Archive for the Category ◊ Nghiên cứu khoa học, giảng dạy ◊

Cập nhật: support3
• Thứ Ba, Tháng Tám 31st, 2010

Khi người thầy thuốc dùng thuốc kích thích làm sớm rụng một cái trứng, chọc hút nó ra rồi nuôi dưỡng trong một môi trường cho nó chín muồi; sau đó lọc trong hàng tỷ tinh trùng ướp sẵn trong tủ lạnh, chọn lấy một con cứng cáp, rã đông, đợi nó đủ sức ngọ ngoạy rồi bơm thẳng vào cai trứng kia, thế là đã có thể tạo ra một… con người mới – thì y học tưởng như đã có thể thay thế được… Tạo hóa! Khi vẽ xong được bản đồ gène, người ta cũng hy vọng rồi đây sẽ có một công nghệ can thiệp trực tiếp vào gène người, chọn được màu mắt, màu tóc, lông mi, tình cảm, trí tuệ, ưng ý để phối hợp với nhau làm nên một mẫu người lý tưởng. Bộ phận nào trong cơ thể coi bộ hơi cũ, hơi quá đát một chút, thì có thể ra siêu thị sinh học mua ngay một cái mới để thay. Người ta cũng chế được các loại áo khi mặc vào sẽ cho biết ngay tình trạng tim mạch, nhiệt độ cơ thể mỗi lúc mỗi nơi; chế ra loại toilet khi ngồi vào lập tức hiện lên các thông số phân tích tình trạng phân, nước tiểu các thứ… xem tiếp…

Cập nhật: support3
• Thứ Hai, Tháng Tám 23rd, 2010

Bùi Trân Thúy

Tôi biết và ngưỡng mộ BS Đỗ Hồng Ngọc đã lâu, từ lần đầu được tiếp xúc với anh (năm 1979) khi con gái tôi (chưa đầy 2 tuổi) bị một bệnh viện ở tỉnh chẩn đoán là “sơ nhiễm lao”. Tôi, lúc ấy, một người mẹ trẻ, là giáo viên tỉnh lẻ, chồng công chức, đồng lương ít ỏi, con gái mà “sơ nhiễm lao” thì sẽ thế nào đây? Gặp anh trong những năm đầu sau 1975, chưa có bệnh viện, phòng mạch tư, BV Nhi đồng thì lúc nào cũng quá tải.  Tôi nhớ mãi giọng nói nhẹ nhàng của anh: “Theo tôi thì cháu không bệnh gì đâu, chỉ suy dinh dưỡng thôi, nhưng tôi sẽ cho làm xét nghiệm để có kết quả chính xác, không sao đâu!”. Với cái vỗ vai thân tình, tôi tưởng như ai đó đã tiêm cho mình liều thuốc hồi sinh và quả thật, con gái tôi không bị chứng bệnh mà lúc nghèo khó ấy, với tôi, thật là khủng khiếp! Chúng tôi ở lại BV Nhi đồng một thời gian và chen chúc cùng mọi người trong những bữa cơm chỉ dành cho bé chứ không dành cho người nuôi vì tất cả, lúc đó, đều ăn bột mì, bo bo, cơm chỉ dành cho bệnh nhi. Tôi không gặp lại anh lần nào và mừng thầm: con không bệnh nặng nên không cần phải được bác sĩ giỏi khám! xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Bảy, Tháng Tư 10th, 2010

Ghi chú: Biết tôi sắp thôi làm việc ở Trung tâm Truyền thông- Giáo dục sức khỏe TP.HCM sau 25 năm công tác tại đây, các bạn trẻ của Trung tâm đã có sáng kiến tổ chức một buổi giao lưu thân mật giữa “thầy-trò”với nhau  vào dịp cuối năm vừa qua. Chủ đề buổi giao lưu hoàn toàn mở rộng. Các em có thể đặt bất cứ câu hỏi gì về chuyện đời, chuyện nghề, chuyện tình…

Để giúp các em “mạnh dạn” đặt câu hỏi, tôi đề nghị hỏi bằng giấy và nặc danh…

Và như vậy, buổi giao lưu được bắt đầu… (BS Đỗ Hồng Ngọc ghi lại).
xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Bảy, Tháng Tư 10th, 2010

Trong suốt quãng đường thành công, thầy có mấy lần “vấp ngã” chưa ạ?
xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Ba, Tháng Một 12th, 2010

“Money-driven Medicine” (Một nền y học vì đồng tiền) là tên cuốn phim tài liệu dựa trên cuốn sách nổi tiếng cùng tên của nữ ký giả Maggie Mahar  trình chiếu gần đây trên chương trình Bill Moyers Journal, hiện đã có 4 phiên bản đi  sâu vào từng lãnh vực, trong đó có phần nói về mối quan hệ thầy thuốc – bệnh nhân. Phim vạch trần thực trạng cái mà Maggie Mahar gọi là một “Phức hợp kỹ nghệ y khoa khát lợi nhuận” ( A profit-hungry “medical-industrial complex”) ở Mỹ, một siêu cường – có nền y học tiên tiến nhất thế giới- mà trong suốt nhiều thập niên qua do đâu đã khiến việc chăm sóc sức khỏe vốn là một truyền thống nhân đạo trở thành “phi nhân”, tốn kém nhiều mà hiệu quả ít,  đã “biến bệnh nhân thành một món hàng thay vì là một thân chủ được phục vụ”, và khiến “nhiều bác sĩ cảm thấy mình không còn theo đuổi được lý tưởng phục vụ nhân loại như lời thề Hippocrates trong buổi lễ ra trường”.

