liệu huấn luyện (nên tự soạn cho phù hợp, ngôn ngữ, hình ảnh, thí dụ… lấy từ thực tế ở địa phương), các phương tiện nghe nhìn&#8230; không cần kỹ thuật cao (laptop, projector…). Nên chế tạo các học cụ với phương tiện sẵn có tại chỗ để tránh tính ỷ lại của học viên sau này và giúp họ tự tin hơn khi về công tác.</p>
<p style="text-align: justify;">5.5. Nơi học<br />
Học ngay tại cộng đồng là tốt nhất. Dạy NVSKCĐ tại bệnh viện sẽ thất bại, vì sẽ biến họ thành y tá “dở”. Nhưng có thể tham quan bệnh viện quận huyện để có dịp tiếp xúc các bệnh thường gặp ở cộng đồng.</p>
<p style="text-align: justify;">5.6. Người dạy<br />
Thường không đạt yêu cầu vì người dạy không biết cách dạy, coi NVSKCĐ là NV Y tế! Nếu bác sĩ hay y tá dạy thì cần phải được tập huấn kỹ trước. Một chương trình đào tạo ngắn ngày, nhiều đợt, nâng cao dần, có lợi hơn là học tập trung nhiều ngày. Vừa học vừa hành để rút kinh nghiệm. Đào tạo theo phương pháp giáo dục chủ động sẽ phát huy được tính tự chủ cao của học viên.</p>
<p style="text-align: justify;">Nên có nhiều thầy, có thể là những NVSKCĐ khóa trước, có kinh nghiệm thực tế, nhân viên phát triển cộng đồng, cán bộ y tế và các ngành liên quan khác (tâm lý, xã hội&#8230;)</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>6. Thù lao</strong><br />
Đây là một vấn đề rất quan trọng để có thể duy trì hoạt động của mạng lưới NVSKCĐ. Nguyên tắc chung là tùy hoàn cảnh kinh tế xã hội của cộng đồng. Chính họ sẽ là người trả công cho NVSKCĐ bằng tiền, bằng hiện vật hay cách nào khác một cách xứng đáng mới có thể duy trì được hoạt động bền lâu. Điều không kém quan trọng là họ phải được tôn vinh đúng mực, được địa phương đánh giá trong các buổi sinh hoạt để động viên khuyến khích. (Một miếng giữa làng bằng một sàng trong bếp!)</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>7. Tương lai nghề nghiệp</strong><br />
Cần quan tâm đến tương lai nghề nghiệp của người NVSKCĐ. Ở Tây Ấn, 62% NVSKCĐ muốn thăng tiến trong ngành y. Tuy nhiên, nghiêng hẳn về y là làm lệch mối quan hệ và không còn hiệu quả nữa vì họ sẽ trở thành một nhân viên y tế mất rồi!</p>
<p style="text-align: justify;">Do nhiều nguyên nhân, tỷ lệ bỏ cuộc khoảng 20% sau 1-2 năm. Có nơi, như chương trình dinh dưỡng ở Ấn (Kasa Palghar) bỏ cuộc 60% sau 2 năm. Nam giới bỏ cuộc nhiều hơn nữ giới. Lý do: trả công thấp, làm việc nặng, kiếm được việc khác hoặc lập gia đình.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>8. Hỗ trợ</strong><br />
Thiếu sự hỗ trợ của hệ thống y tế, NVSKCĐ sẽ không thể hoạt động có hiệu quả.</p>
<p style="text-align: justify;">8.1. Hỗ trợ thuốc men &#8211; trang bị<br />
Phát triển mạng lưới, mở rộng độ bao quát để có thể tiếp cận đến từng người dân thì không thể không tăng cường thuốc men và trang bị, đặc biệt ở nông thôn, bà con rất hy vọng ở mạng lưới NVSKCĐ. Cần cấp đủ thuốc thông thường &#8211; theo danh mục cho phép NVSKCĐ sử dụng &#8211; và phải là thuốc tốt về chất lượng, bổ sung kịp thời. Điều này giúp tăng uy tín của mạng lưới. NVSKCĐ cần biết sử dụng thông thạo thuốc nam và các biện pháp chữa trị không cần thuốc. Ngoài thuốc, cần trang bị ống nhiệt kế, cân trẻ con, biểu đồ tăng trưởng, ORS, và các phương tiện Giáo dục sức khỏe (tranh ảnh, sổ tay, sách lật, bướm&#8230;).</p>
<p style="text-align: justify;">8.2. Giám sát<br />
Sinh hoạt hàng tháng với Trạm y tế là cách giám sát tốt nhất, đồng thời nâng cao trình độ, bồi dưỡng ”nghiệp vụ”. Cần chú ý một lần nữa “nghiệp vụ” đây không phải là ”chữa bệnh”. Ở nơi xa xôi cần bố trí một “điểm” hướng trợ, giúp đỡ cho NVSKCĐ khi cần tham khảo, có thể là một NVSKCĐ khóa đàn anh, một nhân viên y tế, một người trong Ban chỉ đạo chương trình sức khỏe. Có sự hỗ trợ này, người NVSKCĐ vững tâm hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Giám sát tốt dễ thành công hơn. Giám sát là nhằm hỗ trợ và giúp đỡ hơn là kiểm tra, thanh tra. Nên có Check-list để đánh giá chính xác NVSKCĐ nên có đại diện trong Ban chỉ đạo chương trình sức khỏe. Tiếng nói của họ phải có trọng lượng như các thành viên khác.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>9. Kết luận</strong><br />
Để thực hiện SSSKBĐ, cần thiết phải có mạng lưới NVSKCĐ. Đó là những người được tuyển chọn từ cộng đồng, được huấn luyện để thực hiện một hay nhiều chương trình sức khỏe, có mối quan hệ mật thiết với cộng đồng, và được sự hỗ trợ tích cực của y tế. Cần xác định rõ vai trò “cầu nối”, ”người trung gian”, “người xúc tác” của NVSKCĐ &#8211; mà nhiệm vụ chủ yếu là giáo dục sức khỏe, nâng cao sức khỏe của cá nhân và cộng đồng, góp phần vào sự phát triển kinh tế xã hội của địa phương.</p>
<p style="text-align: justify;">Đừng biến NVSKCĐ thành một người y tá “dở” của Trạm y tế hay người “sai vặt” cho y tế. Cần nuôi dưỡng mạng lưới tương xứng với công lao đóng góp của họ. Để có thể duy trì hoạt động, cần có nội dung cụ thể, có hệ thống hỗ trợ và lượng giá. NVSKCĐ là nơi thực hiện lồng ghép tốt nhất cho các Chương trình sức khỏe có mục tiêu. Không nên đào tạo quá nhiều NVSKCĐ mà nên tổ chức làm việc có ê-kíp, có lồng ghép ngay từ đầu. Nhờ vậy đỡ tốn kém hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiệm vụ Trưởng Trạm y tế là nắm rõ chức năng nhiệm vụ của mạng lưới NVSKCĐ để tham gia trong tuyển chọn, huấn luyện, hỗ trợ và giám sát; tổ chức sinh hoạt định kỳ, thường xuyên chăm lo bồi dưỡng để duy trì hoạt động tốt cho mạng lưới NVSKCĐ.</p>
<p style="text-align: justify;">(Chỉnh sửa: 11/2011)<br />
Tài liệu tham khảo (lược)<br />
&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;<br />
Nguồn: <em>BS Đỗ Hông Ngọc</em><br />
<strong>Tài liệu huấn luyện Giáo dục sức khỏe &amp; Nâng cao sức khỏe</strong><br />
<em>Trung tâm Truyền thông-Giáo dục sức khỏe TP. HCM ấn hành, 1999,tái bản 2003.</em><br />
Website: www.dohongngoc.com<br />
Email: dohongngocbs@gmail.com</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/nhan-vien-s%e1%bb%a9c-kh%e1%bb%8fe-c%e1%bb%99ng-d%e1%bb%93ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Truyện kể cho các bé (tiếp theo)</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/chuy%e1%bb%87n-cho-cac-be-ti%e1%ba%bfp-theo/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/chuy%e1%bb%87n-cho-cac-be-ti%e1%ba%bfp-theo/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Nov 2011 08:10:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Tuổi mới lớn]]></category>
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5198</guid>
		<description><![CDATA[Một cuộc du lịch kỳ quái Ra khỏi cơ thể người, trứng lãi đũa bỗng co rúm lại vì bị chói nắng ( vì thế mà vỏ trứng lãi đũa bao giờ cũng nhăn nheo)&#8230; Rồi một trận mưa rào đổ ập đến, kéo trứng lãi trôi phăng đi. Hốt hoảng, trứng lãi cố ngoài [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Một cuộc du lịch kỳ quái</strong></p>
<p>Ra khỏi cơ thể người, trứng lãi đũa bỗng co rúm lại vì bị chói nắng ( vì thế mà vỏ trứng lãi đũa bao giờ cũng nhăn nheo)&#8230; Rồi một trận mưa rào đổ ập đến, kéo trứng lãi trôi phăng đi. Hốt hoảng, trứng lãi cố ngoài mình bám chặt vào một nhánh lá rau đang đong đưa trước gió. Trứng lãi bám rất chắc vì sợ một trận mưa nữa lôi đi thì nguy mất! </p>
<p><span id="more-5198"></span></p>
<p>Chẳng bao lâu, bên trong cái vỏ đã loi nhoi một con lãi đũa con mới nở. Nó được đặt cho một cái tên khá thi vị: ấu trùng!<br />
Một hôm, ấu trùng (vẫn nằm cuộn mình trong vỏ trứng) bị nhấc bổng lên làm chú khiếp vía, càng bám chặt vào lá rau cho khỏi té. Thì ra chú bị mang ra chợ bán cùng với lá rau chú đang trú ngụ. Chú nghĩ có lẽ đây chỉ là một sự nhầm lẫn thôi chứ người ta không cố ý đem chú đi bán. Tuy vậy, chú cũng hồi hộp hết sức vì sợ người ta cho vào nồi nước sôi. Nhưng may quá, vì là một loại rau ăn sống nên chỉ được rửa qua loa rồi dọn lên bàn ăn! Ấu trùng chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều thì đã bị ai đó nuốt tọt vào dạ dày. Tiếp đó, ấu trùng bị đẩy xuống ruột non. Ở đây, khí hậu nóng ấm, chú vội vàng chui ra khỏi vỏ. Chú ngỡ ngàng một chút trước khung cảnh lạ. Và rồi như có di truyền một dòng máu giang hồ trong người, chú lập tức làm ngay một cuộc phiêu lưu mới, thăm dò nơi ăn chốn ở. Chú vượt qua thành ruột non, theo dòng máu tĩnh mạch đến gan. Vượt gan, chú bơi một mạch lên phổi. Sau một cuộc hành trình dài đầy mệt mỏi và hứng thú, chú trông rắn rỏi hẳn lên. Gặp không khí tốt lành ở phổi, chú quyết định ở lại đó nghỉ ngơi một thời gian. Chỉ trong ba tuần lễ, chú đã thay đổi hẳn: lớn ra, trông bảnh trai không thua bất cứ một con lãi đũa nào khác!<br />
Thế rồi, tiếp tục cuộc hành trình, chú chui vào cuống phổi, leo đến tận cổ họng của “khổ chủ” để được một lần nữa, nuốt tọt vào dạ dày. Sau một cuộc du lịch kỳ thú như thế, nay chú nghiễm nhiên là một chú lãi đũa trưởng thành ở ruột non. Không còn ai dám gọi chú bằng cái tên “ấu trùng” như xưa kia nữa. Chú bèn lập gia đình và tiếp tục đẻ mỗi ngày hai trăm ngàn trứng lãi.<br />
Ra khỏi cơ thể người, trứng lãi đũa bỗng co rúm lại vì bị chói nắng&#8230;</p>
