<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
		xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc &#187; Ghi chép lang thang</title>
	<atom:link href="http://www.dohongngoc.com/web/category/mot-chut-toi/ghi-chep-lang-thang/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Wed, 01 Feb 2012 10:36:49 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
	<copyright>2006-2007 </copyright>
	<managingEditor>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</managingEditor>
	<webMaster>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</webMaster>
	<image>
		<url>http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress.jpg</url>
		<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
		<width>144</width>
		<height>144</height>
	</image>
	<itunes:subtitle></itunes:subtitle>
	<itunes:summary>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:summary>
	<itunes:keywords></itunes:keywords>
	<itunes:category text="Society &#38; Culture" />
	<itunes:author>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:author>
	<itunes:owner>
		<itunes:name>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:name>
		<itunes:email>admin@sgc.vn</itunes:email>
	</itunes:owner>
	<itunes:block>no</itunes:block>
	<itunes:explicit>no</itunes:explicit>
	<itunes:image href="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress_large.jpg" />
		<item>
		<title>Ghi chép lang thang: Xướng họa</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/ghi-chep-lang-thang-x%c6%b0%e1%bb%9bng-h%e1%bb%8da/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/ghi-chep-lang-thang-x%c6%b0%e1%bb%9bng-h%e1%bb%8da/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 27 Jan 2012 05:09:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Những người trẻ lạ lùng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5552</guid>
		<description><![CDATA[XƯỚNG HỌA Đôi lời: Như thông lệ, cứ tối Giao thừa, GS Trần Văn Khê làm một bài thơ thất ngôn bát cú để sáng Mùng Một Tết gởi đến bạn bè, con cháu, chia vui và mời họa. Với tôi, đó là một cách “chơi” rất đáng khuyến khích ở những người cao tuổi. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><em>XƯỚNG HỌA</em> </strong><br />
<strong>Đôi lời</strong>: Như thông lệ, cứ tối Giao thừa, GS Trần Văn Khê làm một bài thơ thất ngôn bát cú để sáng Mùng Một Tết gởi đến bạn bè, con cháu, chia vui và mời họa. Với tôi, đó là một cách “chơi” rất đáng khuyến khích ở những người cao tuổi. <em>Cầm kỳ thi họa</em> từ xưa vốn là những thú vui tao nhã của người già ở phương Đông.  Đó cũng chính là một trong những cách tốt để làm chậm tiến trình lão hóa, giảm tốc độ của Alzheimer.<br />
Nhiều năm qua, tôi may mắn được gần gũi các “bạn già” như bác sĩ họa sĩ Dương Cẩm Chương, 102 tuổi, còn “hài hước”, nặn tượng, vẽ tranh; nhạc sư Vĩnh Bảo, 95 tuổi, ngón đờn còn ngọt, thơ hay và giáo sư nhạc sĩ Trần Văn Khê (mà trong chỗ thân tình tôi vẫn gọi là Chú Khê) nay đã 92, (<em>“phân nửa phần trên đầy sống động / nửa phần bên dưới có hư hao” ĐHN)</em> nhưng vẫn cứ mỗi Giao thừa lại làm một bài thơ gởi mọi người mời họa!<br />
Theo lời nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương thì năm nay ông làm được 4 câu rồi phải nghỉ “lấy sức” khá lâu mới làm tiếp 4 câu nữa, chứng tỏ ông đã “già thêm chút nữa” rồi!<br />
Tôi ghi lại đây vài bài thơ xướng họa đó, để chia sẻ, và xin hiểu cho, chủ yếu là để phòng bệnh Alzheimer!<br />
Thân mến,<br />
Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p><span id="more-5552"></span></p>
<p><strong>Mon, Jan 23, 2012 at 5:50 PM</strong></p>
<p>Thân mến gởi Bạn Nguyễn Quảng Tuân, cháu Đỗ Hồng Ngọc<br />
và các con các  cháu bài Tự thuật Nhâm Thìn để các bạn, các con<br />
đọc cho vui và nếu hoạ vận càng hay!!<br />
Trần Văn Khê</p>
<p>             <strong>Nhâm Thìn khai bút<br />
  		Tự thuật</strong><br />
Nhâm Thìn tuổi thọ chín mươi hai<br />
Thuyết giảng, tiếng vang, hơi mạnh, dài!<br />
                                       Tai lãng, mắt mờ, chân rất yếu<br />
                                       Tim nồng, trí tỉnh, sức còn dai<br />
                                        Về hưu, người tưởng an ngày tháng<br />
 Nhập cuộc, ai ngờ bận đó đây!!<br />
 Hạnh phúc, cuối đời còn hữu ich<br />
 Vững lòng, chim Lạc sẽ cao bay !!!!<br />
                             <em>TrầnVăn Khê</em><br />
                   Nhâm Thìn, Nguyên đán , giờ Thìn<br />
                                    23/01/2012</p>
<p><strong>Tue, Jan 24, 2012 at 4:16 PM</strong></p>
<p>Kính chú Khê,<br />
Được thư chú chiều Mùng Một Tết như mọi năm, kèm bài thơ Tự thuật, với lời mời ông Nguyễn Quảng Tuân và cháu họa vận.  Cháu đang bề bộn như chú biết cũng ráng có bài họa  sau đây để chú được vui. Bài họa không hay nhưng đã cảm xúc    từ mấy chữ “chim Lạc sẽ cao bay” mà viết nên! Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p>                                       <strong>Thủng thẳng</strong><br />
                                  <em>Kính tặng Chú Khê</em><br />
                                       Tuổi chú ai ngờ đã chín hai<br />
Thơ đàn một gánh nợ còn dài<br />
Truyền hình lên xuống xe lăn mỏi<br />
Mẫu giáo vào ra gân cốt dai<br />
Quốc nhạc rắc gieo tình vạn nẻo<br />
Gia phong rèn giũa gốc từ đây<br />
Ơn Trời cho chú dư trăm tuổi<br />
Thủng thẳng rồi chim… mới vút bay!</p>
<p>                                 <em>Đỗ Hồng Ngọc</em><br />
                                                                     Mùng 2 Tết Nhâm Thìn            </p>
<p><strong>Wed, Jan 25, 2012 at 9:31 PM</strong><br />
Cám ơn cháu đã hoạ thơ Khai bút NhâmThìn của chú.<br />
                                        Rất vui, dí dỏm và thoát.<br />
                                        Chú gởi cho cháu hai bài của Tôn Nữ Hỷ Khương và<br />
                                        Nguyễn Quảng Tuân.<br />
                                        Chú Khê</p>
<p><strong>Thương mến họa vần thơ<br />
Nhâm Thìn Khai bút Tự thuật<br />
Của Trần Văn Khê Hiền Huynh</strong></p>
<p>Tuổi thọ mừng anh chẵn chín hai,<br />
Mong anh ngày tháng được lâu dài.<br />
Bước chân khập khểnh tuy mềm yếu,<br />
Đầu óc tinh anh vẫn dẻo dai.<br />
Nhạc khúc hòa âm vang chốn ấy,<br />
Thi đàn chung vận đọng nơi đây.<br />
Tài danh lỗi lạc ai là kẻ<br />
Cánh hạc tung trời lã lướt bay.</p>
<p> <em>Tôn Nữ Hỷ Khương</em><br />
       	       Muội muội</p>
<p>                                            <strong>PHỤNG HỌA</strong></p>
<p>                                       Chín chục xuân này đã lẻ hai ,<br />
                                       Cuộc đời tuy vậy hãy còn dài .<br />
                                        Mắt mờ tai lãng mà tinh tế ,<br />
                                       Chí vững gan bền vẫn dẻo dai .<br />
                                       Ai để an nhàn tài đó nhỉ ?<br />