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Tư, Tháng Mười 07th, 2009

HOẠT ĐỘNG NGHIÊN CỨU KHOA HỌC

1. Hoạt động nghiên cứu khoa học tại T4G TP Hồ Chí Minh:
Là một trung tâm chịu trách nhiệm về truyền thông- giáo dục sức khỏe cho TP Hồ Chí Minh, ngoài lý thuyết về Gíáo dục sức khỏe (GDSK) và Nâng cao sức khỏe (NCSK), việc đi sâu nghiên cứu về hành vi, các  yếu tố ảnh hưởng đến hành vi, các cách tiếp cận GDSK/NCSK phù hợp với điều kiện tự nhiên, xã hội của Thành phố cũng như hiệu quả hoạt động của các chương trình GDSK/NCSK thí điểm đóng một vai trò hết sức quan trọng trong việc nâng cao chất lượng của hoạt động GDSK/NCSK. Các nghiên cứu khoa học được thực hiện tập trung từ năm 1987 do T4G TP.HCM tự thực hiện hoặc với sự hỗ trợ của các tổ chức, chuyên gia trong nước hoặc ngoài nước hoặc do T4G TP.HCM hướng dẫn các sinh viên thực hiện. Từ những nghiên cứu ban đầu thiên về định lượng và thí điểm, những năm gần đây T4G TP.HCM bắt đầu thực hiện hoặc hướng dẫn thực hiện những nghiên cứu định tính hoặc kết hợp dịnh tính với định lượng theo khuynh hướng nghiên cứu phổ biến hiện nay trên thế giới.

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Hai, Tháng Mười 05th, 2009

1. Các thời kỳ phát triển y học
Có thể chia ra 5 thời kỳ:

1. Thời kỳ Y học kinh nghiệm (trước 1850)
2. Thời kỳ Y học cơ sở (1850-1900) đánh dấu với sự phát hiện vi trùng
3. Thời kỳ Y học lâm sàng (1900-1950)
4. Thời kỳ Y tế công cộng và y học cộng đồng (1950-1975)
5. Thời kỳ Y học và phát triển (từ 1975…)

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Hai, Tháng Mười 05th, 2009
Dayhoc2009_1

Dạy học 2009

1. Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch TP.Hồ Chí Minh- tiền thân là Trung tâm Đào tạo và Bồi dưỡng Cán bộ y tế Thành phố- vừa bước vào tuổi 20, tức là đã có 15 thế hệ bác sĩ được đào tạo dưới mái trường này đang họat động trong mạng lưới y tế thành phố.

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Chủ Nhật, Tháng Tám 16th, 2009

Vài cảm nghĩ khi đọc

Trường phái hình thức Nga

của Huỳnh Như Phương

Trường phái hình thức Nga.của Huỳnh Như Phương do Đại học Quốc gia TP.HCM ấn hành, 2007, trong tủ sách tham khảo dành cho sinh viên – chưa thấy xuất hiện ở các nhà sách – là một cuốn sách có giá trị và hợp thời. Sách viết rất kỹ, rất nghiêm túc. Tôi nghĩ sách không chỉ cần thiết cho sinh viên văn khoa, ngữ văn báo chí để tham khảo mà còn có ích cho nhiều giới muốn tìm hiểu về văn học.

xem tiếp…

Cập nhật: support2
• Thứ Tư, Tháng Năm 13th, 2009

gl_minhNăm 1962, cách đây 47 năm,  tôi thi vào Dự bị Y khoa (APM) Đại học Y khoa Sài gòn. Hồi đó y khoa học 7 năm, gồm một năm Dự bị – học tại Đại học Khoa học- cuối năm nếu đậu thì học tiếp 6 năm nữa ở “Y khoa  Đại học đường Sài gòn”, đường Trần Quý Cáp, nay là Võ Văn Tần, ra trường với một luận án Tiến sĩ y khoa quốc gia, hay còn thường gọi là “Bác sĩ”. Thi vào APM không dễ chút nào! Tỷ lệ đậu chỉ vào khoảng 10%. Tôi còn nhớ lúc đó thi APM có các môn Lý, Hóa, Sinh, Sinh ngữ và đặc biệt có thi môn “kiến thức tổng quát” với 20 câu hỏi: Thủ đô Brazil la gì? Ai là ông tổ Y khoa thế giới? Ai là ông tổ y khoa Việt Nam? Người thầy thuốc nổi tiếng thời Tam Quốc tên gì? Người thầy thuốc nổi tiếng thời Xuân Thu tên gì?… và…  Giá gạo trên thị trường bao nhiêu một ký? Giá than bao nhiêu một ký?. Nhờ hồi nhỏ đọc cả bụng truyện Tàu nên tôi không lạ Hoa Đà, Biển Thước, lại nhờ ở trọ ăn cơm tháng trong xóm nghèo Bàn Cờ nên không lạ giá gạo giá than! Vậy là đậu, đậu khá cao, dù là dân tỉnh lẻ lên Saigon “du học”. Khi vào năm thứ nhất Y khoa thì ấn tượng là buổi giáo sư khoa trưởng, bác sĩ Phạm Biểu Tâm gặp gỡ với các tân sinh viên. Thầy nói : “Y khoa là một nghề cao qúy nếu ta muốn cao qúy, cũng là một nghề thấp hèn nếu ta muốn thấp hèn. Bác sĩ là một sinh viên y khoa suốt đời. Trong khi hành nghề khó tránh khỏi đôi lúc ân hận nhưng đừng bao giờ để phải hối hận”. Những lời thầy nói từ ngày đó vẫn được lứa học trò chúng tôi nhắc lại trong những buổi họp mặt đồng khóa hằng năm.

xem tiếp…