<p>Như vậy đó, lãi đũa đã đi “chu du” trong cơ thể của chúng ta. Cuộc du lịch rất thú vị đối với chúng, nhưng đối với ta thì chẳng “khoái” tí nào. Thời gian ba tuần lễ lãi con ở phổi làm cho ta bị nóng sốt, ho hen, khó thở. Và thời gian lãi ở ruột thì ta luôn bị đau bụng, ói mửa, gầy còm, xanh xao vì chúng đã hút mất khá nhiều chất bổ dưỡng của ta. Thỉnh thoảng, có chú lãi đũa tinh nghịch còn chui vào ống dẫn mật, vào ruột thừa, hay ôm nhau khiêu vũ thành từng cuộn lãi to gây nghẹt ống mật, tắc ruột&#8230;<br />
Để cơ thể ta không trở thành nơi “lý tưởng” cho lãi du lịch, ta phải giữ vệ sinh tốt. Rửa tay trước mỗi bữa ăn, cắt sạch móng tay. Không ăn rau cải sống sít, rửa không kỹ. Không đi tiêu bừa bãi ngoài đồng&#8230; Nhưng nếu rủi chúng đã lọt vào cơ thể ta, thầy thuốc cũng sẽ giúp ta trục xuất chúng ra bằng các loại thuốc xổ lãi&#8230; Hột bí (bí ngô, bí rợ) cũng chữa được lãi. Rang hột bí, ăn chừng nửa chén cũng đủ hết lãi!<br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p><strong>Có “Chí” thì&#8230; hư!</strong></p>
<p>Gia đình nhà Chí gồm có Chí đực, Chí mén&#8230; và trứng. Chí đực to nhất nhà, dài đến 3mm, màu xám lợt, có sáu chân rắn chắc, nở nang, giỏi leo trèo. Cuối chân chí có móng cong tạo thành một cái kẹp bám chắc vào tóc. Khác với các loài khác, Chí đực có nhiệm vụ&#8230; sinh đẻ! Còn Chí mén là những chí bé tí mới nở, thân hình mảnh khảnh, nhỏ nhắn, da trắng trẻo, có vẻ hơi ngơ ngác một tí nhưng khi cắn thì&#8230; ngứa kinh khủng!<br />
Dòng họ nhà Chí làm nghề&#8230; sống bám (ký sinh), chuyên hút máu người. Chí được trang bị một cái vòi khá tối tân, có thể co ra thụt vào. Mỗi lần Chí thò vòi ra hút máu xong, liền co rụt vòi vào thân một cách tỉnh bơ như chẳng có việc gì xảy ra, trong khi “thân chủ” thì bị ngứa không chịu nổi. Tai hại nhất là Chí có thói quen chích hút máu xong bèn&#8230; ị ngay tại chỗ. Phân chí chứa nhiều siêu vi trùng có thể gây bệnh làm chết người. Trong lịch sử y học, đã có những trận dịch chí giết chết hằng triệu người, đó là các bệnh sốt ban nhiệt chí, bệnh sốt hồi quy chí do siêu vi trùng  <em>Rickettsia prowazekii</em> và ký sinh trùng <em>Spirocheta recurrentis</em> gây ra.<br />
Mỗi con chí đẻ mỗi ngày từ 5 đến 7 trứng. Đẻ xong, Chí đực phết cho trứng một chất keo dán chặt vào tóc, nhờ tóc giữ giùm.<br />
Một tuần sau trứng nở thành ấu trùng và sau ba lần lột xác, biến hóa, một chú chí bảnh bao xuất hiện: ấy là Chí mén.<br />
Bà con gần gũi nhất của Chí là Rận, nhưng ít khi họ chơi chung với nhau. Họ nhà Chí rất tự hào về dòng dõi “quý tộc”&#8230; cao cả của mình vì chúng chỉ sống trên đầu người ta! Họa hoằn lắm Chí mới chịu bám vào râu hay lông mày. Chí khinh bọn rận là bọn&#8230; thấp hèn, sống ở những chỗ không mấy lịch sự (trong quần áo đầy mồ hôi hay trong mùng mền).<br />
Tóc càng dài, Chí càng khoái vì dễ ẩn náu kiếm ăn. Có những bạn gái, Chí nhiều đến nỗi chỉ cần vuốt tóc một cái cũng tóm được vài “trự” Chí. Có người&#8230; “yêu” chí đến nỗi “cắn” chí lụp bụp ngon lành, có người lại thích bóp chí lách tách giữa hai móng tay. Các trò tiêu khiển không lành mạnh này gây tai hại: có thể tạo thành bệnh dịch ở người.<br />
“Nuôi”&#8230; Chí không ích lợi gì cả, chỉ chứng tỏ mình là kẻ&#8230; ở dơ. Bạn nào để đầu tóc có Chí là hư đó. Muốn diệt trừ Chí các bạn phải cắt tóc ngắn, gội đầu thường xuyên bằng xà bông. Có thể dùng lược dầy để chải chí một cách liên tục, hoặc ra nhà thuốc hỏi mua một thứ thuốc xức chí. Ở nhà quê có thể dùng hột mãng cầu (na) rang vàng, tán nhuyễn, trộn với dầu dừa xức chí. Không được dùng thuốc rầy hoặc dung dịch DDT dễ gây ngộ độc&#8230; Khi diệt chí, hãy nhớ diệt chí cho cả nhà cùng lúc, để tránh lây Chí qua lại lẫn nhau. Tóm lại, có “Chí” thì…hư!<br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p><strong>Cái mũi</strong></p>
<p>“Ngày xưa&#8230; có một chú voi con&#8230;”. Câu chuyện cháu biết rồi đó. Chú voi con tinh nghịch, đánh nhau với cá sấu, bị cá sấu ngoạm lấy cái mũi của chú kéo xuống nước, chú ráng sức kéo lên. Giằng co mãi, sau cùng chú voi thắng cuộc, nhưng từ đó loài voi có cái mũi dài ngoằn ra thành một cái vòi&#8230; Nhiều cháu bé cũng có&#8230; vòi như voi ấy, nghĩa là mũi cứ lòng thòng, đặc quánh làm cho bé không thở được bằng mũi, phải há miệng để thở, lâu ngày răng hô ra và lồng ngực dẹp lại, không phát triển được.<br />
Cái mũi, dĩ nhiên là dùng để&#8230; thở. Ta cũng có thể thở bằng miệng, nhưng miệng chỉ để dành “sơ cua” khi cần thiết, vì thở bằng miệng không tốt như thở bằng mũi. Mũi giúp ta thở nhẹ mà sâu. Thử bịt mũi rồi thở miệng xem. Rõ ràng là chỉ hời hợt phơn phớt bên ngoài, không sâu tận đáy phổi được. Lâu ngày, phần đáy phổi ít dùng tới sẽ bị xẹp xuống làm “ổ” cho vi trùng lao nữa!<br />
Mũi chúng ta được trang bị khá tốt: Lông mũi dùng làm chổi quét bụi khói, nhất là ở thành phố  nhiều khói bụi, ít cây xanh. Lông mũi có bổn phận chặn bụi từ bên ngoài&#8230; tạo thành “cứt mũi”. Niêm mạc mũi có nhiều mạch máu, sưởi ấm và làm ẩm không khí trước khi không khí đi vào phổi. Khi trời lạnh đột ngột, niêm mạc mũi phồng lên để&#8230; nhanh chóng sưởi ấm không khí, nhưng phồng to quá lại làm ta bị nghẹt mũi! Xuất tiết gia tăng, làm ta bị chảy nước mũi. Có người quá nhạy cảm còn ách xì lia lịa, rồi tưởng có ai đó nhắc mình! Hai bên mũi còn có xoang mũi giúp cho sự phát âm được tốt. Khi nghẹt mũi, xoang bị bít lại, ta nói bằng “giọng mũi” nghe rất lạ tai.<br />
Đừng lạm dụng thuốc nhỏ mũi. Thuốc sẽ làm co mạch máu ở mũi, làm bớt nghẹt nhưng sau đó lại phồng to hơn. Về sau sẽ bị  viêm mũi do thuốc. Niêm mạc mũi hư đi mà lông thì rụng hết!<br />
Nên thở bằng mũi, thở sâu, đều và nhẹ nhàng.<br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p><strong>Nghỉ hè, nên làm gì?</strong></p>
<p>Gặp chú Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc ở hành lang bệnh viện Nhi Đồng, phóng viên tí hon liền tranh thủ mở ngay một cuộc phỏng vấn “bỏ túi”:<br />
	-  Thưa chú, nghỉ hè rồi! Để có một mùa hè vui khỏe, chú khuyên cháu và các bạn nên làm gì?<br />
	-  Lời khuyên đầu tiên của chú là nên nghỉ. Có vậy mới gọi là nghỉ hè chứ, phải không? Nhưng nghỉ thế nào là chuyện phải bàn! Muốn làm việc có năng suất thì phải biết nghỉ ngơi. Nhưng nghỉ ngơi không có nghĩa là chỉ ngồi một chỗ, hay là không hoạt động gì cả. Nghỉ hè! Đó là thời gian tốt nhất để chúng ta về quê, lên núi, xuống biển, tiếp xúc với thiên nhiên, lao động chân tay, hoạt động thể dục thể thao, tham gia sinh hoạt tập thể và các hoạt động xã hội bổ ích khác…<br />
	-  Sau nghỉ ngơi là gì hở chú?<br />
	-  Là ngủ. Tuổi đang lớn rất cần ngủ. Trong lúc ngủ, cơ thể tiết ra kích thích tố tăng trưởng, lại giảm tiêu hao năng lượng, để dành năng lượng cho sự phát triển. Dĩ nhiên, ngủ nhiều quá cũng không tốt, “mụ” người đi. Bình quân mỗi ngày 8-10 giờ là đủ.<br />
	-  Sau ngủ là…<br />
	-  Sau ngủ là ăn! Ăn cũng phải học cháu ạ! Phải biết cách ăn. Chả cần cao lương mỹ vị gì đâu! Tuổi đang lớn cần nhiều chất đạm, sinh tố, khoáng chất: thịt cá tôm cua, đậu nành, rau củ, trái cây, trứng, sữa v.v&#8230; đều rất cần thiết. Chú ý đừng để bị… Tào Tháo đuổi do thiếu “vệ sinh an toàn thực phẩm” là được!<br />
	-  Một số bạn bè cháu tính trong dịp hè sẽ đi chữa bệnh?<br />
	-  Đúng đó.<br />
	-  Và sau đó?<br />
	-  Sau đó là học.<br />
	-  Chú nói không học mà!<br />
	-  Đâu có! Chú chỉ nói hè nên nghỉ, ngủ, ăn, chữa bệnh&#8230; chứ đâu bảo không học. Trong mấy tháng hè, các cháu lớn có thể học lấy một “nghề” có ích để giúp đỡ gia đình được thì tốt. Ba má sẽ rất ngạc nhiên và vui sướng khi thấy cậu con trai “bỗng nhiên” biết sửa cái bàn, chữa được cái tủ; cô con gái biết may, vá, đan, thêu, v.v&#8230; Rồi còn phải học bơi, học hát, học đàn, vẽ, chụp hình&#8230; Ngoài ra, đừng quên ôn tập, chuẩn bị bài vở cho năm học mới!<br />
	-  Còn vấn đề phòng bệnh? Cháu và các bạn cháu có thể làm được gì?<br />
	-  Nhiều thứ lắm. Cần lưu ý tránh các tai nạn trong dịp hè. Vui chơi điều độ và cảnh giác! Các tai nạn hay gặp là té gãy tay, gãy chân, bị rắn cắn, trúng nắng, nhất là chết đuối&#8230; Cần học cách sơ cấp cứu tốt khi có tai nạn xảy ra. Đặc biệt, về bệnh cần đề phòng sốt xuất huyết, sốt rét, tiêu chảy&#8230;  Cháu và các bạn nên giữ cho nhà cửa thoáng đãng, sạch sẽ, không treo quần áo lung tung làm chỗ cho muỗi trú ấn, lấp các vũng nước đọng và nên ngủ mùng.<br />
	- Cảm ơn chú! Bọn cháu “dư sức” làm các điều chú dặn.</p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/chuy%e1%bb%87n-cho-cac-be-ti%e1%ba%bfp-theo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>12</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>TIÊU CHẢY Ở TRẺ CON</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/tieu-ch%e1%ba%a3y-%e1%bb%9f-tr%e1%ba%bb-con/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/tieu-ch%e1%ba%a3y-%e1%bb%9f-tr%e1%ba%bb-con/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 19 Oct 2011 09:42:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>
		<category><![CDATA[Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5132</guid>