                                       Mình mua bận rộn trí ta đây !<br />
                                       Mấy người được thế, âu là hiếm ,<br />
                                       Tự mãn Rồng kia mặc sức bay .</p>
<p>                                                    <em>NGUYỄN QUẢNG TUÂN </em><br />
                                                                23 &#8211; 01 &#8211; 2012</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/ghi-chep-lang-thang-x%c6%b0%e1%bb%9bng-h%e1%bb%8da/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>TẾT</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/t%e1%ba%bft/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/t%e1%ba%bft/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 23 Jan 2012 01:41:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Những người trẻ lạ lùng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5534</guid>
		<description><![CDATA[Tết * Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống ra sao? - Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa &#8211; bà già nói &#8211; thì tôi sẽ dám&#8230; phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tết </strong></p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/t%e1%ba%bft/attachment/tet/" rel="attachment wp-att-5542"><img src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/TET.jpg" alt="" title="TET" width="225" height="225" class="alignleft size-full wp-image-5542" /></a><br />
* Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống ra sao?<br />
- Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa &#8211; bà già nói &#8211; thì tôi sẽ dám&#8230; phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn&#8230; Tôi sẽ ăn nhiều kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt&#8230; lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối  cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để mà chờ đợi&#8230; Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy nước sôi các thứ&#8230; Tôi sẽ hái nhiều hoa hơn&#8230;<br />
* Một người nằm mơ thấy mình gặp Thượng đế và phỏng vấn ngài rằng từ lúc tạo ra loài người đến giờ ngài có điều gì ngạc nhiên về họ không?<br />
- Có đó. Hơi nhiều nữa là khác!  Loài người lạ lắm! Lúc nhỏ thì mong cho mau lớn, lúc lớn thì mong cho nhỏ lại! Lúc khỏe thì phung phí sức khỏe để kiếm cho thật nhiều tiền rồi lấy tiền đó mà phục hồi sức khỏe! Còn nữa, họ luôn sống trong mộng tưởng tương lai mà quên mất hiện tại. Mà tương lai thì chưa tới nên kết quả là họ chẳng bao giờ… sống cả!<br />
- Vậy Ngài khuyên họ nên thế nào? – Rằng người giàu có không phải là người có nhiều của cải mà là người có ít nhu cầu; rằng người ta không thể buộc người khác phải thương yêu mình mà phải tự mình làm cho mình… dễ thương!<br />
*  Chúc dễ thương nghen!<br />
<em><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/t%e1%ba%bft/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm Bõm:Từ Ngộ đến Nhập</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/lom-bomt%e1%bb%ab-ng%e1%bb%99-d%e1%ba%bfn-nh%e1%ba%adp/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/lom-bomt%e1%bb%ab-ng%e1%bb%99-d%e1%ba%bfn-nh%e1%ba%adp/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 16:20:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gì đẹp bằng sen?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5524</guid>
		<description><![CDATA[Từ Ngộ đến Nhập Bản hoài của chư Phật xưa nay là “Khai thị chúng sanh ngộ nhập tri kiến Phật”. Khai là mở ra, khui ra, bày ra. Mở ra để làm gì? Để cho thấy (Thị). Thấy để làm gì? Để giật mình (Ngộ), để tỉnh ra, ờ há, vậy hả? Và cuối [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Từ <em>Ngộ</em> đến <em>Nhập</em></strong><br />
Bản hoài của chư Phật xưa nay là “<em>Khai thị</em> chúng sanh <em>ngộ nhập</em> tri kiến Phật”.<br />
<em>Khai</em> là mở ra, khui ra, bày ra. Mở ra để làm gì? Để cho thấy (<em>Thị</em>). Thấy để làm gì? Để giật mình (<em>Ngộ</em>), để tỉnh ra, ờ há, vậy hả? Và cuối cùng là để <em>Nhập</em>. Nhập vào đâu? Vào <em>tri kiến Phật</em>, vào thấy biết của Phật. “Thấy biết” của Phật thì… có gì hay? Có đó. Không cần kính viễn vọng để thấy trăm ngàn tỷ thiên hà trên bầu trời, không cần kính hiển vi để thấy trăm ngàn tỷ tế bào trong cơ thể, ngay từ cái khảy móng tay đã thấy ngay nếu tán nhuyễn mỗi hạt cát sông Hằng thành một con sông Hằng, rồi nghiền vụn từng hạt cát sông Hằng mới này thành vô số vi trần thì mỗi vi trần sẽ là một vũ trụ…; chỉ cần trợn con mắt giữa chặn lông mày lên đủ chiếu rọi khắp tam thiên đại thiên nheo nhóc hân hoan sáu tầng bay nhảy, vô số chư Phật, Bồ tát khản cổ giảng <em>tứ đế, nhân duyên, bát nhã, pháp hoa…</em> còn Như Lai im hơi lặng tiếng trong thực tướng vô tướng của mình! Ấy là nhờ tốc độ tâm, nhờ ngũ nhãn, nhờ prajna, bất nhị…</p>
<p><span id="more-5524"></span></p>
<p>Cho nên Sen thì vừa nhập vào bùn vừa nhập vào Như Lai… Bồ tát thì vừa nhập hữu vi vừa nhập vô vi, yết đế yết đế…<br />
Khai đã là khó. Vì đó là “kho tàng bí mật” của Như Lai, là Như Lai “tạng”, là “bào thai” Như Lai, đâu dễ mà thấy biết. Phật cũng đã thử mở toang ra ở buổi Hoa Nghiêm mà chẳng mấy ai thấy, chẳng mấy ai tin. Vì thế mà phải dùng truyền thông “đa phương tiện”, tùy cơ ứng biến. Nhưng Khai rồi, Thị rồi mà Ngộ cũng không phải dễ! Nhập lại càng khó hơn. Huệ Năng lục tổ ngộ trong nháy mắt, với chỉ một câu kinh nghe được tình cờ nhưng cũng mất mười lăm năm lăn lộn giang hồ mới “Nhập” được! Trong hội Pháp Hoa, biết sắp “Niết bàn” Phật bèn nói toạt: “Ai cũng sẽ thành Phật”. “Rất dễ”. “Rất mau”. Nhiều kẻ không tin, nhiều người trách cứ. Thế nhưng, Phật không dối. Ai cũng là Phật bởi ai cũng sẵn hạt giống đó rồi, vẫn đề là tưới tẩm chăm bón. Rất dễ rất mau là tùy thổ ngơi, tùy công sức nhẫn nhục tinh cần. Tâm vô lượng, nên “thổ ngơi” vô lượng. Kẻ chậm người mau. Một khi “nhất tâm bất loạn” thì niệm niệm chẳng sinh, một hơi thở vào ra, một tiếng nam mô đều đã đủ, đều tuyệt diệu. Còn chỗ đâu cho sanh tử luân hồi nọ kia? Cho nên từ đầu đến cuối đâu có sai biệt chút nào. Không <em>Bát Nhã</em> làm sao thấy hết chân không diệu hữu, làm sao thấy hết duyên sanh? Không <em>Khổ tập diệt đạo</em> làm sao có chánh định để thấy Vô ngã, biết Như Lai?&#8230; Cuộc hành trình khởi đi từ bố thí trì giới nhẫn nhục… là không thể thiếu. Cho nên có Văn Thù <em>tri</em> – kẻ dẫn truyện gần xa &#8211; thì có Phổ Hiền <em>hành</em> &#8211; người “vác ngà voi” không mệt mỏi!<br />
<em>Trong đầm gì đẹp bằng sen</em>.<br />
Bởi sen “nhập” vào cả hai phía: Bùn và Như Lai.<br />
Bùn và Như Lai vốn “bất nhị”, không hai.<br />
<em>Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!<br />
</em></p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc<br />
