<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/category/mot-chut-toi/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Sun, 07 Jun 2026 09:05:12 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>Minh Lê NT: Trao đổi với Bs Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-nt-trao-doi-voi-bs-do-hong-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-nt-trao-doi-voi-bs-do-hong-ngoc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 02 Jun 2026 03:54:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20466</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Trao đổi với Bs Đỗ Hồng Ngọc Đỗ Hồng Ngọc &#38; Minh Lê NT (Ghi chú: Là những trao đổi qua email, không phải phỏng vấn trực tiếp) &#160; 1 Trong cuộc đời mỗi người thường có ít nhất một lần tự hỏi: “Tôi sống vì điều gì?” Có bao giờ anh tự hỏi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3><strong>Trao đổi với Bs Đỗ Hồng Ngọc </strong></h3>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc &amp; Minh Lê NT</em></p>
<p><em>(Ghi chú: Là những trao đổi qua email, không phải phỏng vấn trực tiếp)</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>1 Trong cuộc đời mỗi người thường có ít nhất một lần tự hỏi: “Tôi sống vì điều gì?” Có bao giờ anh tự hỏi mình câu đó không?</em></p>
<p>Không, Tôi chưa bao giờ tự hỏi mình câu đó. Có lẽ tôi sống quá hồn nhiên và ngây thơ đó không? Chắc vậy. Theo tôi, người tự đặt cho mình câu hỏi đó phải là một người có một đời sống phong phú, sôi nổi và có tâm hồn của một triết gia. Nếu là một người trẻ, có thể do nếp sống gia đình, thiếu tình thương và/hoặc ngược lại quá dư thừa tình thương yêu, nên bị ngộp. Rồi ngạt. Muốn giải thoát! Và rất có thể là người sống thiếu thiên nhiên, thiếu cộng đồng. Đặc biệt có thể đó là một người luôn sống trong sự so sánh. Khi có lòng so sánh, ta luôn không hài lòng vì hơn thua, vì ngang bằng. So sánh luôn mang đến khổ đau. Tham sân si quấn quít. Liệu pháp là nên về lại với thiên nhiên, gần gũi thiên nhiên, gần gũi với cộng đồng, với “bộ lạc” của mình. Lỗi thường từ phụ huynh, nhưng cũng do tự bản thân, từ môi trường, từ di truyền (chánh báo và y báo). Khi một người tự hỏi: “Tôi sống vì điều gì?”, sẽ phải tiếp tục hỏi: “Tôi chết vì điều gì?”.</p>
<p><em>2 Có khi nào anh dành thời gian và tâm sức để theo đuổi một điều, rồi lúc nào đó nhận ra mình không muốn đi tiếp con đường đó nữa? </em></p>
<p>Chưa. Có lẽ do tôi chọn nhiều “con đường” cùng lúc. Tại sao lại chỉ có một con đường kia chớ?</p>
<p><em>3 Có người trẻ thấy cuộc đời thật vô nghĩa: học để có điểm cao, đậu đại học, ra đi làm, gắng sức kiếm tiền, lập gia đình, lo cho con cái, rồi hết. Nếu có người nói với anh như vậy, anh sẽ nói gì với họ?</em></p>
<p>Lỗi ở chỗ không biết sống “ở đây và bây giờ”! Ở mỗi giai đoạn trong cuộc đời như thế đều là những niềm vui, niềm hạnh phúc, nếu biết khám phá và thưởng thức! Học cách yêu thương. Nếu hiểu biết thêm về <em>nghiệp</em> về <em>duyên</em>, sẽ an nhiên tự tại. Khi nhỏ thì muốn mau lớn, già thì muốn trẻ lại, đó là do lòng tham, lòng “muốn”.</p>
<p><em>4 Làm sao để ổn định cảm xúc, không quá buồn hay quá vui mà vẫn thấy đời đáng để sống?</em></p>
<p>Chính cái “quá” đó mới là vấn đề. Cái gì đã <em>quá</em> thì không tốt rồi. “Quá nhanh quá nguy hiểm” nhớ không? Kiểm soát cảm xúc là chuyện không dễ. Cần có một nền văn hóa cơ bản để thấy đủ rộng, không bị thành kiến chi phối, mới có thể kiểm soát được cảm xúc. Cảm xúc thường do “nhận thức” sai, dẫn tới cảm xúc “quá”, từ đó dẫn đến hành vi không đúng, mất kiểm soát.</p>
<p><em>5 Có nên tin vào một đấng thiêng liêng nào đó sẽ giúp ta không?</em></p>
<p>Có cái “đấng” đó không? Có râu hay không râu? “Đấng” thì chắc không có, nhưng “thiêng liêng” thì có.  Cao Huy Thuần bảo cái má lúm đồng tiền, cái răng khểnh đều “thiêng liêng”. Tôi cũng thấy vậy. Nó làm ta xao xuyến, rạo rực, và thế là nó đưa ta vào thiên đàng hay địa ngục. Dĩ nhiên, nếu có một “Đấng” cho riêng mình thì cũng tốt. Ta sẽ có chỗ để nương tựa, để nhõng nhẽo, để đổ thừa… nhẹ khỏe biết bao! Phật thì bảo hãy nương tựa chính mình, hãy tự đốt đuốc lên mà đí, hãy xây một hải đảo tự thân.</p>
<p><em>6 Có khi nào anh thấy con người hiện đại “biết nhiều nhưng sống không sâu” không? </em></p>
<p>Sống không đủ sâu là sao? Là cạn cợt?  Ai biết sâu cạn thế nào! Nhiều người chết đuối vì tưởng chỗ không sâu đó nhe.</p>
<p><em>7 Trong hành trình làm bác sĩ, khoảnh khắc nào khiến anh thay đổi cách nhìn về sự sống và cái chết rõ nhất?</em></p>
<p>Không đợi đến khi làm bác sĩ. Tôi có may mắn học Y từ những năm 60 của… thế kỷ trước ở Saigon, tại Cơ thể học viện. Ngay năm thứ I y khoa, các sinh viên chúng tôi được phát một giõ cần xé xương người để mân mê, học thuộc từng đốt, từng mối, từng mẩu, từng dây thần kinh, từ sớ thịt. Nhiều sinh viên lén ôm một cái đầu lâu xương người mang về nhà để học suốt đêm… Điều tôi cảm nhận là để tạo ra vài trăm loại xương người như thế, phải có 2 thứ tế bào xương gọi là Osteoblast (tế bào tạo xương) và Osteoclast (tế bào hủy xương) “phối hợp” nhịp nhàng với nhau mới nên hình nên dạng! Rồi sang năm thứ II, chúng tôi được mổ xác ướp, mỗi 2 sinh viên “ôm” một xác ướp, không biết của ai đã hiến tặng cho y học… Mỗi ngày mân mê hì hục, rạch rạch, xẻ xẻ cái xác ướp formol nồng nặc đó mà lòng nao nao, đầy cảm xúc về kiếp người, về “tạo” và “hủy”, và tràn dâng một niềm biết ơn…</p>