		<description><![CDATA[Ghi chú: Không ngờ bài viết “Phải làm gì khi bé bị tiêu chảy” trên trang www.dohongngoc.com này lại được đọc nhiều đến vậy! Không chỉ ở trong nước mà cả ở ngoài nước, gần như khắp nơi trên… “thế giới”. Thì ra đây là một chuyện “lớn” (đại sự) đúng nghĩa của kiếp nhân [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Ghi chú:</strong> <em>Không ngờ bài viết “Phải làm gì khi bé bị tiêu chảy” trên trang www.dohongngoc.com này lại được đọc nhiều đến  vậy! Không chỉ ở trong nước mà cả ở ngoài nước, gần như khắp nơi trên… “thế giới”. Thì ra đây là một chuyện “lớn” (đại sự) đúng nghĩa của kiếp nhân sinh, từ sơ sinh đến già lão. Rất nhiều câu hỏi đã gởi về đầy ưu tư lo lắng, đề nghị tư vấn, do vậy,  xin có bài trả lời chung này vậy. Thân mến,<br />
</em><br />
<strong>BS Đỗ Hồng Ngọc </strong></p>
<p><span id="more-5132"></span></p>
<p>Bà mẹ nào có con nhỏ bị tiêu chảy cũng thấy đắng chát cả miệng mồm, khô khốc cả cổ họng và chỉ mong sao cho bé được “cầm ỉa” ngay tức khắc, nghĩa là mong có cách nào làm dứt ngay cơn “ỉa chảy” của bé. Và đó là lý do tại sao trong phòng Cấp Cứu ở các khoa Nhi vẫn thường gặp những ca ngộ độc <em>sái</em> thuốc phiện, á phiện, thuốc chích thuốc uống này khác làm cho bé bị liệt ruột, bụng chướng lên, thở thoi thóp, đồng tử (con ngươi) teo nhỏ như đầu đinh ghim! Có trường hợp chết oan là vì vậy, không kể các trường hợp chết vì khô nước, mất nước trong cơ thể. </p>
<p><em>Tiêu chảy cấp</em> thưc chất là một… phản xạ có ích cho cơ thể, nhằm tống hết chất độc ra ngoài đường ruột, một khi ruột bị rối loạn, bị nhiễm trùng, nhiễm độc, như trường hợp ngộ độc thực phẩm, dùng sữa ôi thiu… Còn trưòng hợp <em>tiêu chảy kéo dài</em> do sai dinh dưỡng (đưa đến suy dinh dưỡng), do dùng kháng sinh không đúng cách làm tiêu hủy những vi sinh vật vốn rất có ích trong đường ruột hoặc do trẻ “không chịu”, “không hạp”  với một thứ sữa nào đó thì phải ngưng thuốc kháng sinh và điều chỉnh cách dinh dưỡng sao cho đúng. Có khi chỉ vì pha chế sữa không đúng (đặc quá hoặc loãng quá) cũng gây rối loạn tiêu hóa, tiêu chảy hoặc bón… Nhiều bà mẹ bây giờ thích nghe bày vẻ, nghe quảng cáo, cứ thay sữa xoành xoạch. Trẻ chưa kịp làm quen với thứ sữa này đã phải làm quen sữa khác, đương nhiên phải “rối loạn tiêu hoá” thôi. Thức ăn dặm cũng vậy. Phải có thời gian cho bé quen một thứ thức ăn mới (thịt, cá, trứng, rau, đậu…), nếu thấy tốt, cứ nên tiếp tục, miễn là cân đối, đủ 4 nhóm “bột, đạm, dầu, rau”  và thấy trẻ tăng cân tốt là được (Đọc thêm “Nuôi con sao cho giỏi” trong <em>Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng</em>).  Cũng nên biết có thứ tiêu chảy không phải bệnh thường gặp ở bé bú sữa mẹ, gọi là tiêu chảy sinh lý, càng “lẹt xẹt”, “hoa cà hoa cải” càng mau lớn. Khi bắt đầu được cho ăn dặm (ăn sam) thì trẻ sẽ không còn tiêu chảy lẹt xẹt như vậy nữa.<br />
Nhớ rằng tiêu chảy nhiễm trùng ở trẻ do siêu vi hay do E.Coli thì cũng phải 4-5 ngày mới khỏi, miễn là không bị mất nước, làm trầm trọng thêm. Nhiều bà mẹ đi khám bác sĩ vài ba hôm thấy không bớt, đến thầy “lang băm” cũng vừa đúng thời điểm dứt bệnh, thế là thầy nổi tiếng. Không kể trường hợp uống <em>sái</em> phiện như đã nói trên. Lỗi ở bác sĩ không chịu giải thích rõ, không hướng dẫn kỹ cho bà mẹ yên tâm.<br />
Đa số các bà mẹ thấy con “ỉa ra nước” thì không dám cho uống nước, sợ càng uống càng ỉa thêm. Điều này sai! Bởi không cho uống, bé vẫn ỉa ra nước như thường! Nước này tứ  đâu ra? Nước từ trong tế bào và từ trong máu. Do vậy, dễ dẫn tới khô máu, khô tế bào mà chết. Trên thế giới, hằng năm có vài ba triệu trẻ em dưới 5 tuổi chết vì tiêu chảy mất nước như vậy, cũng chỉ vì bà mẹ không dám cho uống nước bù. Ngày nay, người ta biết rõ nguyên nhân gây tử vong của trẻ tiêu chảy không phải do nhiễm trùng mà do mất nước nên đã khuyến khích các bà mẹ cho con uống bù nước sớm khi trẻ vừa tiêu chảy. Nhờ vậy mà cứu được rất nhiều trẻ nhỏ. Nếu không cho uống nước thì bệnh sẽ nặng hơn và kéo dài hơn. Nếu không cho ăn thì trẻ sẽ đói, kiệt sức. Mặc dù ruột đang “yếu”, trẻ vẫn hấp thu được phần lớn thức ăn. Cần cho ăn nhiều bữa, ăn nhẹ, loãng, dễ tiêu&#8230; Pha sữa đúng cách và cho ăn trở lại bình thường càng sớm càng tốt, nếu cần dùng thuốc theo hướng dẫn của bác sĩ.<br />
Nước uống bù trong tiêu chảy tốt nhất là Oresol, còn gọi là “nước biển khô”, có ở các Trạm Y tế hoặc các nhà thuốc, đem về pha vào một lít nước chín (đun sôi để nguội, phải pha với <em>đúng một lít</em>) cho bé uống bù ( cả người lớn bị tiêu chảy cũng vậy). Ở những nơi không tìm được Oresol thì pha <em>nửa muỗng muối</em> (loại muỗng cà phê 5ml) với <em>sáu muỗng đường</em> vào trong <em>một lít nước chín</em>. Nếu có chanh hay cam, nặn vào một ít càng tốt để có thêm chất muối Kali (potassium).</p>
<p>Điều quan trọng, không nên để trẻ tiêu chảy. Nên cho bú mẹ ít nhất 6 tháng. Bú mẹ thì yên tâm, khỏi phải lo gì cả! Nếu bú bình, thì phải giữ vệ sinh bình bú, núm vú thật tốt, pha chế đúng tỷ lệ. Biết cách cho ăn dặm. Nếu bé lỡ bị tiêu chảy thì bình tĩnh, cho uống bù nước sớm và đưa đến bác sĩ khi cần. </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/tieu-ch%e1%ba%a3y-%e1%bb%9f-tr%e1%ba%bb-con/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thư từ Minnesota</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%b0-di%e2%80%a6-tin-l%e1%ba%a1i%e2%80%9d-m%e1%bb%99t-b%e1%bb%a9c-th%c6%b0-t%e1%bb%ab-minnesota/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%b0-di%e2%80%a6-tin-l%e1%ba%a1i%e2%80%9d-m%e1%bb%99t-b%e1%bb%a9c-th%c6%b0-t%e1%bb%ab-minnesota/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 11 Oct 2011 06:29:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bỗng nhiên mà họ lớn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5112</guid>
		<description><![CDATA[Thư đi… Tin lại Ghi chú: Nhat Duong 18 tuổi. Qua Mỹ lúc 16. Đang chuẩn bị học thi vào Y khoa. Hai năm sống ở Mỹ, em có những cảm nhận thật sâu sắc. Riêng với tôi còn là một bất ngờ, đáng quý. Vì thế, trên mục “Thư đi…Tin lại” kỳ này tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thư đi… Tin lại</strong><br />
<strong>Ghi chú:</strong> Nhat Duong 18 tuổi. Qua Mỹ lúc 16. Đang chuẩn bị học thi vào Y khoa. Hai năm sống ở Mỹ, em có những cảm nhận thật sâu sắc. Riêng với tôi còn là một bất ngờ, đáng quý. Vì thế, trên mục “Thư đi…Tin lại” kỳ này tôi muốn chia sẻ cùng các bạn trẻ và các vị phụ huynh một cái nhìn từ một người trẻ xa nhà. Tôi cũng đã mạn phép em chuyển thư này đến nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.<br />
Thân mến,<br />
Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p><span id="more-5112"></span></p>
<p><strong>Nhat Duong nhatduong@yahoo.com</strong></p>
<p>Minnesota, ngay 3 thang 10 nam 2011,</p>
<p>Kính gửi Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc<br />
Kính thưa Bác sĩ,<br />
Con tên là Nhat Duong, hiện nay đang học ở Mỹ. Con chỉ vừa mới qua đây được 2 năm, nay con đã 18 tuổi rồi; cái tuổi thiệt đẹp phải không Bác sĩ?<br />
Trong khi viết những dòng này cho Bác sĩ, con có một cảm giác thật hồi hộp mà con nghĩ Bác sĩ- hơn 60 năm về trước- cũng đã trải qua khi &#8220;đánh bạo&#8221; viết thư cho cố học giả Nguyễn Hiến Lê. Hồi hộp vì không biết có được trả lời thư hay không, hoặc Bác sĩ sẽ đánh giá sức học, trình độ văn hóa qua cách viết của mình như thế nào&#8230;</p>
<p>Con, đặt chân lên nước Mỹ năm 16 tuổi, thấy mình thật may mắn vì đã được &#8220;hít thở&#8221; không khí Á Đông, cụ thể là Viet Nam, thấy được vẻ đẹp của thành phố Sai Gon thân yêu mỗi sáng, nét duyên dáng của tà áo dài nữ sinh sau mỗi giờ tan học mà nói như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong truyện Mắt Biếc là &#8220;một kỳ quan.&#8221; Nếu được chọn lại, con vẫn sẽ chọn mình được sinh ra và lớn lên ở Sai Gon, Viet Nam, dù cho sau này con có phải vất vả học tiếng Anh như thế nào đi chăng nữa. Đối với con, tiếng Việt đẹp một cách lạ kỳ, đặc biệt kể từ hồi con qua Mỹ đến giờ. Đẹp đên mức trong những lần thắp nhang khấn Phật, con đã xin Phật cho con mãi là người Viet Nam, kiếp này và cả những kiếp sau nữa&#8230;</p>
<p>Cơ duyên đã cho con được &#8220;gặp&#8221; Bác sĩ qua những tác phẩm như &#8220;Như ngàn thang thuốc bổ&#8221;, &#8220;Thầy thuốc và bệnh nhân&#8221;, &#8220;Gió heo may đã về&#8221;, &#8220;Thư gởi người bạn rộn&#8221;&#8230; từ rất sớm, năm đó con chỉ đang học lớp 8 mà thôi. Mà lại lén giấu ba mẹ để đọc, sợ ba mẹ phát hiện được lại nói mình &#8220;ông cụ non&#8221;! Mà đọc lén cũng có cái thú của nó, Bác sĩ đồng ý với con chứ? Cảm giác lúc đầu của con khi đọc lời tựa &#8220;Như ngàn thang thuốc bổ&#8221; là sự kính trọng xen lẫn sợ sệt khi nghe Bác sĩ làm việc &#8220;như điên trong nhiều năm trời,&#8221; để rồi bị &#8220;tai biến mạch máu não, phải mổ gấp.&#8221; Lúc đó con đã từ bỏ ý định trở thành Bác sĩ. Nhưng rồi những tác phẩm tiếp theo của Bác sĩ đã làm con phải suy nghĩ lại, thậm chí suy nghĩ rất nhiều. Tất cả những tác phẩm của Bác sĩ, ngọai trừ &#8220;Gươm báu trao tay&#8221; và &#8220;Nghĩ từ trái tim,&#8221; con không nhớ đã đọc bao nhiêu lần từ năm lớp 8 đến nay, nhưng đủ nhiều để con thấm thía những bài học trong đó. Nhờ Bác sĩ mà con không se sua quần áo, không đua đòi ba me này nọ; rằng chỉ có học giỏi mới được mọi người &#8220;mua chuộc&#8221;.<br />