(Saigon, tháng 01.2012)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/lom-bomt%e1%bb%ab-ng%e1%bb%99-d%e1%ba%bfn-nh%e1%ba%adp/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Vô tâm&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-vo-tam/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-vo-tam/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 07:23:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5513</guid>
		<description><![CDATA[Vô tâm Vô tâm không phải là không có tâm. Vô tâm cũng không phải là vô cảm. Mackeno. Có một chữ tượng hình rất hay trong chữ Hán : 木 là mộc. 目 là mục. 心 là tâm. Khi mộc ghép với mục thì thành tướng 相. Tướng vô tội. Không sanh sự. Nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Vô tâm</strong></p>
<p>Vô tâm không phải là không có tâm. Vô tâm cũng không phải là vô cảm. Mackeno. Có một chữ tượng hình rất hay trong chữ Hán : 木 là mộc. 目 là mục. 心 là tâm.<br />
Khi <em>mộc</em> ghép với <em>mục</em> thì thành <em>tướng</em> 相. Tướng vô tội. Không sanh sự. Nói khác đi, khi <em>trần </em>(mộc= cây) gặp <em>căn</em> (mục = mắt) thì chẳng có chuyện gì xảy ra! “Sắc thanh hương…” đụng “nhãn nhĩ tỷ…” chả sao cả. Cận thấy kiểu cận, loạn thấy kiểu loạn, lão thấy kiểu lão. Con người tội nghiệp. <em>Nhãn</em> thua loài cú. <em>Nhĩ</em> thua loài dơi, <em>Tỷ</em> thua loài chó… Con ong cái kiến cũng có căn có trần riêng của nó! Vậy mà con người cứ tưởng mình ngon nhất thế gian. Làm được cái kính thiên văn đường kính rộng, nhìn lên bầu trời đã la hoảng khi thấy có hàng trăm ngàn tỷ thiên hà, trong khi xưa kia tưởng chỉ có mỗi một mặt trời vĩ đại của riêng ta thôi! Nay mai có kính thiên văn đường kính rộng hơn nữa không biết chuyện gì sẽ xảy ra!<br />
Trở lại chuyện Tâm. Căn với trần mới là tướng. Ghép thêm chữ tâm ( ) vào thì mới thành <em>tưởng</em> 想. Có tưởng là bắt đầu sinh sự. Tưởng vô vàn. Tưởng vô tận. Muốn thiên đàng có thiên đàng. Muốn điạ ngục có địa ngục. Cho nên tu là tu Tâm. “Nhất thiết duy tâm tạo”. Tất cả là do tâm bày vẽ ra. Phật từ thời Hoa Nghiêm đã nói rõ như thế. Hạnh phúc khổ đau từ đó. So sánh hơn thua, chém giết nhau từ đó. Tiếng Việt ta còn hay hơn: <em>Tướng</em> và <em>Tưởng</em>, chỉ khác nhau có mỗi cái dấu sắc, dấu hỏi… Mà đã ngàn trùng cách xa!<br />
Vô tâm thì vô sự. Vô sự thì bình an. <em>Bình an vô sự</em>. Người ta chúc nhau như vậy. Người ta lại chúc nhau <strong>« Vạn sự như ý »</strong>! Ý dẫn các pháp. Muốn « vạn sự » được « như ý » đâu có khó gì. Một đám du khách hỏi anh nông dân: Hôm nay thời tiết ở đây thế nào anh? Hôm nay có thứ thời tiết mà tôi thích! Làm sao anh biết là có thứ thời tiết mà anh thích ? Phải học, thưa ông. Không phải lúc nào tôi cũng có cái tôi muốn nên tôi phải biết muốn cái tôi có.<br />
&#8220;Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền&#8221; (Trần Nhân Tông).<br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-vo-tam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ghi chép lang thang &#8220;Trà đạo&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 03:45:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền và Sức khỏe]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5508</guid>
		<description><![CDATA[“Tiệc trà” cuối năm Đỗ Hồng Ngọc Không phải “Tiệc trà” như ta thường thấy, với trà, với bánh và với những cuộc chuyện trò rôm rả… ngoài trà. “Tiệc trà” này khác hẳn. Trà thực sự. Trà một mình. Trà từ đầu tới cuối. Và, chuyện trò cũng chỉ xoay quanh “trà”. Trà xưa. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>“Tiệc trà” cuối năm</strong><br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em><br />
<a href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/attachment/img_0520-3/" rel="attachment wp-att-5509"><img src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/IMG_05201-300x225.jpg" alt="" title="IMG_0520" width="300" height="225" class="alignleft size-medium wp-image-5509" /></a>Không phải “Tiệc trà” như ta thường thấy, với trà, với bánh và với những cuộc chuyện trò rôm rả…  ngoài trà.<br />
“Tiệc trà” này khác hẳn. Trà thực sự. Trà một mình. Trà từ đầu tới cuối. Và,  chuyện trò cũng chỉ xoay quanh “trà”. Trà xưa. Trà nay. Trà Việt, Trà Tàu, Trà Nhật&#8230;<br />
Nữ chủ nhân, nhà thơ Viên Trân là người pha trà, một quán “Trà đạo” nho nhỏ của cô núp trong một góc phố hẹp, đường Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập Tự cũ).<br />
Vừa pha trà, vừa giải thích, vừa dẫn truyện gần xa…<br />
Trên tường là cây đàn nguyệt bên bức thư pháp lung linh, bay bổng của Tuệ Sỹ.</p>
<p><span id="more-5508"></span></p>
<p>Hết tuần trà này đến tuần trà khác, liên miên không dứt&#8230;<br />
Nào Long tĩnh Hàng Châu, nào Ô long Phước Kiến, rồi Trà xanh Cầu Đất (Đà lạt) hằng trăm năm đến Tuyết San Hà Giang, Thiên Sơn kim trà, Trà mạn Sơn La, Mộc Châu ướp sen Đồng tháp, rồi Bạch trà trắng buốt, Ngâu thơm lừng… Cuối buổi còn món Trà lá xanh, đặc Việt, ướp gừng&#8230;  Nhìn Viên Trân nâng niu từng giọt nước bên lò lửa, gạn từng lớp bọt trà, nhẹ nhàng rót vào từng cái chung hột mít nhỏ xíu xanh màu ngọc bích khiến người ta không thể không nhớ tới… Tự Đức, Nguyễn Khản rồi…Tổ Thiên Thu,  Đoàn Dự, Kiều Phong…  </p>
<p>Khi tôi đến thì đã thấy có KTS Nguyễn Trọng Huấn, và họa sĩ Anh Thơ- “manager” của anh, như mọi người giới thiệu- và nhà thơ  Nguyễn Duy cùng vợ chồng nhà báo Nguyễn Trọng Chức- Thái Thanh.<br />
Viên Trân nói hôm nay mời mọi người đến là để mừng anh Nguyễn Trọng Huấn vừa ở bệnh viện về sau một đợt điều trị vì tai biến. Anh nay đã phục hồi nhiều, tuy nói năng còn hơi lừng khừng một chút và chưa nhận ra mặt chữ. Nhà thơ Nguyễn Duy thì tóc bạc thêm mấy nhánh nhưng vẫn rất hóm hỉnh nói mình lâu nay chỉ có “thơ rượu” chứ chưa có “thơ trà” bao giờ! Anh tâm sự, bây giờ mỗi ngày phải tự tiêm cho mình 2 mủi insuline &#8211; như một người “nghiện”. Chỉ có nhà báo Nguyễn Trọng Chức là vẫn trẻ, lại đẹp trai hơn xưa mới lạ. Cùng đi với tôi dự buổi “tiệc trà” đặc biệt này còn có bác sĩ Trương Trọng Hoàng, một đồng nghiệp trẻ, cũng là một tay mê “trà đạo”.<br />
Một buổi tiệc Trà cuối năm đầm ấm.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Không nghĩ thiện, không nghĩ ác&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/ghi-chep-lang-thang-5/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/ghi-chep-lang-thang-5/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Jan 2012 09:56:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5448</guid>
		<description><![CDATA[Lõm Bõm (5) “Không nghĩ thiện Không nghĩ ác” “Không nghĩ thiện không nghĩ ác” không phải là không có thiện không có ác. Có thiện có ác quá đi chứ! Nếu không sao bảo “Chư ác mạc tác/ Chư thiện phụng hành” (Chớ làm điều ác/ Hãy làm điều thiện)? Tưởng tượng đêm hôm [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Lõm Bõm </strong>(5)</em><br />
<strong>“Không nghĩ thiện<br />
  Không nghĩ ác”</strong><br />
“<em>Không nghĩ thiện không nghĩ ác</em>” không phải là không có thiện không có ác. Có thiện có ác quá đi chứ! Nếu không sao bảo “Chư ác mạc tác/ Chư thiện phụng hành” (Chớ làm điều ác/ Hãy làm điều thiện)?</p>