<p><em>8 Anh có nghĩ rằng nỗi đau (thể chất hoặc tinh thần) là một người thầy cần thiết không?</em></p>
<p>Đúng vậy. Nhưng để thấy biết người Thầy đó không dễ. Phải chiêm nghiệm. Phải hiểu nghiệp duyên, nhân quả.</p>
<p><em>9 Khi một người bị bệnh nặng, anh nghĩ điều họ sợ nhất là gì?</em></p>
<p>Là cái chết. Và những hệ lụy của nó. Người bệnh nặng gần gũi với cái chết nhất, nên họ sợ vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó. Một người có tu tập, thiền định có thể họ thấy khác. Họ quen sống trong cái chết mỗi sát na. Họ thấy sống và chết không phải là một nhưng không khác. Họ thấy “pháp”: “bất sinh bất diệt”. Họ biết “tịch diệt vi lạc”.  Ái dà, lan man chuyện đời thành chuyện đạo rồi!</p>
<p><em>10 Làm sao để phân biệt “chấp nhận” và “buông xuôi”?</em></p>
<p>“Chấp nhận” là còn tìm kiếm, tìm giải pháp để cải tiến, thay đổi. Thua keo này bày keo khác. Thất bại là mẹ thành công. Còn “buông xuôi” thường là “hết thuốc chữa”!</p>
<p><em>11 Nhiều người muốn sống chậm, nhưng áp lực cơm áo gạo tiền không cho phép. Anh nghĩ họ nên làm gì?</em></p>
<p>Thì họ cứ tiếp tục sống nhanh chớ sao! The Fast and The Furious! Có cái phim tên vậy? Vấn đề là họ có thực sự muốn “sống chậm” không?  Muốn sống chậm thì họ phải “thiểu dục, tri túc”. Nguyễn Công Trứ nói: Tri túc tiện tức, tri nhàn tiện nhàn. Nghĩa là biết đủ thì đủ, biết nhàn thì nhàn. Đợi đủ biết bao giờ cho đủ.  Lòng tham không đáy mà! Đợi nhàn biết bao giờ cho nhàn?</p>
<p><em>12 Theo anh, sự cô đơn của người trẻ hôm nay khác ra sao so với thế hệ trước?</em></p>
<p>Khác xa chứ! Người xưa, vài thế hệ trước đây thôi, cô đơn là vì thiếu bạn, mất bạn. “Rượu ngon không có bạn hiền/ Không mua không phải không tiền không mua” (Nguyễn Khuyến). Còn người trẻ hôm nay cô đơn vì có quá nhiều bạn! Các mạng xã hội giăng đầy. Cả thế giới nằm gọn trong lòng bàn tay. List bạn bè dày đặc, hết chỗ chứa! Vậy sao cô đơn? Vì ta thiếu những bạn bè biết “nhìn nhau không nói”. Bây giờ ồn ào quá, cá mè quá, tràn ngập quá. Nên người trẻ cô đơn là phải rồi.</p>
<p><em>13 Khi còn trẻ, anh có khi nào “nghĩ nhiều” (overthinking) không? </em></p>
<p>Nghĩ nhiều là sao? Là nghĩ đi nghĩ lại nghĩ tới nghĩ lui? Có chớ sao không. Khi ta chưa có “đầy đủ thông tin” để đi đến một quyết định nào đó (mà ta cho là tốt nhất), thì ta phải nghĩ tớii nghĩ lui đó thôi. Có khi phải xin ý kiến người có kinh nghiệm mà ta tin cậy. Khi tôi thi đậu tú tài II xong thì băn khoăn trước ngã ba đường: Học y khoa theo ý muốn của gia đình, học văn khoa theo sở thích mình, hay học sư phạm? Tôi đến hỏi ông Nguyễn Hiến Lê, ông suy nghĩ một chút rồi khuyên tôi nên học y khoa để có thể giúp ích cụ thể cho gia đình, cho bà con lối xóm; nếu học giỏi, có thể dạy học và nếu có năng khiếu văn chương, thì sau mươi năm hành nghề, tiếp xúc với nhiều cảnh đời, nhiều con người có thể viết lách được. Anton Chekhov, Summerset Maugham, A.J Cronin… Lỗ Tấn cũng là những nhà y học.</p>
<p><em>14 Anh có nghĩ rằng nhiều khi cơ thể con người biết nhiều hơn tâm trí không?</em></p>
<p>Thân và tâm không tách rời nhau. Thân tâm nhất như. Cho nên nó… liên hệ với nhau chặt chẽ, nó hiểu nhau rất tốt. Tâm mà an thì thân mới lạc. Thân mà an thì tâm mới lạc. Đừng dại mà tách rời ra. Bộ não chỉ chiếm 2% thể trọng nhưng sử dụng đến 25-30% năng lượng, là vì dùng để gây gỗ, oán thù, hờn giận, đấu đá, tranh giành… Cơ thể dùng 40% năng lượng để căng cơ, co cơ, sẵn sàng chiến đấu hay… bỏ chạy. Một người biết giãn cơ, thả lỏng cơ, một người biết buông bỏ tâm tham, tâm sân thì cơ thể dư năng lượng, tích lũy, để dành chữa lành tất cả các thứ bệnh thân-tâm. Vì thế ta thấy cơ thể tự nó có khả năng tự điều chỉnh.  Lỗi tại ta xài phí năng lượng một cách vô ích. Hãy quay về nương tựa chính mình là vậy. Thầy thuốc không “chữa lành” cho ta nổi đâu!</p>
<p><em>15 Có khi nào việc cố gắng hiểu mình lại trở thành một áp lực mới không?</em></p>
<p>Cố gắng hiểu mình, để tự thay đổi mình ư? Còn lâu! Sự cố gắng như vậy rõ ràng là một áp lực. Dĩ nhiên mình sẽ “giác ngộ” dần theo thởi gian. Đó là sự thích nghi, điều chỉnh chớ không phải cưỡng bức mình, ép mình, đè nén mình.</p>
<p><em>16 Một người trẻ nên chuẩn bị gì cho tuổi già từ bây giờ, ngoài tài chính? </em></p>
<p>Nhiều thứ chớ. Cách sống mới quyết định. Tài chánh là một phần quan trọng thôi. Tuổi già cần thích nghi và chấp nhận những thay đổi về thể chất, tâm lý và cả về mặt xã hôi, ương tác trong gia đình, bè bạn…  Thích nghi với những mất mát, thiếu hụt cả về tình cảm, thích nghi với những stress trong đời sống, các bệnh lý như bênh về chuyển hóa (ba cao một thấp), môi trường, viêm nhiễm (do đề kháng yếu kém), tai nạn té ngã, các hoạt động của não bộ, hormones… Tế bào não tuy già cỗi nhưng vẫn duy trì sự nhu nhuyến, có khả năng sản sinh những nối kết mới. Người già cần giúp não bộ hoat động liên tục như học thêm ngoại ngữ, mỹ thuật, thể thao phù hợp, và quan trọng, duy trì một “cộng đồng” sinh hoạt thường xuyên với nhau.</p>
<p><em>17 Có người đi chữa lành, đến khi chữa lành xong thì không muốn làm gì nữa. Anh nghĩ thế nào về trường hợp này?</em></p>