Cơ duyên cũng cho con &#8220;gặp&#8221; nhà văn Nguyễn Nhật Ánh và học gỉa Nguyễn Hiến Lê qua những tác phẩm tuyệt hay của hai ông. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nuôi dưỡng hạt giống tuổi thơ trong con, giup con yêu Viet Nam hơn. Từ hồi đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh, con tự thay đổi mình rất nhiều. Không hiểu sao truyện Nguyễn Nhật Ánh vừa có tính chất giải trí vừa có tính giáo dục rất cao. Còn về học gỉa Nguyễn Hiến Lê, thật sự con chỉ biết thưởng thức những tác phẩm của ông mà không có bất cứ 1 lời phàn nàn nào, vì những tác phẩm được viết quá khéo và quá hay!<br />
Thưa Bác sĩ, nãy giờ con trải lòng với Bác sĩ như vậy để Bác sĩ hiểu con hơn, ngoài ra để Bác sĩ có đủ &#8220;tư liệu, thông tin&#8221; để tư vấn cho con vấn đề sau đây:</p>
<p>Con đang theo học để thi vào Y khoa ở Mỹ. Mục tiêu của con là trở thành Bác sĩ, cứu chữa được thiệt nhiều người, đặc biệt là người nghèo. Mặc dù con biết Y khoa là ngành khó nhất ở Mỹ, phải có bằng cử nhân (bachelor degree) và điểm thi MCAT, cộng với những sinh hoạt ngoại khóa khác. Thế nên, con rất muốn nghe lời khuyên của Bác sĩ về việc làm thế nào để trở thành 1 vị bác sĩ tốt. Được vậy con cảm ơn Bác sĩ nhiều lắm&#8230;<br />
Một chuyện nữa là Bác sĩ cho con lời khuyên chọn vợ như thế nào sau này. Con biết Bác sĩ sẽ nghĩ con lo chuyện &#8220;nữ nhi tình trường&#8221; mà không chú tâm vô học. Nhưng Bác sĩ ơi, con sợ rằng khi con cần hỏi thì Bác sĩ đã trăm tuổi rồi&#8230;</p>
<p>Chuyện cuối cùng là việc nên nuôi dạy con của con ở Việt Nam hay Mỹ. Con biết vấn đề này hơi nhạy cảm một tí, nhưng thực tình con rất muốn nuôi dạy con của con ở Việt Nam. Bác sĩ cũng đã biết nuôi dạy con cái khó như thế nào, đặc biệt ở Mỹ, nơi mà nếu muốn, đứa trẻ có thể gọi 911 bất cứ lúc nào để &#8220;bỏ bót&#8221; cha mẹ nó, cùng hằng trăm khác biệt văn hóa khác. Sẽ thật tuyệt vời nếu Bác sĩ có thể cho con một lời giải cho &#8220;bài toán&#8221; này.</p>
<p>Con thực tình xin lỗi Bác sĩ vì đã viết 1 bức thư dài như vậy (con biết Bác sĩ mới mổ cườm mắt gần đây), nhưng xin Bác sĩ hãy cho con 1 lời khuyên để con vững tin hơn trên bước đường con đã, đang, và sẽ chọn sau này&#8230;<br />
Nhat Duong </p>
<p><strong>Saigon 7.10.2011</strong></p>
<p><em>Tg Nhat Duong,</p>
<p>1. Bác thật sự ngac nhiên thấy con mới 18 tuổi, đã qua Mỹ 2 năm rồi mà con viết tiếng Việt rất tốt, nhất là những suy nghĩ của con rất Việt Nam, có lẽ nhờ con đã sống trong một nền nếp văn hóa gia đình.<br />
2. Không đến 60 năm đâu, mới 54 năm thôi. Đó là năm 1957 khi bác &#8220;đánh bạo&#8221; viết thư cho ông Nguyễn Hiến Lê hỏi ý kiến về chuyện học hành. Hồi đó viết thư tay chứ không như bây giờ có máy vi tính, có internet. Viết tay còn có thể bị đánh giá qua chữ viết nữa đó chứ (Đời người qua nét bút)!<br />
3. Con có thể nói rõ hơn, tại sao con thấy may mắn vì được « hit thở » không khí Á Đông ? Cho vài ví dụ? Bởi nhiều bạn trẻ như con qua được đến Mỹ thì coi như mình được “giải thoát” và hội nhập vào văn hóa Mỹ rất nhanh! Có phải con sanh ra ở Saigon? Gia cảnh ra sao? Bố mẹ làm nghề gì? Như vậy Bác mới hiểu con nhiều hơn. À, đặc biệt con thấy tiếng Việt “đẹp một cách lạ kỳ” ở chỗ nào?<br />
3. Đọc lén, thú lắm chứ! Nhưng lén đọc “bậy bạ” thì lại không nên. Có lẽ gia đình con, Ba mẹ con đã có sẵn một số sách của Bác nên con mới có cơ hội đọc lén? Con sợ ba mẹ phát hiện nói con là ông cụ non thì Bác thấy con trở thành ông cụ non thiệt rồi đó qua thư này! Con cho Bác biết, vì sao con đọc sách của Bác mà lại thích? Bác đâu có viết “tiểu thuyết” như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh?<br />
4. Không se sua chưng diện, tốt. Có lẽ Ba mẹ con chắc cũng ngạc nhiên thấy có thằng con không se sua chưng diện, chỉ lo học hành, lo hoạch định tương lai từ nhỏ? Tại sao ngoại trừ Gươm báo trao tay và Nghĩ từ trái tim không đọc? Có phải vì nó khó hiểu hay vì nó viết về Phật giáo?<br />
5. Con nhận xét về 2 tác giả Nguyễn Hiến Lê và Nguyễn Nhật Ánh rất đúng.( Bác mạn phép chuyển thư này đến nhà văn NNA, để ông thấy ông được giới trẻ đánh giá ra sao). Bác hy vọng NNA sẽ ngày càng nâng cao tính giáo dục của tác phẩm mình, sẽ có ích nhiều cho tuổi trẻ.<br />
5. Con phải đặt Mục tiêu từng bước. Đừng đặt Mục tiêu quá xa. Phải xong Bachelor, phải chuẩn bị thi MCAT cho thật tốt… Sau đó mới tính chuyên trở thành một bác sĩ “tốt” là như thế nào được. Ở đời nhiều khi mình tính đường này nó ra đường khác. Bác chúc con “thuận buồm xuôi gió”, nhưng đừng đặt kỳ vọng quá xa, vì nếu không thành công sẽ dễ nản chí, ngã lòng. Đọc thư con, Bác biết con là người có ý chí, nghị lực, có “văn hóa” rộng. Như vậy, dù con không thành Bác sĩ đi nữa thì vẫn sẽ thành công trên đường đời, vẫn sẽ là một người tốt, giúp ich được cho gia đình và xã hội.<br />
6. Chọn vợ? Đây là chỗ mà Bác nói con trở thành “ông cụ non”. Lo xa quá! Chọn vợ như thế nào ư? Nhiều khi phải có « duyên » và « nợ » con ạ ! Có duyên mà không nợ, có nợ mà không duyên, cũng không thành. Trong mọi tình huống, đều phải biết uyển chuyển, trung dung. Đặt nhiều điều kiện quá dễ thất bại lắm! Con có thể tìm đọc cuốn “Tương lai trong tay ta” của Nguyễn Hiến Lê. Ông có chỉ cách “chọn vợ” trong đó.<br />
Con 18 tuổi chắc cũng đã bắt đầu quan tâm đến chuyện nam nữ, mới thấy “áo dài” nữ sinh đẹp như thế nào phải không? Vậy là tốt. Tốt vì con là “con trai” thực sự. Hãy để thời gian tập trung lo học. “Tình duyên” sẽ đến sau. Bác còn gần 30 năm nữa mới được&#8230; trăm tuổi. Lúc đó con cũng lớn bộn rồi! Đừng lo.<br />
7. Chuyện “dạy con” để tới đó hẳn hay. Lúc đó, con sẽ có nhiều vấn đề để giải quyết lắm. Học xong con về Việt Nam hay ở Mỹ luôn? Vợ con là ai? Ý kiến vợ con thế nào? Con phải tôn trọng, bàn bạc. Ý kiến Ba mẹ con thế nào? Còn “Ba mẹ vợ” nữa chứ! Lỡ con cưới một cô gái Mỹ hay Tàu&#8230; thì sao? Ai biết được? Que sera sera. Dù sao, con cũng nên để dành cuốn Khi Người Ta Lớn và Tuổi Mới Lớn… cho con của con! Dù sao, con của con cũng nên được trui rèn trong nền văn hóa Việt phải không?<br />
Trước mắt tập trung lo học, đạt Muc tiêu  từng bước. Rèn nghị lực, nhân cách. Giữ gìn sức khỏe.<br />
Chúc con mọi sự tốt lành.<br />
BS Do Hong Ngoc.<br />
</em></p>
<p><strong>Minnesota, ngay 7 thang 10 nam 2011</strong></p>
<p>Kính thưa Bác sĩ,<br />
Con thiệt không biết nói gì hơn là cảm ơn Bác sĩ đã trả lời thư của con. Từ hồi nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên có người trả lời thư cho con, mà lại là Bác sĩ nữa! Con thích lắm, cảm giác vừa hồi hộp, vừa vui mừng. </p>
<p>Lý do con nói rằng con &#8220;may mắn được hít thở không khí Á Đông&#8221; vì con thấy cuộc sống ở Mỹ sao mà cực quá! Người Mỹ có lẽ không biết khái niệm &#8220;sống nhàn nhã&#8221; như người phương Đông, lúc nào vẻ mặt cũng căng thẳng, âu lo, vì phải lo trả tiền nhà, tiền xe, tiền điện, nước,&#8230;Ngay cả trong cách ăn uống con cũng thấy người Mỹ đang tự hủy hoại bản thân mình. Bác sĩ biết không, bên này ở các cửa hàng người ta bán các &#8220;thanh dinh dưỡng&#8221; (nutrition bar), nhìn bề ngoài gióng như mấy thanh kẹo socola; ví dụ đến bữa trưa, nếu Bác sĩ không cảm thấy muốn ăn trưa thì Bác sĩ có thể ăn 1 &#8220;thanh dinh dưỡng&#8221; đó, bảo đảm no đến chiều (theo như lời 1 thầy giáo người Mỹ của con và nhiều người khác)! Con mặc dù chưa được học Y khoa đến nơi đến chốn, nhưng mới nghe qua cũng đã thấy khó tin rồi. Một chuyện nữa là chuyện con cái đối xử với cha mẹ. Sống bên Mỹ, chuyện con cái lớn tiếng với cha mẹ dường như đã thành&#8230;cơm bữa, hình như thiếu nó không được, thiếu thì không còn là Mỹ nữa. Nếu được giáo dục theo người Việt Nam, hẳn những bạn đó không bao giờ làm như vậy. Thêm nữa, chuyện con cái bỏ mặc cha mẹ một mình khi tuổi già sức yếu, thậm chí cho vào viện dưỡng lão, là con không chịu được. Nếu Bác sĩ biết rằng ở nơi con ở, đối diện với 1 viện dưỡng lão là &#8230;nhà quàn, thì Bác sĩ cũng sẽ bức xúc vô cùng. Một ví dụ nữa là chuyện ăn mặc của học sinh Mỹ. Nhiều người mặc quần xẻ&#8230;.tới đầu gối, vào trường chỉ lo chưng diện, tai đeo iPod, bông tai (tại sao con trai lại đeo bông tai? Con không tài nào hiểu được), học hành thì lẹt đẹt, hoạ hoằn lắm mới có 1 người học kha khá. Con gái thì&#8230;càng làm con thấy tiếc những tà áo dài &#8220;2 phần gió thổi, 1 phần mây.&#8221; Trang điểm, đánh phấn, gắn lông mi giả,&#8230; Chưa đến 20 tuổi mà nhìn cứ như&#8230;ngoài 30! Trong lớp con có 1 cô bạn Mỹ, một lần ngồi nói chuyện xã giao mới biết rằng bạn đó không sống chung nhà với ba mẹ mà dọn ra ngoài sống với bạn trai 25 tuổi. Mà Bác sĩ biết bạn đó bao nhiêu tuổi không? Chỉ mới 19 mà thôi! Chuyện đáng nói ở đây là ba mẹ của bạn đó cũng đồng ý luôn! Trên đây chỉ là một vài ví dụ về những chuyện con thấy trước mắt, tất nhiên con không &#8220;vơ đũa cả nắm,&#8221; bởi vì vẫn còn những người Mỹ sống rất đàng hoàng, đúng mực, học hành giỏi giang. Bản thân con tiếp thu văn hóa Mỹ cũng rất nhanh; nhưng con chỉ &#8220;Mỹ&#8221; ở trường học thôi, về nhà con lại là người Việt Nam.</p>