<p><span id="more-5448"></span></p>
<p>Tưởng tượng đêm hôm đó, một đêm không trăng sao, thầy trò Huệ Năng lén lút ôm bọc y bát rời chùa, len lỏi giữa các rặng lau sậy, ra tận bờ sông… Khi đại chúng biết ông đã được truyền y bát trốn về phương Nam thì có đến vài trăm người rượt đuổi theo để đoạt lại, trong đó có thượng tọa Huệ Minh, vốn trước là một tướng quân, tánh tình thô bạo, dẫn đầu đi trước, đuổi kịp Huệ Năng. Huệ Năng đặt y bát lên tảng đá rồi núp vào đám sậy nói lớn: &#8220;Y bát là vật làm tin, há dùng sức mà đoạt được sao? &#8221; Huệ Minh đến, muốn lấy y bát mà chẳng nhúc nhích, bèn kêu: &#8220;Hành giả! Hành giả! Tôi đến vì Pháp, chẳng phải vì Y!&#8221;<br />
Huệ Năng nói: “Ông đã vì Pháp mà đến, thì nên dứt bặt trần duyên, chớ sanh một niệm. Tôi sẽ vì ông mà thuyết”. Rồi nói: “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, đang khi ấy cái gì là <em>bổn lai diện mục</em> của thượng tọa Minh?”.<br />
Huệ Minh ngay đó đại ngộ.<br />
Thiệt ra Huệ Minh có định lấy y bát chi đâu. Muốn lấy thì đâu có khó gì với một ông tướng như vậy! Ngày nay còn dễ hơn nữa. Đầy dẫy ra đó. Mua đâu chẳng có. Sư phụ Hoàng Nhẫn cũng đã căn dặn: Sau này dẹp cái vụ truyền y bát hình thức đó đi cho đỡ rầy rà, tranh đoạt, giữa chốn thiền môn. Tâm truyền tâm thôi.<br />
Thương tọa Minh thực lòng khâm phục Huệ Năng từ lâu, đã muốn được học pháp, nghe pháp từ Huệ Năng giờ mới có dịp. Trong lúc rầm rập chân người, la ó vang trời, đèn đuốc sáng choang đó, giữa sự căng thẳng sống chết chỉ mành treo chuông đó, một câu nói “dứt bặt trần duyên/ chớ sanh một niệm” của Huệ Năng đủ sức lay chuyển tận gốc rể con người Huệ Minh. Đó chính là lúc bổn lai diện mục Huệ Minh có cơ hội để xuất hiện vằng vặc giữa trời quang! Huệ Minh chỉ cần nghe một câu là đủ. Cũng như xưa Huệ Năng nghe “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” là đủ. Học kinh, kệ của Phật, một câu một chữ qúy biết bao. Thưc ra câu nói “Không nghĩ thiện/ không nghĩ ác” chẳng qua là một… minh họa, làm cho rõ nghĩa thêm mà thôi, và nhất là phù hợp với hoàn cảnh căng thẳng đầy sát khí lúc đó.<br />
“Dứt bặt trần duyên/ Chớ sanh một niệm”. Ấy chính là <em>“Vô niệm”</em>. Con đường phát hiện và hành thâm của Lục tổ Huệ Năng. Từ đó mà thấy biết “gió không động/ phướng không động”.  Con đường trực chỉ chân tâm đó vậy.<br />
Tóm lại, “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác” chỉ có nghĩa là <em>không hai</em>, là bất sinh bất diệt,  bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm&#8230; !<br />
“Đại gia” Duy Ma Cật nhờ đã trang bị pháp môn <em>Bất Nhị</em> này đến tận răng mà thỏng tay vào bất cứ chốn nào dù là thanh lâu, quán nhậu, karaoke ôm hay động xì ke ma túy… Vào đến chốn nào thì chốn đó trở thành đạo tràng trang nghiêm thanh tịnh.<br />
Còn ta lơ mơ “ngẫu hứng lý qua cầu”  dễ lọt… xuống sông! </p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/ghi-chep-lang-thang-5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Năm này, Dương Cẩm Chương 102 tuổi!</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nam-nay-d%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%ba%a9m-ch%c6%b0%c6%a1ng-102-tu%e1%bb%95i/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nam-nay-d%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%ba%a9m-ch%c6%b0%c6%a1ng-102-tu%e1%bb%95i/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 02 Jan 2012 07:51:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Những người trẻ lạ lùng]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5392</guid>
		<description><![CDATA[Năm này, Dương Cẩm Chương 102 tuổi! Đỗ Hồng Ngọc Năm 2012 này, bác sĩ &#8211; họa sĩ Dương Cẩm Chương vừa lên… 102 tuổi! Nếu tính tuổi Tây thì ông cũng chỉ mới 101 thôi, còn tuổi Ta thì ông được 102. Tôi nghĩ với ông, nên tính tuổi ta bởi ông thường nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Năm này, Dương Cẩm Chương 102 tuổi!</strong><br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<div id="attachment_5407" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nam-nay-d%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%ba%a9m-ch%c6%b0%c6%a1ng-102-tu%e1%bb%95i/attachment/img_dcc-2-2/" rel="attachment wp-att-5407"><img class="size-thumbnail wp-image-5407" title="IMG_DCC 2" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/IMG_DCC-21-150x150.jpg" alt="" width="200" height="180" /></a><p class="wp-caption-text">BS Dương Cẩm Chương chuẩn bị cắt bánh sinh nhật (19/12/2011)</p></div><br />
Năm 2012 này, bác sĩ &#8211; họa sĩ Dương Cẩm Chương vừa lên… 102 tuổi! Nếu tính tuổi Tây thì ông cũng chỉ mới 101 thôi, còn tuổi Ta thì ông được 102. Tôi nghĩ với ông, nên tính tuổi ta bởi ông thường nói chín tháng mười ngày ở trong bụng mẹ mới là thời kỳ quan trọng nhất của con người. Thật khó tưởng tượng nổi một ông cụ 102 tuổi luôn sảng khoái, cười ha hả, đối đáp linh hoạt như một người tuổi trung niên! Thế mà chỉ trước đó ít lâu ông đã lên một cơn “rối loạn tri giác” nặng, hoàn toàn mất trí nhớ, rơi vào hôn mê sâu, bệnh viện phải cho xuất viện về lo hậu sự. Về đến nhà ông nằm mê man suốt hai tháng trời như thế rồi bỗng nhiên tỉnh lại, quát mọi người sao bày đặt tụng kinh om sòm bộ muốn cho ông chết sớm hả. Quả thật suốt hai tháng mê man đó ông đã phiêu diêu nơi miền … cực lạc, chỉ tiếc ông chẳng còn nhớ gì để kể lại cho chúng ta nghe.</p>
<p><span id="more-5392"></span></p>
<p>Cách đây vài tuần, ông phone gọi tôi nhắc sắp sinh nhật ông, nhớ đến và phát biểu đôi câu đấy nhé! Tôi nhớ năm ngoái đến dự sinh nhật ông đã hỏi ông cảm thấy thế nào về ngày mừng đại thọ trăm tuổi này, ông cười “thấy già thêm chút nữa”! Năm nay tôi “tranh thủ” thăm ông sớm chớ đợi tới ngày sinh nhật thì đông đúc quá!<br />
Vừa thấy tôi, ông đã từ trên giường lồm cồm ngồi dậy, hất tay người cháu đang định đỡ lưng mình, và “tấn công” ngay:<br />
- Cuốn sách mới của anh có bài viết về tôi mà tôi chưa được đó nhé!<br />
- Dạ, có phải chú muốn nói cuốn <strong>Nhớ đến một người</strong> không?<br />
- Đúng rồi. Nhưng không sao! Tôi cũng đã có rồi. Một đứa cháu đã mua tặng cho. Anh viết về mọi người mà chẳng &#8220;kết luận&#8221; cái gì cả! Như ông Trần Văn Khê, anh viết về nhiều thời kỳ của ông mà cũng chẳng có kết luận nào cả? Vì thế mà trong giấy mời anh, tôi gởi theo mấy bức thư…<br />
Thì ra vậy. Tôi đã hơi ngạc nhiên sao trong giấy mời của ông, tôi thấy có kèm thư của Ni sư Trí Hải, GS Trần Văn Khê và ông Cao Bá Ninh… . Thì ra ai nấy viết cho ông đều có “kết luận” rất rõ ràng.<br />
Giáo sư Tần Văn Khê viết:<br />
<em>Thưa Dương Cẩm Chương đại huynh,<br />
Kính nể đại huynh, một nghệ sĩ trong y khoa<br />
Ngưỡng mộ đại huynh trong nghệ thuật hội họa<br />
Khâm phục đại huynh, một nghệ sĩ trong nghệ thuật sống.<br />
(02/01/2006)<br />
</em><br />
Ni sư Trí Hải thì viết:<br />