<p>Ý nói là tại vì “bệnh” nên mới ham lam ham làm quá đó chớ gì! Phải đó. Ham, muốn, mong, cầu, tiếc nuối… nói chung là mọi thứ “dục” nó hành ta, nó làm ta khổ triền miên, đáng đời ta!  “Lòng muốn còn nhiều… Đập gương xưa tìm bóng!” (Đoàn Chuẩn). Khi nhận ra “Nhưng… thôi tiếc mà chi/ Chim rồi bay…” là hết chuyện!</p>
<p>“Chữa lành” xong thì lòng “dục” đã cạn, lòng tham đã vơi. Nhưng coi chừng, bệnh chỉ dứt tạm rồi biến chứng tùm lum, khó chữa hơn. Thiền là một phương pháp tốt có thể giúp chữa lành. Thiền luôn bắt đầu từ “ly dục”, “ly bất thiện pháp” và thực hành chánh niệm. Các phương pháp MBSR (Mindfulness Based Stress Redaction) và MBCT (Mindfulness Based Cognitive Therapy) thường được dùng giúp “chữa lành” các bệnh S.A.D (Stress/ Anxiety/ Depression) đó.</p>
<p><em>18 Có nhiều người nhìn bên ngoài rất thành công, nhưng bên trong họ cứ thấy có gì đó “sai sai”. Theo anh, họ cần làm gì với cảm giác “sai sai” đó?</em></p>
<p>Họ sẽ phải tự vấn. Phải thức tỉnh. Nếu vẫn còn mù mờ thì tìm đến một người “khai vấn” (coach), một người tham vấn (counseller) tốt. Nhưng nếu không may dễ gặp trường hợp làm rối bời thêm, rồi đi vào mê tín, dị đoan nguy hiểm hơn.</p>
<p><em>19 Có điều gì trong cuộc sống mà con người chỉ có thể hiểu khi đã qua một độ tuổi nhất định?</em></p>
<p>Người ta không thể không trải nghiệm, thể nghiệm, mà có kinh nghiệm sống được. Nói thất bại là mẹ thành công là vậy. Nhưng coi chừng thất bại có khi lại dẫn tới… đại bại. Nên phải tỉnh thức…</p>
<p><em>20 Khi mất một người thân, điều gì giúp con người đi qua mất mát một cách an yên nhất?</em></p>
<p>Khó mà an yên. Có thể nguôi ngoai do thời gian cuốn đi. Nhưng khó mà dứt bỏ, buông bỏ, xả bỏ dễ dàng được.  Người có tu tập, thấy biết sanh trụ dị diệt của Pháp (dharma), biết “bất sinh bất diệt” thì có thể vượt qua chăng?…</p>
<p><em>21 Anh có tin rằng một người có thể chữa lành hoàn toàn những tổn thương sâu trong quá khứ không?</em></p>
<p>Có những trường hợp người ta còn nuôi dưỡng các “tổn thương” sâu đó nữa! “Rồi bị thương người ta giữ gươm đao/ Không muốn chữa không chịu lành thú độc” (Xuân Diệu). Cái “thú độc” đó, “thú đau thương” đó nó… lạ lắm. Phải hỏi các thi sĩ mới biết!</p>
<p><em>22 Nhiều người biết một điều gì đó nhưng không thực hành được, ví dụ biết về “tham sân si” nhưng hết lần này đến lần khác bị chúng dẫn dắt. Anh nghĩ sao về chuyện này?  </em></p>
<p>Biết là một chuyện. Thực hành là một chuyện khác. Thực hành đâu có dễ. Biết sai thực hành sẽ sai. Tham sân si là gì? Ai làm ra mấy thứ “quỉ quái” đó? Si là “Vô minh”, là không biết hoặc biết không đúng, nhưng Tâm Kinh viết: “Vô vô mình diệc vô vô minh tận” nghĩa là không có vô minh, cũng không dứt được vô minh. Vô minh còn dài dài đó thôi. Cũng như “tham” vậy. Từ con kiến, con chuột, con sư tử, con người…  đều tham ăn, giành ăn, nhưng con người còn hơn vậy: Tham danh, tham tiền, tam sắc, tham ăn, tham ngủ, nói chung là “ngũ dục”, cho nên con người mới khổ đau hơn đó chăng?</p>
<p><em>23 Một người nên dựa vào điều gì để đưa ra những quyết định quan trọng trong đời: lý trí, cảm xúc, hay một dạng trực giác nào đó?</em></p>
<p>Người ta thường bảo phải dựa vào lý trí, khi có đủ thông tin để có quyết định sáng suốt. Tôi thì không. Tôi thấy mình nặng về cảm xúc và trực giác hơn. Có những người mới gặp đã thấy như quen từ… muôn kiếp trước!</p>
<p><em>24 Nếu phải chọn một điều đơn giản nhất nhưng quan trọng nhất để giữ gìn sức khỏe tinh thần, anh sẽ chọn điều gì?</em></p>
<p>Đó là phải giữ sức khỏe thể chất (physical well being) trước hết.  Cái “tứ niệm xứ” (satipathana) “thân thọ tâm pháp” Phật nói đó, có người phát triển cái <em>thọ</em>, lấy “thọ” làm gốc, có người giữ lấy cái <em>tâm</em>, lấy tâm làm gốc, có người giữ cái <em>pháp</em>, lấy pháp làm gốc. Tôi người thầy thuốc, nghĩ phải lấy cái <em>thân</em> làm gốc mới là cốt lõi. Vì có thân thì mới có thọ. Có thọ mới có tâm. Có tâm mới sinh… các pháp. Tâm Kinh nói “Vô sắc, vô thọ tưởng hành thức, vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý” đã xác nhận “Sắc” phải có trước rồi mới nói gì thì nói! Cho nên “Thân hành niệm” với Chánh niệm hơi thở (Anapanasati) là phương pháp khoa học và hiệu quả trong Thiền định.</p>
<p><em>25 Trong những điều anh từng chắc chắn là đúng về cách sống, có điều gì theo thời gian trở nên không còn tuyệt đối đúng nữa?</em></p>
<p>Không có điều gì là tuyệt đối đúng cả! Bám vào ý niệm tuyệt đối đúng chắc chắn sẽ “tuyệt đối” sai. Từ nhỏ đã được học “Chân lý ở bên này dãy núi Pyrénées là sự sai lầm ở phía bên kia” (<em>Vérité en-deçà des Pyrénées, erreur au-delà) </em>nhớ không?  Cách sống giản đơn, thiểu dục tri túc, gần gũi thiên nhiên theo tôi là tốt nhất.</p>
<p><em>26.Có điều gì anh chưa từng nói ra trong các bài viết hay cuộc trò chuyện trước đây, nhưng nếu có cơ hội nói một lần, anh nghĩ mình nên nói?</em></p>
<p>Tôi nay gần 90 rồi. Tôi nghĩ phải có niềm tin nào đó thiện lành để có hạnh phúc bây giờ và mai sau. Tôi nghĩ chắc chắn phải có kiếp trước kiếp sau, nối tiếp nhau mới công bằng trong pháp giới.</p>
<p>27.<em>Có điều gì anh từng cố giữ, nhưng cuối cùng phải buông? Việc buông đó dạy anh điều gì?</em></p>
<p>Nhiều lắm. Dạy mình đừng có tham để rồi sân si. “Ly dục”, “ly bất thiện pháp” là bước đầu vào thiền. Tôi nhờ hành thiền 30 năm nay nên thấy có ít nhiều “hiệu quả”, giúp mình buông xả, giúp thân tâm có phần an lạc.</p>