<p>Con được sanh ra và lớn lên ở Sai Gon (nhà con gần chợ Vườn Chuối ở quận 3 đó Bác sĩ), nhưng quê của bên nội con là ở Hà Đông. Bố con là nhân viên ngân hàng,  mẹ con là nhân viên văn phòng. Bố mẹ con sống rất đơn giản, tiết kiệm, chi tiêu có ghi sổ sách đàng hoàng, và đặc biệt là đề cao việc học. Lúc còn nhỏ, nếu đòi mẹ con mua đồ chơi thì nhất quyết mẹ con không mua, nhưng nếu mua sách đọc thì thoải mái. Mà tính con hay xúc động, đọc truyện thấy có con mèo đi lạc, đi hoài không tìm đường về nhà được là con &#8230;khóc ngon lành. Về việc con thấy tiếng Việt &#8220;đẹp một cách lạ kỳ&#8221; ít nhiều bị ảnh hưởng bởi nhà văn Nguyễn Nhật Ánh và&#8230; Bác sĩ. Ngôn từ trong truyện Nguyễn Nhật Ánh vừa phong phú, đa dạng, vừa dễ gây xúc động, làm tâm hồn mềm mại hơn; đặc biệt cốt truyện nửa thật nửa hư ảo, nhưng điều làm con thích là những câu chuyện ấy rất gần với cuộc sống hằng ngày của con. Duy chỉ có 1 điều làm con thấy hơi ghét nhà văn là hầu như truyện nào cũng có cái kết buồn ơi là buồn, lần nào đọc xong con buồn mất 2,3 ngày. Vậy mà vẫn thích đọc hoài. Con thấy cảm giác buồn này thiệt dễ chịu, cứ như là nếu không buồn thì không phải Nguyễn Nhật Ánh vậy! </p>
<p>Mặc dù Bác sĩ không viết &#8220;tiểu thuyết&#8221; như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, nhưng con thấy những câu chuyện của Bác sĩ có một cái gì đó vừa như những lời răn đe, dạy dỗ, vừa châm biếm những thói hư tật xấu trong xã hội phương Tây và Đông. Như con đã trình bày trong thư trước, cứ nhớ đến lời Bác sĩ dặn &#8220;ráng học tập Trần Minh khố chuối đậu trạng nguyên, lấy công chúa&#8221; là con như được tiếp thêm sức mạnh. Con hoàn toàn hiểu những gì Bác sĩ muốn gửi gấm đến người đọc trong chương đó. Một điều quan trọng nữa là tuổi thơ của Bác sĩ cũng khá&#8230; giống con, cũng bị đánh đòn, cũng đọc truyện lén. Cùng &#8220;cảnh ngộ&#8221; nên con thích đọc truyện Bác sĩ, chỉ đơn giản vậy thôi.</p>
<p>Về việc con không đọc &#8220;Nghĩ từ trái tim&#8221; và &#8220;Gươm báu trao tay&#8221; đúng như Bác sĩ đã &#8220;chẩn đoán&#8221;: nó hơi khó hiểu đối với con, mặc dù nhà con theo đạo Phat. Con cảm thấy hai tác phẩm này hơi&#8230; lạc lỏng giữa rừng tác phẩm Bác sĩ viết cho người đọc phổ thông. Con thích coi mấy dĩa CD mà trong đó Thầy giảng bài cho Phật tử nghe, lồng ghép ví dụ thực tế, như vậy con thích hơn.</p>
<p>Điều cuối cùng là về vấn đề &#8220;vợ, con.&#8221; Con rất cảm ơn lời khuyên của Bác sĩ và con hứa sẽ nghe theo. Nếu điều kiện cho phép, con vẫn thích về Việt Nam sống và làm việc hơn ở Mỹ.</p>
<p>Con xin phép Bác sĩ cho con dừng ở đây. Chúc Bác sĩ và gia đình luôn được nhiều sức khỏe, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.</p>
<p>Nhat Duong</p>
<p><strong>Saigon 11.10,2011</strong><br />
Tg Nhat Duong,<br />
Bác hiểu con đang bị một cú &#8220;sốc văn hóa&#8221;. Cần có thời gian. Điều quan trọng, hãy giữ gìn &#8220;bản sắc&#8221; văn hoá riêng của mình nhé. Khi con lớn thêm chút nữa, con sẽ đọc được &#8220;Nghĩ từ trái tim&#8221;&#8230;<br />
Giữ sức khỏe và ráng học cho giỏi.<br />
Bác Ngọc.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%b0-di%e2%80%a6-tin-l%e1%ba%a1i%e2%80%9d-m%e1%bb%99t-b%e1%bb%a9c-th%c6%b0-t%e1%bb%ab-minnesota/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>17</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>CHUYỆN “LỚN” CỦA BÉ!</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuyen-lon-cua-b/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuyen-lon-cua-b/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 01 Oct 2011 11:07:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>
		<category><![CDATA[Nuôi con]]></category>
		<category><![CDATA[Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5071</guid>
		<description><![CDATA[Bé vẫn đi tiêu đều đều mỗi ngày một hai lần nhưng vẫn là bón nếu phân cứng, lục cục lòn hòn như cứt dê và mỗi lần đi bé phải rặn ì ạch đỏ mặt tía tai. Trái lại, có bé năm bảy ngày mới đi tiêu một lần mà vẫn không bị coi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bé vẫn đi tiêu đều đều mỗi ngày một hai lần nhưng vẫn là bón nếu phân cứng, lục cục lòn hòn như cứt dê và mỗi lần đi bé phải rặn ì ạch đỏ mặt tía tai. Trái lại, có bé năm bảy ngày mới đi tiêu một lần mà vẫn không bị coi là bón nếu phân mềm, nhão, có khuôn. Nói khác đi, bón không dựa vào số lần đi tiêu mà dựa vào tính chất của phân. Phân khô, đặc, cứng thì gọi là bón.</p>
<p><span id="more-5071"></span></p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuyen-lon-cua-b/attachment/1-4/" rel="attachment wp-att-5076"><img class="alignleft size-full wp-image-5076" title="1" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/10/1.jpg" alt="" width="232" height="176" /></a></p>
<p>Một bà mẹ có con bị bón bao giờ cũng khổ sở bứt rứt, thấy con ì ạch mãi không ra cũng bặm môi bặm miệng rặn giùm con, và sẵn sàng mua một thứ thuốc gì đó bơm đít, hoặc lấy lá hành, lá trầu… ngoáy vào hậu môn bé, hy vọng làm cho bé đi được. Thực ra hâu môn chỉ là một cánh cửa cuối của trực tràng. Trực tràng phải co bóp thì mới tống phân ra được. Và để co bóp có hiệu quả, phân phải đủ to mới kích thích co bóp tống phân ra khỏi “cổng”. Ngoáy ngoáy chọc chọc ở “cổng” chỉ gây một tác dụng yếu, không mấy ý nghĩa. Riết rồi bé cứ đợi cho có bơm, có ngoáy mới chịu đi,không tự đi một mình được. Phân nằm trong trực tràng lâu, khô cứng lại, có khi cứng như đá, xé rách hậu môn làm chảy máu. Bị rách, bị chảy máu một lần như vậy bé sẽ đau lắm, sợ hãi lắm và rán nhịn cho đừng phải rách thêm. Thế là thành cái vòng luẩn quẩn!</p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuyen-lon-cua-b/attachment/2-7/" rel="attachment wp-att-5077"><img class="aligncenter size-full wp-image-5077" title="2" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/10/2.jpg" alt="" width="200" height="200" /></a><br />
Bón có tính di truyền, do sự phân bố của hệ thần kinh, do độ dài của ruột già v.v… nhưng quan trọng hơn cả là do dinh dưỡng sai lầm và do không tập thói quen tốt. Trẻ khoảng 15 tháng tuổi đã có thể giữ vệ sinh, biết kêu lên khi đi tiêu đi tiểu. Do vậy, “xi đái”, “xi ỉa” là tạo một phản xạ có điều kiện tốt cho bé. Bất đắt dĩ mới phải dùng thuốc uống hoặc thuốc bơm hậu môn. Khó chịu lắm. Nóng rát lắm. Cứ thử tự bơm cho mình môt lần đi thì biết.</p>
<p>Nếu bé bú mẹ, không có gì phải lo. Nếu bú sữa nhân tạo, phải coi kỹ hướng dẫn cách pha chế. Pha đặc quá, loãng quá đều gây… bón. Khi được 4 tháng tuổi bé đã có thể được tập cho ăn dặm (ăn sam), nghĩa là thêm thức ăn bên ngoài vào bữa sữa của bé. Nước luộc rau củ, luộc bầu bí, nước cháo loãng… dùng để pha sữa sẽ làm bé dễ đi tiêu hơn vì có chất xơ. Khi ăn được bột thì nhớ thêm rau củ, trái cây. Trong chuối, đu đủ… có dầu, giúp làm trơn ruột. Cần tập ăn dần nhưng chất có xơ. Tuy xơ không phải là thực phẩm, không cho năng lượng nhưng giúp làm phân đóng khuôn, đủ lớn để kích thích đầu dây thần kinh trực tràng tạo co bóp để tống phân ra ngoài. Thật sai lầm khi cho bé dùng một thứ nước cam … tinh khiết, đầy hương vị hoá học, nhưng không có chút “xơ múi” gì cả! Uống một ly cam như vậy không sao bằng ăn một vài múi cam tươi.</p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuyen-lon-cua-b/attachment/clip_image002-2/" rel="attachment wp-att-5078"><img class="aligncenter size-full wp-image-5078" title="clip_image002" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/10/clip_image002.jpg" alt="" width="266" height="189" /></a><br />
Tóm lại, bón thì mẹ khổ, con khổ, “tui” cũng… khổ!</p>
<p><em>BS Đỗ Hồng Ngọc.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuyen-lon-cua-b/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>15</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện lớn của Bé</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuy%e1%bb%87n-l%e1%bb%9bn-c%e1%bb%a7a-be/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuy%e1%bb%87n-l%e1%bb%9bn-c%e1%bb%a7a-be/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 01 Oct 2011 03:45:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>
		<category><![CDATA[Nuôi con]]></category>
		<category><![CDATA[Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5065</guid>
		<description><![CDATA[Thư đi… Tin lại (2) Thanh Tho chu.thanh@gmail.com Submitted on 2011/09/27 at 1:40 chiều Thưa bác sĩ. Em ở Hưng Yên muốn tìm mua quyển sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của bác sĩ nhưng không biết phải làm thế nào. Mua trực tuyến thì đăng kí mấy lần toàn bị [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thư đi… Tin lại (2)</strong></p>
<p><strong><em>Thanh Tho<br />
chu.thanh@gmail.com<br />
Submitted on 2011/09/27 at 1:40 chiều</em></strong><br />
Thưa bác sĩ.<br />
Em ở Hưng Yên muốn tìm mua quyển sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của bác sĩ nhưng không biết phải làm thế nào. Mua trực tuyến thì đăng kí mấy lần toàn bị lỗi. Em muốn hỏi bác sĩ vấn đề như sau:<br />
Con em được 3 tháng 20 ngày. tháng đầu tiền đi ngoài hoa cà hoa cải rất nhiều lần. Sang tháng thứ 2 thì 5 ngày sau cháu mới đi ngoài, phân sền sệt màu vàng dẻo như bột nếp. Cháu bú mẹ hoàn toàn. Sau đó 7 ngày cháu không đi ngoài, em phải hoà mật ong với nước ấm theo tỷ lệ 1: 3 thì cháu mới chịu đi ngoài. Mỗi lần đi ngoài cháu rặn trông rất đau. Cháu vẫn ngủ ngoan chơi ngoan. Hai hôm nay cháu kém bú, đánh rắm rất nhiều, mùi thối nhưng không đi ngoài được. Sáng nay em thụt mật ong thì cháu đi ngoài phân nhầy, có chỗ thì sệt, chỗ thì nước. Vậy em mong bác sĩ ttrả lời giúp em làm thế nào để cháu đi ị bình thường. Em ăn uống điều độ, cơm thịt nạc, rau ngót có ăn cả thịt bò và rau cải, rau khoai lang, mồng tơi. Em có cần thay đổi chế độ ăn không. Mong bác sĩ trả lời sơm vì ngày hôm nay cháu bú rất ít. Em cảm ơn bác sĩ nhiều</p>