<em>(…) các nhà báo nói Bác trông như một bá tước, họ nói cũng đúng, nhưng tôi thấy Bác như một nghệ sĩ và một thiền sư, ở tính bình dị hồn nhiên của Bác. Nhờ vậy mà Bác giữ mãi được sức khỏe và tâm hồn trẻ trung (Tuê uyển, 12.10.2000).<br />
</em><br />
Còn ông Cao Bá Ninh viết trong một email gần đây:<br />
<em>Thư gởi một người thật quen<br />
Mercredi 6 avril 2011 18h47<br />
(…) Ông đã vẽ cho đời để đời đẹp hơn. Để có được đời sống vui và thoải mái, tôi rất thích lối sống, cách sống và thái độ thật rõ với ĐỜI của ông…(…).</em></p>
<p>- Thưa, ông Cao Bá Ninh này chắc cũng lớn tuổi rồi hả chú?<br />
- Đâu! Hãy còn trẻ! Nhỏ hơn tôi đến 8, 9 tuổi! (<em>nghĩa là cũng đã ngoài 90 rồi!</em>). Ông đang ở Chicago.<br />
Tôi tìm cách chuyển đề tài:<br />
- Chú thấy… sống lâu có gì hay hông chú?<br />
- Có chứ. Mình được thấy…<br />
- Thấy cái gì?<br />
Ông ngần ngừ: Thấy nhiều thế hệ&#8230;<br />
- Còn cái chết?<br />
- Chết là một giải thoát&#8230;<br />
- Sau cái chết là gì?<br />
- Không biết ! Chỉ nhớ một câu hình như của Lão Tử: sống sao cho khi sinh ra mình khóc thì mọi người cười, còn khi chết thì mọi người khóc mà mình cười&#8230;<br />
- Mình biết gì đâu mà cười hở chú?<br />
Ông làm thinh. Rồi thủng thẳng:<br />
- Nghĩa là mình đã sống một đời sống trọn vẹn, hữu ích. Thời kỳ nằm trong bụng mẹ rất quan trọng&#8230;<br />
- Còn trước hồi nằm trong bụng mẹ ?<br />
- Không biết !<br />
- Làm thế nào để có cuộc sống vui khỏe và&#8230; trường thọ như chú ?<br />
- Cần 3 điều: Sức khỏe là một, việc làm là hai và tình yêu là ba.<br />
Rồi ông nhìn tôi: Đây là thứ tình yêu rộng lớn&#8230; Nhưng mỗi ngày phải nhớ sám hối đó nhé! Cuộc đời nhiều vui khổ&#8230;<br />
- Chú tập luyện, ăn ngủ thế nào ?<br />
- Mỗi ngày tập thể dục đều 20 phút, ăn uống vừa đủ, ngủ nhiều.<br />
- Chú còn vẽ không ?<br />
- Hết vẽ được. Mấy ngón tay này&#8230;<br />
Rồi ông đưa mấy ngón tay cho tôi coi&#8230;<br />
&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;<br />
Trong buổi họp mặt mừng Sinh nhật ông ở Chez Nous, tôi nói, khi tôi sinh ra thì ông đã là bác sĩ, khi tôi là bác sĩ thì ông đã về hưu&#8230; Sau này người ta có thể quên đi một Dương Cẩm Chương bác sĩ nhưng người ta sẽ còn nhớ Dương Cẩm Chương họa sĩ&#8230; Ông đã sống một đời sống tròn đầy, lao động và sáng tạo, đem lại niềm vui cho mình, cho đời. Ông sống hồn nhiên và hạnh phúc. Tôi vẫn luôn coi ông là « đại sư phụ » của mình&#8230;</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..<br />
Đọc thêm trên www.dohongngoc.com<br />
<em><strong>&#8220;Ke lu hanh khong met moi cua duong dai&#8221;</strong></em></p>
<p><div id="attachment_5429" class="wp-caption aligncenter" style="width: 310px"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nam-nay-d%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%ba%a9m-ch%c6%b0%c6%a1ng-102-tu%e1%bb%95i/attachment/duong_ba_trac/" rel="attachment wp-att-5429"><img class="size-medium wp-image-5429 " title="duong_ba_trac" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/duong_ba_trac-300x295.jpg" alt="" width="300" height="295" /></a><p class="wp-caption-text">Nhà yêu nước Dương Bá Trạc là thân phụ của BS Dương Cẩm Chương</p></div>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nam-nay-d%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%ba%a9m-ch%c6%b0%c6%a1ng-102-tu%e1%bb%95i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ghi chép lang thang</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%a1m-ban-tay-nh%e1%bb%8f%e2%80%a6%e2%80%9d/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%a1m-ban-tay-nh%e1%bb%8f%e2%80%a6%e2%80%9d/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 01 Jan 2012 01:49:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5371</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Thơm bàn tay nhỏ&#8221;&#8230; Đỗ Hồng Ngọc Không biết sao mỗi lần ra Hà Nội tôi đều muốn đi lang thang ngoài đường phố quanh Hồ Gươm và thực sự mừng rỡ khi nhìn thấy một gánh hàng rong có món cốm vòng xanh thơm ủ kín trên cánh lá sen với mấy quả chuối [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>&#8220;Thơm bàn tay nhỏ&#8221;&#8230;</strong></p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em><br />
<a href="http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%a1m-ban-tay-nh%e1%bb%8f%e2%80%a6%e2%80%9d/attachment/xuan-pn/" rel="attachment wp-att-5377"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-5377" style="margin: 2px; border: 0pt none;" title="Xuan pn" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/Xuan-pn-150x150.png" alt="" width="150" height="150" /></a>Không biết sao mỗi lần ra Hà Nội tôi đều muốn đi lang thang ngoài đường phố quanh Hồ Gươm và thực sự mừng rỡ khi nhìn thấy một gánh hàng rong có món cốm vòng xanh thơm ủ kín trên cánh lá sen với mấy quả chuối tiêu vàng rượm… Tất cả như gắn với một dĩ vãng mơ hồ nào đó trong ký ức của một người chỉ biết Hà Nội qua những trang sách cũ. Cái mùi hồ gươm, mùi trời thu, mùi cốm vòng… như quyện lấy nhau khiến cho người xa lạ là tôi bỗng quen thân đến sửng sờ.<br />
Hình như cốm vòng chỉ thực sự là vòng khi nó nằm nhẹ tênh trên chiếc mẹt, trên quang gánh. Nó không còn là cốm vòng nữa khi nó được đóng gói, bao bì công nghiệp, ghi ngày sản xuất, hạn sử dụng đâu đó đàng hoàng… Chấm miếng chuối tiêu lên nắm cốm vòng có mùi sen tỏa nhẹ, rụng rơi lả tả những hạt ngọc xanh thơm cho bầy chím ríu rít… giữa Hồ Gươm chẳng khoái lắm ru?</p>
<p><span id="more-5371"></span></p>
<p>Ăn hàng rong, thực ra, không phải ăn <em>hàng</em> mà là ăn <em>rong</em>. Cho nên tôi nghĩ dẫu thế nào đi nữa thì hàng rong vẫn sẽ cứ còn mãi, vẫn <em>“cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua…”</em> (TCS)!<br />
Ở Saigon phồn hoa đô hội này cũng vậy. Sáng sáng, cứ đến một góc đường, mua một gói xôi đậu phọng, đậu xanh <em>núp</em> quen thuộc. Khi kêu không lấy dừa nạo, không lấy đường cát thì bà bán xôi lập tức xúc thêm một muỗng xôi đầy để bù ngay cho, với một nụ cười cảm thông… cùng người kiêng đường kiêng béo! Bà đã nuôi hai đứa con vào đại học chỉ nhờ cái thúng xôi núp bên hè phố đó hàng chục năm qua rồi!<br />
Chắc không ai đếm xuể Saigon HàNội và các thành phố lớn nhỏ trong cả nước có bao nhiêu gánh hàng rong, bao nhiêu người sống nhờ hàng rong… Gần đây người nhập cư ngày càng đông, hàng rong không chỉ là thức ăn mà cả cây cảnh, hoa trái các loại… trở nên nhộn nhịp nhếch nhác hơn bao giờ hết, kém hẳn vẻ mỹ quan đô thị!<br />
Tuy vậy, hàng rong vẫn tồn tại vì bao giờ cũng… rẻ, cũng ngon, giá nào cũng có, hợp với túi tiền của mọi người. Nó lại sà đến bên mình, lại đon đả mời mọc, cung cấp một dịch vụ thân thiện, gần gũi, giá rẻ, chiều khách hết lòng… Sợ rằng các nhà kinh doanh tầm cỡ khó mà nghĩ ra cách nào tiếp cận hay hơn! Với hàng rong, người ta được mời chào, được chọn lựa, được thương thảo… thỏa thích, luôn có sự tương tác người bán người mua. Khác xa với cảnh lạnh lùng đăm chiêu láo liêng cảnh giác lúc đẩy xe giữa các hành lang hun hút của siêu thị, để rồi khi sắp hàng trả tiền thì đối diện với vẻ lạnh nhạt, mệt mỏi, cau có của nhân viên đồng phục… không kể ánh mắt lườm lườm ngờ vực của những tay bảo vệ đằng đằng và những camera đặt khắp nơi quan sát từng cử chỉ…<br />