<p>28.<em>Trong những lựa chọn lớn của đời mình, có lựa chọn nào anh vẫn còn lưỡng lự khi nhìn lại, không hẳn hối tiếc, nhưng cũng không hoàn toàn hài lòng?</em></p>
<p>Tôi tin có nghiệp, có duyên. Có cái gì đó dẫn dắt, đưa đẩy, nối kết. Tuy nhà bác học Stephen Hawking nói “Có một thiết kế vĩ đại nhưng không có nhà thiết kế”. Tôi ngờ ông chưa thấy biết hết.</p>
<p>29.<em>Anh đã học được điều gì về việc tha thứ, không phải tha thứ cho người khác, mà tha thứ cho chính mình?</em></p>
<p>Tha thứ cho chính mình mới khó. Phải tập chấp nhận. Nếu được, học và hành hạnh thứ 3 trong 10 hạnh nguyện Phổ Hiền: “sám hối nghiệp chướng”.</p>
<p><em>30. Có sự thật nào về cuộc sống mà anh hiểu khá muộn, và nếu hiểu sớm hơn, có lẽ anh đã sống khác đi?</em></p>
<p>Không. Tôi thấy mình vẫn là mình. Nó vậy là nó vậy. Hình như không có cách nào khác.</p>
<p><em>31. Khi một người già đi, điều gì thay đổi nhiều nhất: cách họ nhìn thế giới, hay cách họ nhìn chính mình?</em></p>
<p>Cách họ nhìn chính mình. Họ sẽ thở ra, nhẹ nhõm. Ủa, vậy đó hả?</p>
<p><em>32 Anh có nghĩ rằng con người cuối cùng sẽ trở về với một vài điều rất đơn giản không? Nếu có, đó là những điều gì?</em><strong><em> </em></strong></p>
<p>Thiểu dục, tri túc. Thấy biết Như Lai. Sống với Như Lai. Cười với Như Lai.</p>
<p>33. <em>Nếu cần nhắc lại một nguyên tắc sống duy nhất, một điều anh đã tự kiểm chứng, anh sẽ chọn điều gì?</em></p>
<p>Từ bi với mình để từ bi với người.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc-Minh Lê NT</em></p>
<p><em>(Saigon, 18.5.2026)</em></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-nt-trao-doi-voi-bs-do-hong-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư gởi bạn xa xôi: Tháng Năm về thăm Lagi-Phan Thiết</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-nam-ve-tham-lagi-phan-thiet/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-nam-ve-tham-lagi-phan-thiet/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 May 2026 10:27:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20413</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Thư gởi bạn xa xôi Tháng Năm về thăm Lagi-Phan Thiết Gởi vài hình ảnh coi vui thôi nhe. &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; &#160; Thân mến, Đỗ Hồng  Ngọc. (11.5.2026) &#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230; Viết thêm về Giếng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><em><strong>Thư gởi bạn xa xôi</strong></em></p>
<p><strong> Tháng Năm về thăm Lagi-Phan Thiết</strong></p>
<p>Gởi vài hình ảnh coi vui thôi nhe.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20414" style="width: 445px" class="caption aligncenter"><img fetchpriority="high" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20414" class=" wp-image-20414" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_3950-300x225.jpg" alt="" width="435" height="326" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_3950-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_3950.jpg 640w" sizes="(max-width: 435px) 100vw, 435px" /><p id="caption-attachment-20414" class="caption-text">Ocean Dune Phan Thiết với một trái dừa tươi ba nhát và gió biển mát rượi&#8230;.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20415" style="width: 421px" class="caption alignleft"><img decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20415" class=" wp-image-20415" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_3992-300x225.jpg" alt="" width="411" height="308" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_3992-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_3992.jpg 640w" sizes="(max-width: 411px) 100vw, 411px" /><p id="caption-attachment-20415" class="caption-text">Thanh Minh Tự</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20416" style="width: 455px" class="caption alignright"><img decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20416" class=" wp-image-20416" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4003-300x225.jpg" alt="" width="445" height="334" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4003-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4003-rotated.jpg 640w" sizes="(max-width: 445px) 100vw, 445px" /><p id="caption-attachment-20416" class="caption-text">&#8220;Những gốc me già xưa nhớ quá/ Những con đường nhỏ rất quen thân&#8221; (Trên sông khói sóng ĐHN)</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20417" style="width: 469px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20417" class=" wp-image-20417" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4038-300x225.jpg" alt="" width="459" height="344" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4038-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4038.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 459px) 100vw, 459px" /><p id="caption-attachment-20417" class="caption-text">Đập Đá Dựng (Caphe Phố Đá). Đập Đá Dựng được xây khoảng 1958. Xưa có một ngôi thủy tạ một cột giữa dòng nước. Hồi trẻ, lũ chúng tôi thường tắm nơi này&#8230;</p></div>