<p><span id="more-5065"></span></p>
<p><strong>Trả lời: </strong><br />
Bú mẹ thuần túy thì không việc gì phải lo cả. Cho bé uống thêm nước cam vắt. Khi 4 tháng tuổi đã phải tập ăn dẵm (ăn sam). Nên thêm trái cây, cam, chuối, đu đủ… bé sẽ dễ đi tiêu. Mẹ không cần phải kiêng cữ. Ăn thêm rau trái thì tốt. Nhờ bạn nào ở Hà Nội hỏi mua sách giùm ở Nhà sách Fahasa hoặc Phương Nam.</p>
<p><strong><em>Me Kem<br />
dothanhhieu@gmail.com<br />
Submitted on 2011/09/28 at 9:05 chiều</em></strong><br />
Chào bác sĩ!<br />
Trường hợp của em cũng giống như bạn Tho trên. Bác sĩ cho em hoi thêm một chút. Cháu nhà em lúc sinh nặng 2,8kg. Hiện nay được 3 tháng 19 ngày bé nặng 5.8kg. Bé ít bú. Bú mẹ hoàn toàn và cũng không đi vệ sinh được. Đêm nằm ngủ bé lắc đầu mạnh, chân tay đạp loạn xạ xuống giường. Ngủ không ngon giấc. Ra nhiều mồ hôi sau gáy. Hằng ngày em vẫn cho cháu sưởi nắng khỏang 10 phút. Mọi người bảo bị còi xương và có hiện tượng suy dinh dưỡng. Vậy mong bác sĩ trả lời giúp em hiện tượng của bé là bị bệnh gì hay đơn thuần trẻ nhỏ là như vậy. nếu đi khám thì nên đi khám ở đâu thì hợp lí. Em ở Hà Nội. Mong bác si trả lời sớm giúp em. Em cảm ơn bác sĩ<br />
<strong>Trả lời:</strong><br />
Bình thường khi trẻ được 5 tháng tuổi thì nặng gấp đôi lúc mới sanh. Bé chưa đầy 4 tháng mà đã nặng hơn gấp đôi, vậy là rất tốt rồi. Đó là nhờ sữa mẹ tốt. Mẹ nên ăn thêm trái cây: Cam, chuối, Đu đủ… bé sẽ dễ đi tiêu hơn.<br />
Coi lại chỗ nằm của bé. Nóng nực quá chăng? Ủ ấm quá chăng? Nệm mềm quá chăng?<br />
Không nghĩ còi xương hay SDD đâu. Nên tập ăn sam dần khi bé hơn 4 tháng tuổi nhé.</p>
<p><strong><em>Me Gau<br />
catminh@gmail.com<br />
Submitted on 2011/09/29 at 11:15 sáng</em></strong><br />
Chào bác sĩ!<br />
Con nhà em cũng gần 4 tháng tuổi, cũng bú mẹ hoàn toàn như trường hợp của hai mẹ trên, nhưng cũng không đi ngoài được. Mọi người cứ bảo cháu lành dạ. Có người lại bảo cháu sữa nóng. Nếu không thụt mật ong cho cháu thì 7 ngày cháu vấn không tự đi ngoài được. Em đã thử cứ mặc kệ thì 9 ngày bé cũng không đi ngoài. Hoảng quá lại phải thụt mật ong cho cháu đỡ khó chịu. Vậy bác sĩ cho em hỏi em có nên tiếp tục thụt mật ong cho cháu không. Nếu thụt thì có ảnh hưởng gì khôg. Nếu không thụt thì cháu lo em bé đầy bụng. Cháu đã thử làm các động tác xoay bụng, ngâm đít vào nước nóng nhưng không ăn thua. Mong bác sĩ trả lời giúp. Cảm ơn bác sĩ<br />
<strong>Trả lời:</strong><br />
Vì sữa mẹ tốt, được hấp thu gần như trọn vẹn, không còn nhiều bã nên có khi mươi ngày mới đi tiêu một lần, vẫn không sao cả! Miễn phân bé mềm, tốt, và bé phát triển, tăng cân bình thường. Mẹ nên ăn thêm rau, trái. Cho bé uống thêm nước cam vắt, chuối chín tán nhuyễn…!</p>
<p><em>BS Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/chuy%e1%bb%87n-l%e1%bb%9bn-c%e1%bb%a7a-be/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ghi chép lang thang (9.2011)</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/hoi-dap/ghi-chep-lang-thang-9-2011/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/hoi-dap/ghi-chep-lang-thang-9-2011/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Sep 2011 01:52:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5015</guid>
		<description><![CDATA[Thư đi… Tin lại 2011/09/20 at 4:02 chiều (về Giáo dục sức khỏe và Nâng cao sức khỏe”) Thưa thầy Xin thầy giúp em hiểu và trả lời câu hỏi này được không ạ: “how health promotion and health education can contribute to emancipation (the liberation) or manipulation (defeat) of individuals” Em cảm ơn thầy! [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thư đi… Tin lại<br />
</strong><br />
<em>2011/09/20 at 4:02 chiều (về Giáo dục sức khỏe và Nâng cao sức khỏe”)</em><br />
Thưa thầy<br />
Xin thầy giúp em hiểu và trả lời câu hỏi này được không ạ:<br />
“how health promotion and health education can contribute to emancipation (the liberation) or manipulation (defeat) of individuals”<br />
Em cảm ơn thầy!  (dongthuanajou)</p>
<p><span id="more-5015"></span></p>
<p><em>2011/09/21 at 8:26 sáng | Trả lời cho dong thuan.</em><br />
Em cần cho biết “câu đó” nằm trong đoạn văn nào, từ tài liệu nào, ở đâu, của ai… (phải đọc toàn bộ mới hiểu nghĩa tác giả muốn đề cập) và tại sao em hỏi như vậy, phải chăng em đang vào thi vấn đáp? (Em đang học ngành gì? Ở đâu vậy?).<br />
Em cung cấp thêm thông tin thì thầy mới giúp em được. Thân mến. ĐHN.</p>
<p><em>2011/09/21 at 3:43 chiều</em><br />
Thưa thầy<br />
Chương trình học của em là về Khoa học sức khoẻ tích hợp (integrative health science) và đây là câu hỏi thảo luận về vấn đề giáo dục sức khoẻ và nâng cao sức khoẻ nằm trong chương trình. Giáo viên đưa ra nhiều tài liệu đọc, từ “The birth of clinic” của tác giả Foucault đến “the forms of capital” của Bourdieu và rất nhiều tài liệu khác…dẫn dắt các giai đoạn phát triển của y học đến nay. Theo em hiểu, hẳn là giáo viên có ý hỏi: “GDSK và NCSK đã đóng góp bao nhiêu cho sự giải phóng con người” (to what extent health promotion and health education contributed to emancipation?) Câu này nằm trong đoạn sau: Health Education – Emancipation or Manipulation? (dongthuanajou).</p>
<p><em>2011/09/22 at 11:28 sáng | Trả lời cho dong thuan.</em><br />
Cảm ơn em đã gởi thêm tài liệu. Tôi chắc em đang học ở Thụy Điển, không biết là em đi du học hay định cư? Ngành học của em rất quan trọng hiện nay. Thụy Đỉển là một đất nước phát triển, Y tế rất tốt, hơn cả Mỹ và Tây Âu. Vấn đề đặt ra trong câu đó để em thảo luận là “Y ĐỨC trong GDSK và NCSK”. Có thực sự “giải phóng” cho con người hay chỉ coi con người như cái máy, biến con người thành nô lệ, “hủy diệt” tự do cá nhân của họ? Anh có quyền gì bắt người ta phải thế này thế nọ “để có sức khỏe tốt” ? Khi anh ép buộc người ta phải thế này thế khác anh có vi phạm “nhân quyền” không, có can thiệp vào hành vi, lối sống của cá nhân người ta không, lấy cớ vì lợi ích của cộng đồng? của tập thể? Và quan trọng hơn, những điều anh “dạy dỗ” người ta đó có chắc là đúng không? Đại khái vậy. Người làm GDSK, NCSK phải có Y đức, đừng áp đặt.<br />
Phải hiểu rằng mỗi nước có trình độ kinh tế văn hoá xã hội khác nhau. Như ở ta, dị đoan mê tín còn nhiều, phong tục tập quán nhiều nơi gây hại sức khỏe người dân, nhất là bà mẹ trẻ em… Thuốc lá vẫn là yếu tố hàng đầu gây Ung thư, Rượu là yếu tố hàng đầu của bệnh gan và tai nạn giao thông. Dân trí chưa cao, ý thức bảo vệ sức khoẻ cộng cộng còn thấp nên GDSK và NCSK là cần thiết. Dĩ nhiên phải có Y đức trong lãnh vực này. Phải tôn trọng và có cách ứng xử đúng đắn, phù hợp.<br />
Nên “tranh luận” những vấn đề như vậy, để mở rộng tầm nhìn, nhiều góc độ trên một thế giới “toàn cầu hóa”. ĐHN.</p>
<p><em>2011/09/22 at 9:50 chiều</em><br />
Thưa thầy<br />
Những ý kiến của thầy quả thật rất sâu sắc và có ý nghĩa không chỉ với bài tập này mà còn giúp em định hướng lại cái nhìn một cách toàn diện hơn về cả chuơng trình học “integrative health science”. Em đang theo học Master của trường ĐH Kristianstad Thuỵ điển và em hy vọng sẽ được thầy chỉ bảo nhiều hơn nữa trong những chặng đường tiếp theo.<br />
Xin kính chúc thầy sức khỏe! (dongthuanajou)</p>
<p><em>2011/09/19 at 5:27 chiều (về “Săn sóc sức khỏe ban đầu”)</em><br />
Bs viết: những năm 1984-1986 khi tôi triển khai chương trình Săn sóc sức khỏe ban đầu cho trẻ em (Primary Child Care) tại phường 13, Quận 6, anh là người tích cực ủng hộ, động viên tôi vì anh hiểu rằng đây mới chính là con đường đúng đắn để mang lại sức khỏe cho trẻ em một cách căn cơ, không bị lệ thuộc vào bệnh viện, vào thầy vào thuốc. Và chương trình Hiệp Phước 1986. Đó có được gọi là xây dựng mô hình dự phòng tích cực không và đến nay công tác dự phòng có làm thêm được những mô hình nào khác nữa thưa bác sĩ? Nếu em muốn tham khảo tài liệu và kết quả chương trình đem lại thì tìm đọc ở đâu?<br />
Xin cám ơn Bs về những đóng góp to lớn mà Bs đã làm cho SKCĐ. (Hienptt)</p>
<p><em>2011/09/20 at 8:08 sáng | Trả lời cho Hien.</em><br />
Cảm ơn em. Tài liệu về Săn sóc sức khỏe ban đầu cho trẻ em tại Phường 13, Quận 6, Tp.HCM (1984-1986) tôi đã đăng tóm tắt trên Tạp chí Nhi Khoa số 1, Tp.HCM (khoảng năm 1988?). Không biết Thư viện BV Nhi đồng 1 và 2 có còn giữ không?<br />
Tài liệu Chương Trinh Hiệp Phước đã in thành sách, có thể tìm tại Thư viện Trung tâm Truyền thông &#038; Giáo dục sức khỏe, Tp. HCM, 59 Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1.<br />
Gần đây, công tác dự phòng ít được quan tâm như trước mà tập trung vào điều trị, mở thêm ngày càng nhiều bệnh viện và bệnh viện thì ngày càng “quá tải”! Hy vọng Bộ trưởng Y tế hiện nay xuất thân từ Y tế dự phòng sẽ có những quan điểm mới, cách làm mới, sẽ có những “mô hình dự phòng tích cực” mới. Thực chất SSSKBĐ thì gắn sức khỏe với phát triển, một triết lý nhân bản, công bằng xã hội, dựa trên toàn diện hệ thống y tế chứ không chỉ là “dự phòng bệnh tật” bạn ạ. Nên đọc thêm đề tài SSSKBĐ trên trang web này. ĐHN.</p>
<p><em>2011/09/21 at 4:58 chiều (về “Săn sóc sức khỏe ban đầu”)</em><br />