<a href="http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%a1m-ban-tay-nh%e1%bb%8f%e2%80%a6%e2%80%9d/attachment/xuan-pn-1/" rel="attachment wp-att-5378"><img class="size-thumbnail wp-image-5378 alignleft" style="margin: 2px; border: 0pt none;" title="Xuan PN 1" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/Xuan-PN-1-150x150.png" alt="" width="250" height="250" /></a>Ngày xưa khi Saigon còn vắng, trưa nào cũng nghe tiếng rao lãnh lót ai bột khoai nước dừa bún tàu đường cát … hôn? Phải nói nghe riết thành ghiền. Trưa nào không nghe cũng cảm thấy bứt rứt không biết hôm nay chị bán chè tàu thưng đó có đau ốm gì chăng? Cũng có người nhờ nghe tiếng rao đó mà đi học kịp lúc! Bây giờ ít còn nghe tiếng rao nào như vậy mà thay vào đó là tiếng rè rè hết pin bánh mì saigon đặc biệt thơm ngon một ngàn một ổ hoặc keo dính chuột… Tiếng rao cũng đã công nghiệp hóa mất rồi!<br />
Người ta đã bàn nhiều cách để dẹp hàng rong. Dẹp không được. Người ta đã bàn nhiều cách để gom hàng rong. Gom không được. Chẳng lẽ ở Bàn Cờ cần mua cục xôi mà phải chạy lên tận Văn Thánh? Cũng đã có người có sáng kiến hay, gom một số hàng rong vào trong một cái quán, bày biện trang hoàng bắt mắt, nhưng giá đắt, chờ lâu và lại xuất hiện cửa quyền… Hàng rong ở đó cũng chỉ là hàng mà hết rong!<br />
Mục đích của việc muốn “quản lý” hàng rong là vấn đề mỹ quan đô thị và an toàn vệ sinh thực phẩm. Quả thật hàng rong ngày càng nhếch nhác trong một đô thị ngày càng chật chội. Hàng rong la liệt trước cổng trường, cơ quan, xí nghiệp… thường không đảm bảo vệ sinh. Làm cách nào đây? Cũng đã thử mở vài lớp tập huấn về an toàn vệ sinh thực phẩm. Chẳng mấy người học. Cho kiểm tra tận nhà? Người đâu cho xuể? Kêu gọi tự giác? Còn lâu!<br />
Vậy làm sao? Chỉ còn có cách chính người mua chủ động “đòi hỏi” ở người bán, buộc họ phải “thay đổi hành vi”. Khách hàng là “Thượng đế” mà! Một khi thượng đế đòi người bán phải mang găng tay, phải che khẩu trang, phải vệ sinh các vật dụng mới chịu mua thì… người bán đành chiều, nếu không muốn bị ế! Phụ huynh chỉ mua cho con em mình những món ăn hợp vệ sinh, người bán biết giữ vệ sinh. Chỉ cần “Ăn chín uống sôi” là đủ để phòng ngừa nhiều dịch bệnh, kể cả dịch tả. Dần dần các hàng rong nào không quan tâm “an toàn vệ sinh thực phẩm” sẽ bị ế dài dài và buộc phải thay đổi để tồn tại. Chỗ nào ngon, rẻ, tử tế và vệ sinh sẽ tự nhiên đông khách.<br />
Ý thức an toàn vệ sinh thực phẩm hiện nay có vẻ đã dần khá lên. Bắt đầu thấy người bán hàng rong có đậy đệm, có mang găng, có muỗng vá múc riêng… khác với ngày xưa vừa bốc thức ăn vừa quẹt quẹt vào áo vừa thối tiền…<br />
Lại nhớ <em>“Mùa cốm xanh về/ thơm bàn tay nhỏ/ cốm sữa vỉa hè/ thơm bước chân qua…”</em>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cth%c6%a1m-ban-tay-nh%e1%bb%8f%e2%80%a6%e2%80%9d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;NNN&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nnn/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nnn/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Dec 2011 09:45:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Một chút tôi]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5349</guid>
		<description><![CDATA[Một hôm tôi nhận được một cú phone mời đi ăn trưa cùng với Chú Trần Văn Khê và Cô Tường Vân. Tưởng ai, hóa ra là Lâm Duy Anh Kiệt, con thầy Lâm Tô Bông và cô Hồ thị Tiểu Sính, cô giáo tiểu học của tôi hồi nhỏ ở Phan Thiết. Cô Tiểu [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><div id="attachment_5350" class="wp-caption alignleft" style="width: 310px"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nnn/attachment/kiet/" rel="attachment wp-att-5350"><img src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/12/Kiet-300x188.jpg" alt="" title="Kiet" width="300" height="188" class="size-medium wp-image-5350" /></a><p class="wp-caption-text">Từ trái sang: DS Hồ thị Tường Vân, GS Trần Văn Khê, Lâm Duy Anh Kiệt, Đỗ Hồng Ngọc</p></div><br />
Một hôm tôi nhận được một cú phone mời đi ăn trưa cùng với Chú Trần Văn Khê và Cô Tường Vân. Tưởng ai, hóa ra là Lâm Duy Anh Kiệt, con thầy Lâm Tô Bông và cô Hồ thị Tiểu Sính, cô giáo tiểu học của tôi hồi nhỏ ở Phan Thiết. Cô Tiểu Sính không chỉ là cô giáo , cô còn là một người ơn của tôi vì đã cho tôi học miễn phí ở ngôi trường Tiểu học của cô thời đó bên bờ sông Cà Ty (Mường Mán). Cô là con của Cụ Hồ Tá Bang, nhà ở kế bên trường Dục Thanh bây giờ. Khi tôi vào đệ thất Phan Bội Châu (1954) thì Anh Kiệt mới sinh nên tôi không được biết em. Thế nhưng, nghe em nhắc đến mẹ là Cô Tiểu Sính thì tôi đã vô cùng cảm động, nhớ buổi mai hôm đó, cậu Ngu Í của tôi đã dẫn tôi từ chùa HN đến gởi gấm cho cô- bạn thân của cậu- để tôi được đi học như bao trẻ em khác. Anh Kiệt đi Pháp từ nhỏ, rồi sang Canada, bây giờ ở Hồng Kông. Thỉnh thoảng em về thăm người dì ruột là Dì Sáu, dược sĩ Hồ thị Tường Vân và người bạn của mẹ là GS Trần Văn Khê.</p>
<p><span id="more-5349"></span></p>
<p> Trong buổi ăn trưa bên bờ sông Saigon hôm đó, Kiệt kể một câu chuyện thú vị: em thường thấy mẹ đeo một tấm &#8220;lắc&#8221; có khắc 3 chữ &#8220;NNN&#8221; trên cổ tay mà không hiểu ý nghĩa. Người lạ thì tưởng là tên họ gì đó của mẹ. Sau này thì Kiệt đã hiểu rõ: Thì ra &#8220;dân&#8221; Phan Thiết không biết sao thường hay &#8220;ăn to nói lớn&#8221; nên khi cô Tiểu Sính sang sống ở Pháp, cái tật &#8220;nói lớn&#8221; đó không bỏ được. Thầy Lâm Tô Bông bèn làm cho cô một tấm &#8220;lắc&#8221; bằng vàng tây, khắc ba chữ NNN để nhắc nhở cô: &#8220;Nói Nho Nhỏ&#8221;! Khi cô mất, không biết các con cô có còn ai giữ để kỷ niệm không. Quả thật chỉ có thầy Lâm Tô Bông, vốn là trưởng hướng đạo mới nghĩ ra cách nhắc nhở vợ mình thú vị như thế, và chỉ có cô Tiểu Sính mới chịu mang cái tấm lắc với 3 chữ &#8220;NNN&#8221; như thế. Tôi nói với Kiệt, có lẽ dân Phan Thiết mình từ xưa sở dĩ thường nói lớn tiếng thành thói quen là do sống ở vùng biển, quen nói giữa &#8220;sóng to gió lớn&#8221; đó thôi. Thế nên nhiều khi nghe người ta nói chuyện tưởng như gây gổ mà thật ra là rất bình thường. Hôm nào về Phan Thiết để ý thử xem nhé.<br />
Tôi cũng Phan Thiết nên có khi phải cần nhắc mình với 3 chữ &#8220;NNN&#8221; như vậy! </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nnn/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Con đường độc nhất&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt-2/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt-2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 Nov 2011 01:03:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5214</guid>