<div id="attachment_20432" style="width: 249px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20432" class="wp-image-20432" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4529-150x150.jpg" alt="" width="239" height="239" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4529-150x150.jpg 150w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4529-100x100.jpg 100w" sizes="auto, (max-width: 239px) 100vw, 239px" /><p id="caption-attachment-20432" class="caption-text">Hình ảnh Thủy tạ một cột giữa dòng nước Đập Đá Dựng xưa ở Lagi (Nguồn: Bình Tuy-Hàm Tân-La Gi Ngày đó và Bây giờ).. Tôi rời Lagi từ năm 1960. Lúc trẻ đã không ít lần cùng bạn bè tắm ở đây, xin xác nhận lúc đó, không hề có chiếc cầu nào nối từ bờ ra thủy tạ, đúng như Trần Hữu Ngư đã nói. (Sau này có thể làm thêm thì không biết?). Trần Hữu Ngư là nhà văn, nhà báo, quê gốc La Gi, sinh năm 1942, ít hơn tôi vài tuổi, theo tôi, anh là người biết rõ Bình Tuy- Hàm  Tân-Lagi ngày tháng cũ, cùng với nhà báo Phan Chính, các bạn có thể tham khảo thêm.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20419" style="width: 411px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20419" class=" wp-image-20419" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4189-1-300x225.jpg" alt="" width="401" height="301" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4189-1-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4189-1.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 401px) 100vw, 401px" /><p id="caption-attachment-20419" class="caption-text">Caphe Mộc Yên nhìn Núi Đất như một chiếc nón lá xanh. Cạnh đó là Hồ Núi Đất mênh mông tích chứa nước ngọt cho Lagi.. Hỏi cô chủ quán Mộc Yên là gì? Cô trả lời: Mộc Mạc thì Yên Vui..</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20420" style="width: 390px" class="caption alignright"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20420" class="wp-image-20420" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4209-300x225.jpg" alt="" width="380" height="285" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4209-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4209-rotated.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 380px) 100vw, 380px" /><p id="caption-attachment-20420" class="caption-text">Về tới nhà, con Út hỏi: Ủa, Ba Má kỷ niệm 58 năm Ngày Cưới đó hả? Vậy chớ sao!</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20427" style="width: 650px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20427" class="wp-image-20427 size-full" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4137-1.jpg" alt="" width="640" height="480" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4137-1.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4137-1-300x225.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /><p id="caption-attachment-20427" class="caption-text">Nơi này, ngày xưa, có tên là Nước Nhỉ, trước năm 1945, Hướng đạo sinh thời đó đã xây một cái giếng gạch đặt tên là Giếng Nguồn Chung, dưới rặng dứa um tùm lấy nước ngọt từ động cát nhỉ ra cho bà con đi dọc biển có nước uống. Thời đó, đi lại chủ yếu bằng đường biển, từ Tam Tân (nay là Tân Hải) đến Lagi 15km.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Đỗ Hồng  Ngọc.</p>
<p>(11.5.2026)</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p><strong>Viết thêm về Giếng Nguồn Chung ở Lagi  (1944)</strong></p>
<p>Theo yêu cầu của một số bạn trẻ muốn biết thêm về <em>Giếng Nguồn Chung</em>, tôi cung cấp thêm một vài tư liệu để tham khảo:</p>
<div id="attachment_20474" style="width: 253px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20474" class=" wp-image-20474" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4624-209x300.jpg" alt="" width="243" height="349" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4624-209x300.jpg 209w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4624.jpg 446w" sizes="auto, (max-width: 243px) 100vw, 243px" /><p id="caption-attachment-20474" class="caption-text">&#8230;&#8221;QÊ HƯƠNG&#8221;&#8230; Tập A, của Nguiễn- Ngu- Í, Ngê -Bá- Lí, Tân- Fong- Hiệb, do NÚI CÚ- HÒN BÀ xuất bản, 1969.</p></div>
<p>Tập này do Nguyễn Hiến Lê viết Lời Giới Thiệu, ông đã gọi là một &#8220;kỳ thư&#8221;. Nguiễn-Ngu-Í, Ngê- Bá- Lí và Tân-Fong-Hiệb thật ra chỉ là&#8230; một người là ông Nguyễn Hữu Ngư  (1921-1979), quê Tam Tân (nay là Tân Hải), một nhà thơ, nhà báo nổi tiếng, bút danh Nguiễn Ngu Í, chuyên phỏng vấn giới văn nghệ sĩ trên báo Bách Khoa Saigon, những năm 60s của thế kỷ trước. Ông còn &#8220;nổi tiếng&#8221; vì bệnh tâm thần, đã từng nhiều lần nằm Dưỡng trí viện Biên Hòa, và đã thực hiện một Tập thơ tựa là &#8220;Thơ Điên Thứ Thiệt&#8221; với sự góp mặt của Bùi Giáng cùng các bạn nằm bệnh viện lúc đó (Thời giám đốc là Bs Tô Dương Hiệp, con nhà văn Bình Nguyên Lộc). Và đặc biệt ông còn nổi tiếng vì có cách viết &#8220;không giống ai&#8221; (nhưng có cái lý riêng của ông). Ông có nhiều bút hiệu trong đó, NGÊ BÁ Lí (mẹ ông họ Nghê), và bút hiệu Tân-Fong-Hiệb, do quê làng là Tam Tân- Phong Điền- Hiệp Nghĩa.</p>
<p>Tôi sở dĩ biết rõ, vì ông là cậu họ tôi, rất gần gũi. Mẹ tôi là Nghê Thị Như, gọi mẹ ông, bà Nghê Thị Mỹ là cô ruột. Chính tôi viết bài dẫn cho cuốn QÊ HƯƠNG của ông, ký tên Giang Hồng Vân.</p>
<p>Ông học Petrus Ký cùng khóa với Trần Văn Khê,  Lưu Hữu Phước&#8230; Ông ở trong đoàn Hướng Đạo Lagi thời đó và đã có sáng kiến cùng bạn bè xây cái giếng lấy tên <em>Giếng Nguồn Chung</em> ở <strong>Nước Nhỉ</strong>, trên đường Tam Tân &#8211; Lagi để bà con đi dọc biển có chỗ nghỉ chân và uống mấy ngụm nước ngọt dưới bóng râm mát mẻ của các bụi dứa um tùm.</p>