Cám ơn Bs đã giải đáp sớm, em đã đọc nhiều lần bài “Chăm sóc sức khỏe ban đầu”, và em rất tâm đắc với nội dung: “Bởi vì vẫn còn đó trong Y tế:<br />
Bất công, bất bình đẳng.<br />
Quá tốn kém, nghèo nghèo thêm.<br />
Ngày càng chuyên sâu, manh mún, không toàn diện. Không an toàn. Nhiều tai biến.<br />
Định hướng sai. Nặng điều trị, kỹ thuật cao, tốn kém. Thương mại hoá, tập đoàn hoá.<br />
Y tế cơ sở bị xói mòn, sụp đổ, nhẹ phòng bệnh.”<br />
Em cũng có người thân là nạn nhân của một số các lỗi trên của ngành y mà đã phải ra đi trong độ tuổi có khả năng cống hiến nhiều nhất. Nền y tế của ta hiện nay nặng điều trị, kỹ thuật cao, tốn kém và không hiệu quả. Phòng bệnh hơn hẳn trị bệnh ở nhiều góc độ. Em có nguyện vọng thiết tha tìm ra mô hình Chăm sóc sức khỏe chủ động cho tất cả mọi người (săn sóc sức khỏe theo hướng dự phòng chủ động – chủ động phòng bệnh, tức là cung cấp kiến thức cho các cá thể nhằm tác động điều chỉnh hành vi không có lợi cho sức khỏe của mỗi người ngay từ thời kì khỏe mạnh, nhằm làm giảm khả năng xuất hiện của bệnh, tăng cường các yếu tố bảo vệ, loại bỏ các yếu tố nguy cơ). Bs có thể nhận lời giúp cố vấn cho em được không?<br />
Với tất cả sự kính trọng và biết ơn xin gởi đến bác. (hienptt)</p>
<p><em>2011/09/16 at 10:50 sáng ( về “Cân bằng trong đời sống”)</em><br />
Hay quá thầy ơi. Mở cái presentation lên, xong đeo phone vô, y như đang ngồi dự ở đó, chỉ tiếc là không nhìn thấy thầy thôi. Con thích câu chuyện này quá: quả banh công việc thì làm bằng cao su, rớt xuống thì nó tưng lên, còn quả banh sức khỏe, gia đình, bạn bè… thì bằng thủy tinh, rớt xuống nó bể… Cám ơn thầy đã chia sẻ.  ( tv.Nguyengibc)</p>
<p><em>2011/09/22 at 10:36 chiều (về “Stress” và “Thiền”)</em><br />
Cám ơn những bài viết của bs về stress và thiền. Nhờ đó tôi đã tự chữa bệnh stress của mình sau khi mắc bệnh tiểu đường type 2. Mặc dù đường huyết đã ổn định (thử máu hằng tháng) và huyết áp không cao, nhưng tôi thường xuyên tim bị hồi hộp tim đập liên hồi và mỗi lần như thế tôi lại vào bệnh viện ở khoa cấp cứu , bs cho vài viên thuốc uống hôm sau lại về , cứ nhứ thế mà mấy tháng trời chịu đựng , người lúc nào các cơ cũng căng cứng và tướng đi thì lom khom do sợ huyết áp tăng, càng sợ tim lại càng hồi hộp , cho đến một hôm đọc những lời bs viết về stress và thiền, thì tôi như sực tỉnh , vì biết bệnh mình không có gì trầm trọng, tự mình hù dọa mình và làm cho mình lúc nào cũng căng thẳng. Thế là tôi tập hít thở và thả lỏng thân, dần dần tôi cảm thấy khá và tự tin hơn, tim không còn hồi hộp nữa. Thật là từ bác sĩ tôi ngộ ra nhiều điều mà trước đó mình có đọc qua sách Phật, nhưng chưa trải qua nên chưa thấu hiểu được…Cám ơn bs rất nhiều. (loantrananh)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/hoi-dap/ghi-chep-lang-thang-9-2011/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cân bằng trong cuộc sống giữa một thời đại nhiều chênh vênh</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/can-bang-trong-cuoc-song-giua-mot-thoi-dai-nhieu-chenh-venh/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/can-bang-trong-cuoc-song-giua-mot-thoi-dai-nhieu-chenh-venh/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 16 Sep 2011 02:15:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>
		<category><![CDATA[BS Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[can bang trong cuoc song giua mot thoi dai nhieu chenh venh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4982</guid>
		<description><![CDATA[Hương Thơ Gần 300 khán giả tới tham dự đề tài “CÂN BẰNG CUỘC SỐNG”, đặc biệt là các bạn trẻ, các bạn sinh viên. Khán giả gửi tới thuyết trình viên nhiều phản hồi với những câu hỏi được nhìn từ các khía cạnh vào cuộc sống mà bạn trẻ cảm thấy nhiều bấp [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hương Thơ</p>
<p><em><strong>Gần 300 khán giả tới tham dự đề tài “CÂN BẰNG CUỘC SỐNG”, đặc biệt là các bạn trẻ, các bạn sinh viên. Khán giả gửi tới thuyết trình viên nhiều phản hồi với những câu hỏi được nhìn từ các khía cạnh vào cuộc sống mà bạn trẻ cảm thấy nhiều bấp bênh trong thời đại hôm nay.</strong></em><br />
<a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/can-bang-trong-cuoc-song-giua-mot-thoi-dai-nhieu-chenh-venh/attachment/clip_image002/" rel="attachment wp-att-4983"><img class="alignleft size-medium wp-image-4983" style="margin: 5px;" title="clip_image002" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/09/clip_image002-300x224.jpg" alt="" width="300" height="224" /></a>Chiều thứ 7, ngày 10/09/2011, tại hội trường B102, <strong>Chương Trình Chuyên Đề</strong> đã khai giảng Chuyên Đề Khóa 16 với đề tài thứ 119:<strong> “CÂN BẰNG TRONG CUỘC SỐNG”.</strong><br />
Với phong cách điềm đạm pha lẫn dí dỏm, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã đem đến cho khán giả những suy tư về tình trạng cuộc sống căng thẳng trong thời đại nhiều tiến bộ và đổi thay ngày nay, cùng với những phương pháp ứng phó.<br />
Từ năm 1946, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã đưa ra khái niệm về sức khỏe như sau: Sức khỏe là một tình trạng hoàn toàn sảng khoái (well being; bien-être) về: <em>thể chất (physical) tâm thần (mental)và xã hội (social), chứ không phải chỉ là không có bệnh hay tật.<span id="more-4982"></span></em><br />
Như vậy, để có thể sống cân bằng trong cuộc sống, con người cần rèn luyện thể chất và tinh thần để làm chủ bản thân và điều hòa trong các mối dây liên hệ với môi trường xung quanh.<br />
Đặc biệt có phần hướng dẫn thực hành trên đồ hình “bánh xe cuộc sống” giúp mỗi người có thể đề ra những ưu tiên riêng và đánh giá theo thang điểm để tự mình theo dõi và điều chỉnh sao cho phù hợp trong từng thời kỳ.<br />
Cuối buổi thuyết trình đã có nhiều bạn trẻ đưa ra ý kiến phản hồi tích cực về đề tài, và đặt câu hỏi giao lưu với diễn giả. Các bạn trẻ cảm nhận cuộc sống hôm nay tuy có phát triển về mặt vật chất nhưng đời sống tinh thần lại nhiều chênh vênh, luôn phải đối mặt với những thách thức mà nhiều khi bị bế tắc. Câu hỏi được đạt ra khá thú vị là làm thế nào để cân bằng cuộc sống khi mà tuổi trẻ có quá nhiều hoài bão và đam mê? Bên cạnh đó có những câu hỏi về phương pháp thiền, bí quyết giữ gìn tuổi trẻ và sắc đẹp&#8230; Với sự nhiệt tình và kinh nghiệm của hơn 40 năm làm thầy thuốc, những câu trả lời của diễn giả đã đáp ứng được những thắc mắc của khán giả tham dự.<br />
“Cân Bằng Cuộc Sống” là một đề tài đầu tiên của Chuyên Đề Khóa 16, do Chương Trình Chuyên Đề tổ chức vào các buổi chiều thứ Bảy hằng tuần tại Trung Tâm Mục Vụ Tp. Hồ Chí Minh. Trong khóa này, chương trình đặc biệt hướng tới các bạn trẻ, các bạn sinh viên với những đề tài hấp dẫn, tập trung phát triển kỹ năng làm chủ bản thân. Khán giả tới tham dự chương trình luôn thấy mình được tiếp đón tận tình và học hỏi được nhiều điều về kỹ năng sống, kỹ năng mềm rất thiết thực cho cuộc sống hôm nay.<br />
(HT)</p>
<p><strong>Có thể nghe AUDIO và xem SLIDES toàn bộ bài nói chuyện theo đường link:</strong></p>
<p><a href="http://chuongtrinhchuyende.com/ctcd/client/docOfTopic?groupId=20110913141352&amp;viewType=0" target="_blank">http://chuongtrinhchuyende.com/ctcd/client/docOfTopic?groupId=20110913141352&amp;viewType=0</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/can-bang-trong-cuoc-song-giua-mot-thoi-dai-nhieu-chenh-venh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Giao lưu trực tuyến với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc tại Nhà sách Phương Nam TP.HCM ngày 25.8.2011 ( tiếp theo )</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/giao-l%c6%b0u-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn-v%e1%bb%9bi-bac-si-d%e1%bb%97-h%e1%bb%93ng-ng%e1%bb%8dc-t%e1%ba%a1i-nha-sach-ph%c6%b0%c6%a1ng-nam-tp-hcm-ngay-25-8-2011-ti%e1%ba%bfp-theo-2/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/giao-l%c6%b0u-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn-v%e1%bb%9bi-bac-si-d%e1%bb%97-h%e1%bb%93ng-ng%e1%bb%8dc-t%e1%ba%a1i-nha-sach-ph%c6%b0%c6%a1ng-nam-tp-hcm-ngay-25-8-2011-ti%e1%ba%bfp-theo-2/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 25 Aug 2011 12:47:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ở nơi xa thầy thuốc]]></category>
		<category><![CDATA[Hỏi đáp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4920</guid>
		<description><![CDATA[11. Câu 1: BS cảm nhận như thế nào về lứa tuổi teen hiện nay và thời teen của BS? Nếu được viết về lứa tuổi teen hiện nay BS có cảm thấy khó viết hơn lúc trước không ? Câu 2:Một lời khuyên cần thiết nhất đối với độc giả hiện nay BS sẽ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>11.</strong> Câu 1: BS cảm nhận như thế nào về lứa tuổi teen hiện nay và thời teen của BS? Nếu được viết về lứa tuổi teen hiện nay BS có cảm thấy khó viết hơn lúc trước không ? Câu 2:Một lời khuyên cần thiết nhất đối với độc giả hiện nay BS sẽ nói điều gì ? (Lê Thanh Liêm &#8211; lethanhliem74@yahoo.com.vn &#8211; 25/08/2011 10:36)</em></p>
<p><em></em><a href="http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/giao-l%c6%b0u-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn-v%e1%bb%9bi-bac-si-d%e1%bb%97-h%e1%bb%93ng-ng%e1%bb%8dc-t%e1%ba%a1i-nha-sach-ph%c6%b0%c6%a1ng-nam-tp-hcm-ngay-25-8-2011-ti%e1%ba%bfp-theo-2/attachment/3-5/" rel="attachment wp-att-4921"><img class="aligncenter size-full wp-image-4921" title="3" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/08/3.jpg" alt="" width="240" height="160" /></a><br />
<strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong></p>
<p><strong></strong> Câu 1: Viết về tuổi teen hiện nay, tôi cảm thấy khó viết hơn lúc trước nhiều chứ. Tuổi teen hiện nay có vẻ biết quá nhiều và nhiều khi biết không chính xác, đặc biệt là những vấn đề về tình dục, giới tính. Tôi đã giữ Mục “phòng mạch Mực Tím” của báo Mực Tím suốt 12 năm trời, nhưng bây giờ đọc những câu hỏi đáp của các bạn teen tôi cũng giật mình.</p>
<p>Câu 2: Có phải bạn định nói độc giả tuổi teen không?Theo tôi, thì nên tìm những nguồn thông tin chính thức và phải biết tự bảo vệ mình, tự trách nhiệm về mình.<span id="more-4920"></span></p>
<p><em><strong>12.</strong> Làm thế nào bác có thể chuyển tải những chủ đề khó hiểu của ngành y thành vô cùng đơn giản ? Và điều gì làm cho bác có ý tưởng về việc cung cấp truyền đi những thông tin hữu ích qua những trang sách? Cám ơn BS. (Trần Thế Thùy Trang &#8211; ttrang2010@hotmail.com &#8211; 25/08/2011 10:49)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Tôi đã từng làm việc ở khoa cấp cứu bệnh viện Nhi Đồng trong nhiều năm và cảm thấy nếu chỉ can thiệp trên từng bệnh nhi thì không thể giúp ích được cho nhiều người. Từ đó, tôi nghĩ phải sử dụng phương tiện truyền thông đại chúng để nâng cao kiến thức của người dân sẽ mang lại hiệu quả cao hơn. Khi viết hoặc nói chuyện với độc giả thì tôi tự đặt mình vào vị trí của họ và trao đổi một cách chân tình chứ không đóng vai của một người bác sĩ.</p>
<p><em><strong>13.</strong> Tôi nhờ công ty gửi đến BS Đỗ Hồng Ngọc lời chào thân ái và chúc sức khỏe, Và tôi xin đặt câu hỏi sau đến BS và rất mong nhận được sự hồi đáp từ BS 1. Tai sao phụ nữ VN sau khi sanh con xong phải kiêng cữ rất nhiều: ở trong nhà 1 tháng, xông hơ, kiêng tiếp xúc với nước, bịt lỗ tai bằng gòn, mang tất, kiêng cữ ăn uống&#8230;. trong khi đó phụ nữ nước ngoài họ có thể đi làm lại sau 3 ngày?</em><br />
<em>Tôi xin cảm ơn và chúc chương trình thành công tôt đẹp.</em><br />
<em>Trân trọng.</em><br />
<em>(Phạm Thanh Toàn &#8211; thanhtoanp@gmail.com &#8211; 25/08/2011 10:53)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Bạn nói phụ nữ Việt Nam nào vậy? Tôi nghĩ hiện nay đa số phụ nữ đều sanh đẻ tại cơ sở y tế hoặc các bệnh viện phụ sản thì cũng khoảng 3 ngày họ đã được về sinh hoạt bình thường nếu không có bệnh lý. Kiêng cữ, xông hơi, bịt lỗ tai… có lẽ chỉ còn ở một vài nơi xa xôi hẻo lánh. Điều này thật không tốt và làm hại sức khoẻ cho người phụ nữ.</p>
<p><em><strong>14.</strong> Em đã đọc tuyển tập &#8220;Nhớ đến một người&#8221; của bác sĩ. Nhưng em thấy trong đó bác sĩ nhớ đến rất nhiều người. Người nào cũng nồng ấm &amp; chân tình. Nhưng, em rất muốn biết, người nào là người bác sĩ nhớ nhất ạ? (May Nguyen &#8211; trucmaynguyen@yahoo.com &#8211; 25/08/2011 10:56)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> “Nhớ đến một người” là “để nhớ mọi người” (Trịnh Công Sơn). Nhớ đến một người chỉ là một cái cớ, một cơ hội để ta nhớ đến mọi người đó thôi. Thực ra, còn có nhiều người tôi đã quên đưa vào tập sách này và chắc là sẽ có một tập hai sau này. Em thử đoán xem người nào là người là người tôi nhớ nhất?</p>
<p><em><strong>15.</strong> Thưa bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, như giới truyền thông đã đưa tin, vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm là một điều đáng lo ngại hiện nay. Bác sĩ có lời khuyên gì cho giới sinh viên, để họ vừa có thể tự đảm bảo sức khỏe của mình, vừa phù hợp với điều kiện ở trọ và chi tiêu của họ. (Nguyễn Thái Hoàng Long &#8211; nguyenthaihoanglong@gmail.com &#8211; 25/08/2011 11:02)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Vệ sinh an toàn thực phẩm đúng là một vấn đề lớn hiện nay, bạn a. Nhất là trong giới sinh viên ít thì giờ và cũng ít… tiền. Điều quan trọng là phải học để hiểu về vấn đề dinh dưỡng, calo (năng lượng), và các chất cần thiết cho cơ thể. Hiểu biết như vậy, ta sẽ biết chọn lựa sao cho bữa ăn có đủ chất lượng, an toàn, và không đắt tiền.</p>
<p><em><strong>16.</strong> Là một độc giả trẻ rất yêu mến giọng văn dí dỏm nhưng không kém phần sâu sắc của Bác, con xin phép đặt câu hỏi như sau: Vừa là bác sĩ, vừa là nhà văn, hai công việc có thể nói là khó tìm được điểm chung nhưng Bác đã kết hợp rất nhuần nhuyễn, nghiệp cứu người bổ trợ cho nghề viết văn; Con rất khâm phục sức lao động hiếm có đó của Bác, xin hỏi có khi nào Bác cảm thấy chùn chân trong công việc chưa, cạn nguồn cảm hứng viết văn chưa ạ? Và những lúc như vậy Bác làm cách nào để thoát khỏi những cảm xúc tiêu cực đó ạ ? Con xin cảm ơn Bác! Chúc Bác sức khỏe để tiếp tục cho ra đời nhiều tác phẩm mới! (Hà Thanh &#8211; hathanh.truong16789@gmail.com &#8211; 25/08/2011 11:08)</em></p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/?attachment_id=4926" rel="attachment wp-att-4926"><img class="aligncenter size-full wp-image-4926" title="4" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/08/4.jpg" alt="" width="240" height="160" /></a><br />
<strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Có nhiều bác sĩ là nhà văn như Cronin, Tchekov, Maugham…Do nghề nghiệp được tiếp xúc với nhiều cảnh đời, nhiều con người, nếu có năng khiếu viết văn sẵn thì họ dễ trở thành nhà văn. Tôi hiện nay đã nghỉ hưu, công việc khám chữa bệnh thì “truyền nghề” cho đàn em nên có thì giờ hơn để viết lách lăng nhăng. Được nhiều bạn đọc quý mến tôi rất cảm động. Thành thật cảm ơn bạn.</p>
<p><em><strong>17.</strong> Tôi là nhân viên văn phòng, tôi cảm thấy thời gian của tôi quá ít. Thậm chí không có thời gian dành cho bản thân? Làm sao tôi có thể chăm sóc tốt cho gia đình mình? Đôi khi tôi thấy cuộc sống thật khó khăn, tù túng. Bác sĩ có thể tư vấn giúp tôi phương pháp nào để khắc phục tình trạng hiện tại không? (My Hanh &#8211; tuannguyen.hanh@gmail.com &#8211; 25/08/2011 11:13)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Rất nhiều người hiện nay cũng ở trong tình trạng giống như bạn. Bạn có thể giải quyết vấn đề này bằng cách học về stress và giải stress cũng như học phương pháp tạo cân bằng trong cuộc sống (Life balance). Nên tham khảo thêm trên www.dohongngoc.com.</p>
<p><em><strong>18.</strong> Gửi bác sĩ. Tôi 30 tuổi, là nhân viên văn phòng, mỗi sáng tôi dành thời gian tập thể dục từ 20-30 phút nhưng khoảng 2 tháng trở lại đây, mỗi khi đi làm về tôi cứ thấy mệt mỏi, buồn ngủ, không thể làm gì được. Đặc biệt, tôi rất hay nổi giận, cảm thấy bồn chồn vào buổi chiều (khoảng 16h-18h) và có hiện tượng đau thắt ở hông trái. Tôi cũng hay bị đau bụng khi uống cafe vào buổi sáng. Rất mong bác sĩ có tư vấn cho tôi cách điều trị. Cám ơn bác sĩ. (Nguyễn Mạnh Cường &#8211; grasshopper3010@yahoo.com &#8211; 25/08/2011 11:17)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Rõ ràng bạn đang bị stress nặng. Các dấu hiệu đó đều là triệu chứng của stress. Bạn dành thì giờ tìm hiểu thêm về stress và tổ chức lại cuộc sống cho hợp lý hơn. Trước mắt cần dành thì giờ để ngủ thật đẫy giấc và nên tập dưỡng sinh, thiền hoặc yoga.</p>
<p><em><strong>19.</strong> Thưa bác, cháu đang là một sinh viên Y đang chuẩn bị vào năm 3. Cháu đã đọc quyển Thầy thuốc và Bệnh nhân của bác và thấy rất tâm đắc. Bác có thể chia sẻ những khó khăn và những nỗ lực của bác khi còn là một sinh viên Y để cháu có thêm được những bài học cho chính mình trong thời gian sắp tới được không ạ? (Cao Duyên Phương &#8211; nhoklove209@gmail.com &#8211; 25/08/2011 11:19)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Chào bạn đồng nghiệp tương lai. Những khó khăn và nỗ lực khi còn là một sinh viên y của bác muốn chia sẻ cho các bạn trẻ thì phải dành một buổi gặp gỡ trao đổi riêng. Trước mắt, cháu hãy đọc trên www.dohongngoc.com</p>
<p><em><strong>20.</strong> Nhiều người gọi ông là bác sĩ của tuổi mực tím, tuổi trưởng thành và cả tuổi&#8230; trăng xế. Bằng cách nào ông có thể tiếp cận được nhiều đối tượng như vậy. Chúc sức khỏe Bác Sĩ. (My Thanh &#8211; mythanh1234562000@yahoo.com &#8211; 25/08/2011 11:28)</em></p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc:</strong> Người ta gọi tôi là bác sỹ của tuổi Mực Tím, tuổi trưởng thành hay tuổi… trăng xế đều đúng bởi vì tôi đã trải qua những lứa tuổi đó. Tôi viết không phải từ lý thuyết, sách vở mà từ những cảm nhận ngay trong chính bản thân mình. Cũng nhờ cách viết như vậy tôi được bạn đọc chia sẻ vì họ cũng cảm nhận như tôi khi trải qua những lứa tuổi có nhiều nỗi băn khoăn, khắc khoải trong cuộc sống mà cùng đi tìm một cách sống hạnh phúc hơn.</p>
<p><strong>(Ngày 25.8.2011)</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/giao-l%c6%b0u-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn-v%e1%bb%9bi-bac-si-d%e1%bb%97-h%e1%bb%93ng-ng%e1%bb%8dc-t%e1%ba%a1i-nha-sach-ph%c6%b0%c6%a1ng-nam-tp-hcm-ngay-25-8-2011-ti%e1%ba%bfp-theo-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Page Caching using disk: enhanced
Object Caching 916/981 objects using disk: basic

Served from: www.dohongngoc.com @ 2012-02-05 21:41:54 -->