		<description><![CDATA[Lõm bõm(4) « Con đường độc nhất » « Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết bàn »&#8230; Thật không, một con đường như vậy ? Phật nói như đinh đóng cột, chắc là phải có rồi. Nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>
<strong>Lõm bõm(4) </strong></p>
<p> <strong>« Con đường độc nhất »</strong><br />
« Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết bàn »&#8230; Thật không, một con đường như vậy ? Phật nói như đinh đóng cột, chắc là phải có rồi. Nói từ hồi bắt đầu dạy những bài học đầu tiên cho đến lúc sắp nhập Niết bàn. Nói đi nói lại hoài. Sợ người ta quên. Sợ người ta coi nhẹ, mải mê chạy theo những hí luận nọ kia&#8230; Bởi con đường « độc nhất » đó lại quá ư đơn giản, đơn giản đến khó tin ! </p>
<p><span id="more-5214"></span></p>
<p>Con đường nào vậy ? Độc nhất. Thanh tịnh. Chánh trí. Niết bàn. Diệt trừ khổ ưu? Nếu có, quả là  phương thuốc thần cho cuộc sống đầy bát nháo, điên đảo mộng tưởng&#8230; trên một thế giới phẳng, toàn cầu hóa hôm nay ?<br />
Đó chính là Anapanasati &#8211; có khi gọi là « An ban thủ ý » hay « Nhập tức xuất tức niệm » &#8211; được dạy trong Tứ Niệm Xứ. Hình như ngay Tứ niệm xứ với « thân thọ tâm pháp » &#8230; vẫn còn có vẻ phức tạp quá, nên Phật giản hóa đi bằng cách chỉ dẫn một « kỹ thuật » giản đơn nhất mà cũng tuyệt vời nhất, như cánh cửa mở vào kho tàng của &#8230; Như Lai.<br />
 <strong>Ana</strong> là thở vào, <strong>Apana</strong> là thở ra và <strong>Sati</strong> là niệm, là nhớ, là nghĩ. Chỉ  có vậy thôi sao ? Chỉ vậy.<br />
Thở vào thở ra thì ai mà chẳng thở? Vậy thì có cái gì hay ? Cái hay, cái « bí quyết »  nằm ở chữ niệm.  Niệm, ấy là nhớ, nghĩ. Nhớ cái thở. Và, nghĩ về cái thở. Xưa nay ta vẫn thở, còn sống thì còn thở nhưng mấy khi ta nhớ ta nghĩ về nó. Đôi khi khò khè cò cử ta cũng có nhớ, có nghĩ chút chút, nhưng nhớ và nghĩ theo&#8230; bệnh lý !  Còn Phật muốn ta nhớ nghĩ (niệm) về cái thở theo một cách khác.  Hãy nhớ nghĩ thiệt sâu xem sao. Nói khác đi, không phải chỉ « niệm » mà « chánh niệm » xem sao. Hãy thử rình mò, dõi theo nó xem sao. Có gì lạ không? Có đó. Nhưng, đừng nói. Bất khả thuyết. Thử đi. Nếm đi. Hãy đến và nếm thử đi. Thì ra, một khi ta thực sự « nhớ » đến nó (chánh niệm), ta quên mọi thứ trên đời ! Cứ y như một cái công tắc. Bật qua bật lại. Hoặc nhớ chuyện nọ kia thì quên cái thở, nhớ cái thở thì quên chuyện nọ kia. Sinh lý nó vậy. Vỏ não nó vậy. Khi một vùng này của vỏ não được kích hoạt thì vùng kia bị ức chế. Thời đại của&#8230; options. Tùy chọn. Giận thì bầm gan tím ruột. Tức thì đỏ mặt tía tai. Mất bao nhiêu là năng lượng. Bãi hoãi tay chân, bao tử, tim mạch, huyết áp&#8230;<br />
Nhưng nếu chỉ dừng ở đó thì chưa đủ. Niệm không chỉ là <em>nhớ</em> mà còn là <em>nghĩ</em> nữa. Có gì hay để nghĩ về cái hơi thở đó? Có đó. Giật mình thấy đời người chẳng qua là một hơi thở. Lúc sinh hít vào một hơi. Lúc tử hắt ra một cái. Khoảng giữa là những lăn tăn. Lăn tăn mà cũng bày đặt tham lam, sân hận, khổ đau&#8230; Giật mình thấy hơi thở chẳng phải của mình, chẳng phải là mình&#8230;  Ngàn xưa ngàn sau nó đến nó đi ung dung&#8230; tự tại ngoài ta, chẳng cần biết có ta trên cõi đời. Chẳng phân biệt, chẳng thêm bớt. Cái hơi thở vào thở ra của Phật, của Bồ tát, của Alahán&#8230; kia hình như cứ còn bay bay lởn vởn đâu đây cùng ta phì phò mọi lúc mọi nơi&#8230;<br />
Nhưng hình như không dừng ở đó. Cho đến một lúc, chánh niệm trở thành <em>vô niệm</em>.<br />
Ở đó, một thứ <em>tâm bất sinh</em>. </p>
<p><strong>“Tam-ma-địa”</strong></p>
<p>Nghe cứ rờn rợn như “đất của ba con ma” nào đó vậy. Hóa ra không phải. Tam-ma-địa là một từ, phiên âm từ tiếng Phạn: <em>Samadhi</em>. Là <em>Chánh định</em> trong Bát Chánh Đạo. Nhưng hiểu “đất-của-ba-con-ma” cũng hay chứ!  Ma <em>tham</em>, ma <em>sân</em> và ma <em>si</em>. Trẻ con thường hát: “Một ông Phật hiện ra/ Ba con ma biến mất!”. Nơi nào có ông Phật hiện ra thì nơi đó ba con ma phải biến mất. Hay nói cách khác, nơi nào có ba con ma hiện ra thì lập tức có ông Phật xuất hiện.  Nếu chẳng có ba con ma Tham, Sân, Si thì Phật hiện ra làm gì cho mất công! Cho nên muốn biết Phật ở đâu thì hãy tìm trong&#8230; tham sân si. Tham sân si càng lớn, Phật càng to.<br />
Có thể nhập chánh định ngay ở hơi thở đầu tiên được không? Không biết. Nhưng các thiền sư khẳng định là có thể. Phật thường ở trong định. Đi đứng nằm ngồi trong định. Khi cần lắm thì “xuất định” để thuyết giảng chút gì đó, rồi nhập định trở lại ngay. Như như bất động. An nhiên. Tự tại. Nhiều lúc trước khi “thuyết” phải hỏi lại đôi ba lần người ta có tin không. Thuyết xong thấy người ta vẫn ú ớ chưa tin chưa hiểu bèn bảo “chỉ có Phật với Phật mới hiểu nhau thôi”. Bởi Phật nói ra cái điều thấy biết từ trong định, không phải cái thấy biết của ta. Cho nên có những buổi Phật thuyết mà người ta bỏ đi&#8230; gần hết. Phật mặc kệ.<br />
Định dẫn đến Tuệ. Người bình thường như ta đôi khi cũng bừng ngộ, lóe sáng, thức tỉnh một chút,  nhưng không lâu, lại đắm chìm, lại tắt ngấm.<br />
Bởi thiếu “Tam ma địa”. </p>
<p><strong>« Bố thí thân mạng » </strong></p>
<p><em>“Buổi sáng đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí, buổi trưa lại đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí, buổi chiều cũng đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí&#8230;”.</em><br />
Bố thí hơi nhiều đó nhé! Và, thân mạng đâu mà lắm thế? Trong khi ta chỉ có mỗi một tấm thân ngũ uẩn nhẹ hều!<br />
Nhưng chuyện bố thí hằng hà sa số thân mạng sáng trưa chiều tối là có thật. Cứ nhìn vào cơ thể mình thì biết. Cơ thể ta hình thành từ khoảng một trăm ngàn tỷ tế bào. Mỗi tế bào thực chất là một “sinh vật”, một “chúng sinh” hẳn hòi,  hoạt động có tổ chức, có đầy đủ các chức năng, sắc thọ tưởng hành thức… đàng hoàng chớ chẳng chơi. Và điều kỳ diệu, cứ mỗi giây đồng hồ lại có vô số tế bào được… “bố thí” hay nói khác đi được hủy bỏ để thay thế bằng những tế bào khác, mới hơn, khỏe hơn. Chẳng hạn chỉ riêng hồng cầu, mỗi giây đã có hằng trăm triệu tế bào hồng cầu được hủy diệt và thay thế. Các chất liệu được đưa về “kho chứa” là <em>lá lách</em> để sẵn sàng sử dụng lại, chế tạo các hồng cầu mới. Hệ thống mao mạch &#8211; các mạch máu nhỏ li ti dẫn máu đến từng tế bào trong cơ thể, cung cấp Oxy và các dưỡng chất để sản xuất năng lượng &#8211; nếu nối lại đã có độ dài bằng một vòng quanh trái đất. Mỗi ngày,  trái tim nhỏ bé của ta co bóp với một lực mạnh đủ để kéo một đầu máy xe lửa… Cơ thể ta quả một thế giới kỳ diệu, một vũ trụ chưa được khám phá hết.  Đừng tìm kiếm đâu xa. Hãy “nương tựa chính mình” là vậy. Nhất thiết pháp giai thị Phật pháp. Vô thường ở đó, vô ngã ở đó, niết bàn điạ ngục ở đó…<br />