<p>Năm 1960, cậu mợ Ngư về xây mộ Cha mẹ là Ông bà Giáo ở Tam Tân, tôi có cùng đi từ Lagi, đến Giếng Nguồn Chung xưa, ông thấy chỉ  còn gạch đá tan tành nên cảm xúc làm bài thơ tại chỗ:</p>
<div id="attachment_20478" style="width: 490px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20478" class="wp-image-20478 size-full" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4627-1-rotated.jpg" alt="" width="480" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4627-1-rotated.jpg 480w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/IMG_4627-1-225x300.jpg 225w" sizes="auto, (max-width: 480px) 100vw, 480px" /><p id="caption-attachment-20478" class="caption-text">Trang 22, &#8220;&#8230;QÊ HƯƠNG&#8221;&#8230; Nguiễn Ngu Í, Núi Cú-Hòn Bà xuất bản, 1969.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>(7-6-2026)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-nam-ve-tham-lagi-phan-thiet/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tâm Nhiên: TINH THẦN BẤT NHỊ TRONG THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tam-nhien-bat-nhi-trong-tho-ngan-do-nghe/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tam-nhien-bat-nhi-trong-tho-ngan-do-nghe/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 May 2026 00:31:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20386</guid>

					<description><![CDATA[&#160; TINH THẦN BẤT NHỊ TRONG THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ Tâm Nhiên (Đà Nẵng) &#160; Đỗ Nghê là bút hiệu của Đỗ Hồng Ngọc. Anh sinh năm 1940 tại Phan Thiết, Bình Thuận. Tốt nghiệp Tiến sỹ Y khoa Quốc gia, Sài Gòn (1969) là bác sỹ chuyên khoa Nhi. Ngoài việc làm giảng viên [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>TINH THẦN BẤT NHỊ TRONG THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ</p>
<p>Tâm Nhiên</p>
<p>(Đà Nẵng)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đỗ Nghê là bút hiệu của Đỗ Hồng Ngọc. Anh sinh năm 1940 tại Phan Thiết, Bình Thuận. Tốt nghiệp Tiến sỹ Y khoa Quốc gia, Sài Gòn (1969) là bác sỹ chuyên khoa Nhi.</p>
<p>Ngoài việc làm giảng viên thỉnh giảng tại Đại học Y Dược, Trưởng Bộ môn KHHV tại Đại học Y khoa Phạm  Ngọc Thạch Tp HCM,  anh còn là nhà thơ, nhà văn nổi tiếng.</p>
<p>Viết nhiều thể loại đa dạng, đặc biệt gần đây, anh viết chuyên sâu về Phật học, Thiền học với các tác phẩm giá trị, được rất nhiều độc giả mến mộ, ưa thích.</p>
<p>Bình đạm mà thiết tha với thi ca, Đỗ Nghê đã xuất bản 6 thi phẩm, tập mới nhất gần đây là Thơ ngắn Đỗ Nghê, do Văn Hoá &#8211; Văn Nghệ xuất bản năm 2017.</p>
<p>Mở đầu tập thơ là bài Trái đất:</p>
<p>&#8220;Giữa đêm<br />
Thức giấc<br />
Giữa ngày&#8230;&#8221;</p>
<p>Bài thơ được viết tại Boston, Hoa Kỳ (1993) Giữa đêm bên Mỹ là đúng giữa ngày ở Việt Nam. Một cái nhìn toàn diện trái đất đang xoay quanh mặt trời. Chỗ này tối thì chỗ kia sáng, tùy theo thời tiết, nhân duyên, địa phương mỗi nơi mà thấy mỗi khác đó thôi. Thấy được như vậy là hiểu lý Bất nhị, dung thông Sóng là nước:</p>
<p>&#8220;Sóng<br />
Quằn quại<br />
Thét gào</p>
<p>Không nhớ<br />
Mình<br />
Là nước&#8221;</p>
<p>Nước tức là sóng, sóng tức là nước, thanh âm Tâm kinh đồng vọng đâu đây: &#8220;Sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng, hành, thức diệc phục như thị&#8230;&#8221;</p>
<p>Khi hiểu như thế rồi thì không ai phải mất công đi hỏi nước từ đâu đến hay nước trôi về nơi đâu nữa:</p>
<p>&#8220;Nước vẫn muôn đời<br />
Không đi chẳng đến<br />
Ai người nỡ hỏi<br />
Nước đến từ đâu?<br />
Ai người nỡ hỏi<br />
Nước trôi về đâu?&#8221;</p>
<p>Thi nhân bỗng nhiên thấy ra ngay cả thân xác tứ đại giả hợp của mình cũng chính là Đất:</p>
<p>&#8220;Đất động ta cũng động<br />
Sóng thần ta cũng sóng<br />
Giật mình chợt nhớ ra<br />
Vốn xưa ta là đất&#8221;</p>
<p>Đó là cái thấy bằng con mắt Hoa Nghiêm trùng trùng duyên khởi: &#8220;Tất cả là một, một là tất cả.&#8221;</p>
<p>Hoà trong vô thủy vô chung, vô cùng vô tận giữa thiên hà, vũ trụ càn khôn, con người là một sinh thể nhỏ bé thì bận tâm chi chuyện Có hay không:</p>
<p>&#8220;Chắt ra cho hết<br />
Giọt hơi cuối cùng<br />
Thả mình như lá<br />
Rơi vào hư không</p>
<p>Tràn vào khắp ngả<br />
Đất trời mênh mông<br />
Nhẹ như không có<br />
Có mà như không&#8230;&#8221;</p>
<p>***<br />
Suốt mấy nghìn năm qua, vô số các triết gia, đạo sỹ khắp Đông Tây kim cổ đều luận thuyết, triết lý om sòm về có không, sống chết, đến đi, được mất, chân vọng, thật giả, hơn thua, đúng sai, phải trái, tốt xấu, trí ngu, phàm thánh, tỉnh điên, thiện ác, mê ngộ&#8230;mà chẳng ai chấp nhận ai, chẳng đưa đến một kết luận nào cả.</p>
<p>Kể từ khi cư sỹ Duy Ma Cật tuyên bố lý Bất nhị thì thiên hạ &#8220;Ồ lên một tiếng&#8221; bàng hoàng.</p>
<p>Họ bừng sáng ra, bước đi trên con đường Trung đạo, vào ra giữa có và không một cách tự do tự tại, thong dong.</p>
<p>Không và có&#8230;tuy hai mà một, cùng viên dung vô ngại trong lý sự huyền đồng Chân Không Diệu Hữu. Diêu hữu là thấy ngay trong bất cứ sự vật gì cũng đều vi diệu, như thấy hơi Thở:</p>
<p>&#8220;Lắng nghe hơi thở của mình<br />
Mới hay hơi thở đã nghìn năm xưa<br />
Một hôm hơi thở tình cờ<br />
Dính vào hạt bụi thành ra của mình<br />
Của mình chẳng phải của mình<br />
Thì ra hơi thở của nghìn năm sau&#8230;&#8221;</p>
<p>Phải chăng, đó là hơi thở sát na thường trụ vĩnh hằng của một con người hoát nhiên chứng Ngộ:</p>
<p>&#8220;Tham chẳng còn<br />
Sân cũng hết<br />
Si đã tuyệt</p>
<p>Niết bàn<br />
Tịch diệt<br />
Để mà chi?&#8221;</p>
<p>Một câu hỏi nêu ra quá bất ngờ, bức bách. Trả lời đi, trả lời đi&#8230;Vô ngôn là hồi đáp tối thượng nhất. Phủi tay, cất bước rỗng rang Thiền:</p>
<p>Thực chẳng dễ dàng<br />
Sống trong cái chết<br />
Và chết trong cái sống&#8230;&#8221;</p>
<p>Chết trong cái sống là chết đi hết những danh từ, khái niệm mà mình thường vướng mắc, kẹt dính, chết đi cái chấp ngã thâm căn cố đế, chết đi sự nô lệ vào danh lợi, tài sắc, thần tượng, tôn giáo, tổ quốc&#8230;</p>
<p>Không chấp trước vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp thì thênh thang, phóng khoáng, tiêu dao du chơi giữa vô thường. Tuy giữa vô thường nhưng vẫn Chân thường, đó là niềm hân hoan sáng tạo của Đỗ Nghê, một thi nhân đã đến tận đầu nguồn, nếm được giọt nước trong ngần của mạch suối Tào Khê.</p>
<p>Để rồi trở về nhập cuộc, hoà điệu chịu chơi với bụi cát trần gian, thõng tay vào chợ, cười vang giọng cười hào sảng như Duy Ma Cật ngay giữa cái Đang là, luôn luôn mới lạ và mới lạ&#8230;</p>
<p>Tâm Nhiên</p>
<p>(10. 2024)</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tam-nhien-bat-nhi-trong-tho-ngan-do-nghe/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tâm Nhiên: &#8220;DUY MA CƯ SỸ&#8221; ĐỖ HỒNG NGỌC</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tam-nhien-duy-ma-cu-sy-do-hong-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tam-nhien-duy-ma-cu-sy-do-hong-ngoc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 May 2026 10:54:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Các bài trả lời phỏng vấn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20378</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;DUY MA CƯ SỸ&#8221; ĐỖ HỒNG NGỌC Tâm Nhiên Bác sỹ, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc, một sớm mùa Đông năm 2016 đến thăm Thầy Tuệ Sỹ tại Hương Tích Thư Quán. Tâm đầu ý hợp, hai người nói chuyện nhiều về Duy Ma Cật, Thắng Man, Tô Đông Pha, Tuệ Trung Thượng Sỹ&#8230; Khi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;DUY MA CƯ SỸ&#8221; ĐỖ HỒNG NGỌC</p>
<p>Tâm Nhiên</p>
<p>Bác sỹ, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc, một sớm mùa Đông năm 2016 đến thăm Thầy Tuệ Sỹ tại Hương Tích Thư Quán. Tâm đầu ý hợp, hai người nói chuyện nhiều về Duy Ma Cật, Thắng Man, Tô Đông Pha, Tuệ Trung Thượng Sỹ&#8230;</p>
<p>Khi ra về, Tuệ Sỹ ký tặng tác phẩm Huyền Thoại Duy Ma Cật có ghi mấy chữ: “Quý tặng Duy Ma cư sỹ Đỗ Hồng Ngọc”.</p>
<p>Khi đọc xong Cõi Phật Đâu Xa – Thấp Thoáng Lời Kinh Duy Ma Cật của Đỗ Hồng Ngọc, Tuệ Sỹ viết vài lời cảm hứng:</p>
<p>“Cho tới một lúc, giữa xã hội xô bồ đảo điên&#8230;Bấy giờ bỗng xuất hiện những cư sỹ lão thành cự phách mà trình độ thâm hiểu giáo lý không nhường các bậc trưởng lão trong sơn môn.</p>
<p>Bên trong, hiểu và hành sâu xa nội điển, bên ngoài nhạy bén trước các biến cố đảo điên của xã hội, hiểu đạo sâu mà hiểu đời rộng. Tài và trí ấy, hiểu và hành ấy đã góp phần rất lớn trong những đoạn đường khỏi lạc nguồn mạch tư duy.</p>
<p>Không chỉ một Duy Ma Cật mà có rất nhiều Duy Ma Cật, khoác nhiều hành trạng khác nhau trong nhiều địa vị xã hội khác nhau đã từng xuất hiện ở đây, sống giữa chúng ta. Họ lăn lóc trong bụi đời, nếm đủ thứ mùi tục lụy, nhưng vẫn không ngừng vươn lên theo chiều cao của Đạo Pháp.</p>
<p>Trong một thời đại mà không còn tìm thấy thấp thoáng bóng dáng của Duy Ma Cật thì Phật pháp đạo lý có thể chỉ như món hàng trong siêu thị, có lúc chỉ như gánh hàng rong trên hè phố&#8230;”</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-20384" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/tamnhien-258x300.jpg" alt="" width="258" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/tamnhien-258x300.jpg 258w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/tamnhien-768x894.jpg 768w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/05/tamnhien.jpg 828w" sizes="auto, (max-width: 258px) 100vw, 258px" /></p>
<p>Rồi gần đây, đầu tháng 9. 2023 khi nghe Tuệ Sỹ sau 3 tháng an cư dưới Long Thành, Đồng Nai về lại Sài Gòn, Đỗ  Hồng Ngọc liền đến Hương Tích viếng thăm, hàn huyên tâm đắc nhiều điều&#8230;</p>
<p>Về nhà, anh viết một bài Chén Trà Lão Triệu Mà Chưng Hoa Ngàn, kể lại buổi hạnh ngộ đó:</p>
<p>“Thị giả của Thầy Tuệ Sỹ nhắn tin tôi: “Thầy Tuệ Sỹ đang ở Sài Gòn. Mời Bác đến Hương Tích chơi”. Tôi đến, Tuệ Sỹ gầy ốm, xanh xao lắm. Nhưng vui vẻ, hoạt bát, thông tuệ như bao giờ.</p>
<p>Thầy viết tặng tôi tập thơ song ngữ Dreaming The Mountain do Nguyễn Bá Chung và Martha Collins dịch (2023) cùng với cuốn Ý Thức Mới Nghiên Cứu Về Tư Tưởng Phạm Công Thiện của Nohira Munehiro (Võ Thị Vân Anh dịch) và Phật Học Luận Tập số mới nhất.<br />
Phần tôi gởi tặng Thầy bản thảo“Một Ngày Kia&#8230;Đến Bờ” vừa mới viết xong. Trong đó tôi viết: “Phật cũng già cũng bệnh và&#8230;cũng chết, viết về Phật là Như Lai, nhưng&#8230;Như Lai không phải Phật, về Thiền và những hormones hạnh phúc, về Chất lượng cuộc chết&#8230;</p>