Bố thí thân mạng nhiều như cát sông Hằng, ngày ba buổi sáng trưa chiều chính là các thời… thiền định của một người tu tập. Trong sâu thẳm của chánh định, sẽ thấy biết… không còn có cái thân nào nữa &#8211; hay nói khác đi “bố thí” sạch trơn rồi, “buông xả” sạch trơn rồi. Ngã nhân chúng sanh thọ giả dứt sạch rồi.  Chẳng phải trong trạng thái vô ngã đó, đã hoàn toàn “bố thí thân mạng” đó sao?<br />
Như vậy phải chăng <em>“buổi sáng đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí…”</em> không bằng biên chép đọc tụng câu kinh tiếng kệ nhằm nhắc ta rằng đừng có mà ngồi ỳ ra đó, đừng có mà lo ngày ba thời thiền định dưới gốc cây, quên ăn quên ngủ, bỏ mặc sự đời. Hãy gieo trồng dù chỉ là một hạt giống nhỏ, để đem lại hạnh phúc cho chúng sinh…<br />
Cho nên bố thí thân mạng chẳng phải là bố thí thân mạng nên mới gọi là bố thí thân mạng đó vậy.</p>
<p><strong>“Giải thoát” và “Giải thoát”</strong></p>
<p>Thì ra có hai thứ Giải thoát. Giải thoát và giải thoát tri kiến. Hay nói cách khác, một thứ là giải thoát <em>thân</em> và một thứ là giải thoát <em>tâm</em>.<br />
Vô sanh. Đặt gánh nặng xuống. Phạm hạnh đã đầy. Không trở lại con đường cũ nữa. Vậy là giải thoát. Giải thoát cái gì ? Giải thoát sanh tử. “Vô sanh” thì “vô tử” mà. Có sanh đâu mà tử ? Có tử đâu mà sanh ? Nhưng “sanh tử” này là sanh tử của các pháp. Sanh, trụ, dị, diệt. Nó vậy đó, nó cứ vậy đó, không ngừng. Sanh tử là một. Vô sanh là cắt đứt đường sanh tử. Các bậc vô sanh đều tới cõi này, nhưng sao…?<br />
Phật nói còn thiếu Từ bi. Bởi Phật rồi cũng chết, cũng “niết bàn” mà, dù chỉ là một cách “thị hiện” chơi thôi, nhằm để răn dạy người đời thôi.<br />
Cho nên giải thoát sanh tử không phải là không còn chết nữa, mà là chết một cách khác, chết an nhiên, chết tự tại, vì đã sống an nhiên, tự tại.</p>
<p>Nhưng giải thoát sinh tử mới chỉ là giải thoát thân, còn cái tâm mù mịt kia vẫn quấn quít, vẫn dằn vặt khôn nguôi. “Lậu hoặc” vẫn  đầy ra đó, phiền não vẫn đầy ra đó. Nên “giải thoát thân” mới chỉ là bước một. Độc cư và thiền định đã có thể đưa đến thứ giải thoát này. Bố thí thân mạng ngàn vạn lần sáng trưa chiều tối có thể đưa đến giải thoát này. Nhưng nó chỉ là một trạm dừng chân, nghỉ qua đêm ở <em>hóa thành</em>.<br />
Do vậy, thiền định (Samatha) cần mà chưa đủ, phải thiền quán (Vipassana) để có “tri kiến” thật. Nhưng hai thứ đó quấn quít chằng chịt với nhau, bổ sung cho nhau. “Định” đến mịt mờ cũng chẳng đến đâu, “Quán” đến hí luận cũng chẳng đến đâu. Có người bảo chỉ cần <em>định</em> là đủ, có người bảo chỉ cần <em>quán</em> là đủ. Các triết gia xưa nay vẫn luôn “quán” mọi sự không ngừng đó chứ, nhưng cũng chẳng đến đâu. Còn ôm gốc cây mà mài gạch cho thành gương thì cũng khó! Giải thoát tri kiến thực sự có được phải là cái « tri kiến » Phật. Thứ tri kiến ở đó <em>thức</em> đã chuyển thành <em>trí</em>. Thấy biết Như Lai. “Ngộ” vẫn chưa đủ. Còn phải “nhập” nữa. Khi Lục tổ Huệ Năng “ngộ” rồi thì cũng phải “nhập” mười lăm năm hành tẩu giang hồ mới dám một phen xuống núi: “Gió không động, phướng không động&#8230;”.<br />
Một đạo hào quang trí tuệ ở giữa chặng lông mày quét một cái cho thấy toàn cục. Nó vậy thì nó vậy. Tánh tướng nó vậy thì <em>sanh</em> vậy <em>trụ</em> vậy <em>dị</em> vậy <em>diệt</em> vậy… Nó Như Thị. Sáu đạo luân hồi đông vui, dìu dặt. Các vị Phật hằng hà sa số giảng pháp… mọi lúc mọi nơi. Như Lai lặng tiếng. Như như bất động. Nhưng vô vàn để vổ về nhắc nhở.<br />
Ấy là lúc <em>tri kiến Phật</em> tỏ bày?</p>
<p><strong>Bồ tát Di Lặc</strong></p>
<p>Các vị Bồ tát hình như chẳng ai có một cái tên riêng. Ngoài các vị quá thân quen như Văn Thù, Phổ Hiền, Quán Thế Âm, Dược Vương… (thực ra là những đức, hạnh), ta còn có vô số các vị mang những cái “tên” rất ngộ nghĩnh: Thường Bất Khinh, Thường Tinh Tấn, Bất Hưu Tức, Vô Tận Ý…  nếu dịch ra sẽ là: Luôn Tôn Trọng, Luôn Siêng Năng, Không Ngừng Thở, Người Nhiều Chuyện…! Cho nên ta không lấy làm lạ khi có tới hai vạn vị Phật mang cùng một tên gọi duy nhất Nhật Nguyệt Đăng Minh… làm nhớ <em>“trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt/ rọi suốt trăm năm một cõi đi về…” (TCS)</em>.<br />
Dễ thương nhất có lẽ là Bồ tát Di Lặc. Bồ tát có cái bụng bự, lúc nào cũng cười toe toét, làm biếng và… hám danh kinh khủng (nên còn có tên là Cầu Danh). Hôm đó giữa hội trường , ông ngơ ngác đứng gãi đầu hỏi hôm nay có gì lạ mà Phật Thích Ca phô trương thanh thế, “đánh trống múa lân” ầm ỉ quá vậy? Bồ tát Văn Thù mới tủm tỉm cười « dẫn chuyện gần xa »: Sẽ có chuyện lạ đó! Chờ xem. Nhớ xưa mỗi lần như vầy thì sẽ có thuyết giảng Diệu pháp Liên hoa đó. Chờ xem. Đừng nóng. Hồi đó tôi cùng tu học với ông, chẳng qua ông biếng nhác, học hoài không thông…<br />
Bụng bự, biếng nhác, hám danh… phải chăng muốn “ám chỉ” chúng ta ngày nay? Ta ngày nay chẳng phải bụng bia, gan nhiễm mỡ, béo phì, bằng cấp giả… đầy đó sao?<br />
Thật ra thì Phật có phô trương thanh thế, có thuyết giảng gì mới lạ đâu. Vô số các vị Phật xưa nay đời đời kiếp kiếp đều nói y một pháp như vậy, có giấu giếm gì đâu, chẳng qua vì không ai muốn nghe, không ai biết nghe thôi.  Phật Thích Ca, suốt bốn mươi lăm năm trời phải nói đi nói lại hoài bằng nhiều cách cho nhiều đối tượng khác nhau, để rồi cuối cùng cũng đã khẳng định… “ai bảo Phật có thuyết pháp này nọ là phỉ báng Phật”! Chẳng qua vì “đối tượng” khác nhau nên “mục tiêu” và “phương pháp” cũng phải khác nhau vậy thôi.  “Student-centered approach” mà!  Lần này trong hội Pháp Hoa, có vẻ Phật Thích Ca hơi bực mình sao đó nên không chỉ nói mà còn bày biện ra, trình diễn, xếp đặt như một cuộc triển lãm, như một phim 3D cho thấy tận mắt. Hãy coi kỹ đây nè. Nó vậy đó. Nó Như Lai. Chẳng có thời gian, chẳng có không gian. Vô lượng thọ. Vô lượng quang. Thực tướng vô tướng… Chuyện khó tin nhưng có thiệt. Một số vị đã rời bỏ hội trường. Kệ, cho đi.<br />
Ông bụng bự, làm biếng, cầu danh… ở lại. Tuyệt vời! Ông hỏi : “Con muốn mau thành Phật. Có cách nào cho mau thành Phật không?”. Chưa bao giờ, ở đâu, có một kẻ nôn nóng thành Phật, nôn nóng “Vô thượng chánh đẳng chánh giác” như thế. Nhưng Phật đã mỉm cười: Có đó. Dễ lắm. Con nít chơi đất chơi cát… cũng thành Phật được, trẻ con người già, đàn ông đàn bà gì cũng thành Phật được. Bởi ai ai cũng sẵn có hạt giống đó cả rồi. Miễn là phải tưới bón!<br />
Con người hôm nay trên thế giới phẳng, toàn cầu hóa này dù… bụng to, làm biếng, cầu danh, muốn mau thành “chánh quả”… vẫn có thể thành được không khó, miễn là có đủ “tri kiến” Phật và hằng sống “ngộ nhập” với tri kiến đó.<br />
Nhưng, còn thiếu chút gì chăng? Từ Bi. Bồ tát Di Lặc, Maitreya, Từ Thị… vốn dòng dõi Từ Bi. Ông “thị hiện” chút chơi để dạy ta rằng phải có Từ Bi cái đã. Bởi Từ Bi thì mới Hỷ Xả. Nếu không, sao bụng lại to, sao cười lại rộng?</p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong><br />
<em>(Saigon 11.11.11)</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>7</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Page Caching using disk: enhanced
Object Caching 925/1016 objects using disk: basic

Served from: www.dohongngoc.com @ 2012-02-05 22:15:20 -->