<p>Tuệ Sỹ viết trong Tổng Quan Về Nghiệp (2021): “Thời gian đến, chúng sinh chín muồi, thời gian đi, chúng sinh bị hối thúc. Thời gian thức tỉnh chúng sinh&#8230;” Đây là tri giác về thời gian theo chu kỳ sống chết của sinh loại. Tri giác về thời gian cũng là tri giác về sự chết. Thời gian được biết đến từ tri giác về sự sinh thành và hủy diệt của một đời người.</p>
<p>“Rồi nhắm mắt ta đi vào cõi mộng<br />
Như sương mai như ánh chớp mây chiều&#8230;”</p>
<p>Trong bài Phương Nào Cõi Tịnh, Tuệ Sỹ viết từ cảm hứng khi đọc cuốn Cõi Phật Đâu Xa của tôi về Kinh Duy Ma Cật (2017) ông dẫn 4 câu thơ, trích từ Giấc Mơ Trường Sơn:</p>
<p>“Ta hỏi kiến nơi nào Cõi Tịnh<br />
Ngoài hư không có dấu chim bay?<br />
Từ tiếng gọi màu đen đất khổ<br />
Thắp tâm tư thay ánh mặt trời”</p>
<p>Phải, chỉ có Trí tuệ (thắp tâm tư thay ánh mặt trời) mới có thể, Từ bi giúp ta vượt thoát màu đen đất khổ đó vậy.</p>
<p>Tuệ Sỹ cho rằng: “Vì trình độ ngôn ngữ và năng lực tư duy của chúng ta vốn hữu hạn, cho nên bằng con đường nghệ thuật mà đi vào ngõ đạo có thể tương đối dễ hơn” (Phương Nào Cõi Tịnh) Ông chủ trương thơ, nhạc, vũ, kịch&#8230;có thể là ngõ đạo&#8230;</p>
<p>Ông thường nói về vở nhạc vũ kịch Duy Ma Cật, ở đó có hình tượng một Thiên nữ rải hoa trời tán thưởng một lời không nói (của Duy Ma&#8230;) và cõi của một lời không nói đó chính là cõi thơ&#8230;</p>
<p>Da mồi tóc trắng, chính là cảnh giới của Duy Ma. Cảnh giới đó là cõi đối biện thượng thừa, cõi im lặng vô ngôn, bát ngát của cư sỹ Duy Ma Cật. Và cũng là cõi tịch mặc nhưng tráng lệ của thi ca.</p>
<p>“Cười với nắng một ngày sao chóng thế<br />
Nay mùa đông mai mua hạ buồn chăng?<br />
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ<br />
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh”</p>
<p>Tâm Thiền thì không có ngôn ngữ gì khác biệt với ngôn ngữ thường tình. Nhưng còn ngại rằng, khi đã cạo tóc mà tình thơ vẫn còn. Thôi thì, thiền đạo và thi ca là đồng hay là khác, cũng chớ nên nghi ngờ mà tra hỏi&#8230;<br />
Bởi theo ông thì: “Đạt đến cõi thượng thừa của Thơ như người học Thiền chứng chỗ Không tịch của Đạo. Cái đó vừa khó vừa dễ. Học Thiền 30 năm, 30 năm đày đọa thân tâm mà không thành. Phẫn chí bỏ đi, bất chợt thấy một cánh hoa rơi, cõi Không tịch cũng hoát nhiên, đột ngột mở ra.</p>
<p>Chỗ ảo diệu đó, khó giảng cho thông. Muốn cho lời thơ tuyệt diệu thì phải là đừng gò ép, vừa Không và vữa Tĩnh. Tĩnh cho nên thâu tóm hết mọi vọng động. Không cho nên bao hàm vạn cảnh.</p>
<p>Ngắm nhìn sự đời, bôn ba giữa đời mà thấy mình như nằm trên chóp đỉnh mây cao. Đủ hết các thứ mặn nồng, chua chát, trong đó có cái hương vị tuyệt vời&#8230;</p>
<p>Cõi Thơ có đến và có đi, nhưng không hề có dấu vết. Một cánh chim Nhạn, một cánh chim Hồng ngoài ven trời vạn dặm&#8230;”</p>
<p>Tôi vẫn nghĩ, chính cõi thơ “không hề có dấu vết” kia đã “cứu rỗi” Tuệ Sỹ, một cánh chim Nhạn, một cánh chim Hồng ngoài ven trời vạn dặm, để ông được trở về với mái nhà tranh quen thuộc của mình mà “nâng chén trà lão Triệu”.</p>
<p>Trong cuộc sống thường nhật quanh đây cũng có nhiều cư sỹ Duy Ma Cật như thế. Đặc điểm chung là họ tuy sống mộc mạc, giản dị, bình thường nhưng tâm hồn thì cao vút, vô cùng phóng khoáng, rộng lượng, bao dung.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc là một bác sỹ, anh còn mần thơ, viết văn nữa. Khi mần thơ, anh lấy bút hiệu Đỗ Nghê.</p>
<p>Một buổi trưa nọ, đang lang thang trên phố hoa Đà Lạt, du sỹ bất ngờ gặp anh ở Thiền Viện Vạn Hạnh, rồi một sớm mai hồng kia, du sỹ lại tái ngộ và hội thoại cùng anh tại quán cà phê Phố Cổ ở thị xã La Gi, Bình Thuận  (cũ).:</p>
<p>&#8211;<em>Trong mấy chục tác phẩm của anh, nổi bật lên là tập Tôi Học Phật. Vậy anh có thể cho biết anh học Phật như thế nào?</em></p>
<p>-Tôi đến với Phật rất trễ. Lại đến một mình. Lúc trẻ đọc Tâm Kinh, Tứ Diệu Đế, Krishnamurti, Suzuki&#8230;nhưng đọc chỉ để mà đọc. Đến năm tuổi gần 60, sau một cơn bệnh thập tử nhất sinh, tôi thấy mọi sự khác hẳn đi.</p>
<p>Tôi đọc Tâm Kinh thấy không khó nữa. Như vỡ ra – Và với Tâm Kinh tôi thấy chỉ cần học một chữ thôi: Chữ Không. Từ đó mà vô trụ, vô trí, vô đắc. Nó trả lời câu hỏi tại sao? Rồi bằng cách nào thì câu trả lời ở kinh Kim Cang: Vô ngã và Thiền định.<br />
Ở Pháp Hoa học Vô tướng, Thực tướng, gặp Như Lai Đa Bảo của mình như luôn tủm tỉm cười chọc quê mình. Rồi ở Duy Ma Cật, học Bất nhị để thấy biết Như Lai, tập sống với Như Lai&#8230;Rồi nào với Lăng Nghiêm, Viên Giác, Lăng Già&#8230;Dĩ nhiên không thể không học những bước căn cơ, bởi gốc rễ có vững chắc thì cành lá mới sum suê&#8230;</p>
<p>&#8211;<em>Là một bác sỹ, anh áp dụng những điều Phật học, Thiền học vào cuộc sống hằng ngày ra sao?</em></p>
<p>-Nhờ học Phật, học Thiền mà tôi thấy rõ hơn vai trò của người thầy thuốc, cứu chữa bệnh nhân. Những vị Bồ tát Thường Bất Khinh, Dược Vương, Diệu Âm, Quán Thế Âm đã cho tôi một thái độ sống khiêm hạ và phát khởi lòng yêu thương rộng lớn hơn.</p>
<p>&#8211;<em>Ngoài công việc bác sỹ, anh còn mần thơ, viết văn nữa. Về thơ anh xuất bản mấy tập rồi?</em></p>
<p>-Sáu tập thơ: Tình Người (1967) Thơ Đỗ Nghê (1974) Giữa Hoàng Hôn Xưa (1993) Vòng Quanh (1997) Thơ Cho Bé Sơ Sinh Và Những Bài Thơ Khác (2010) Thơ Ngắn Đỗ Nghê (2017)</p>
<p>&#8211;<em>Thơ anh có vài nhạc sỹ phổ nhạc rất tuyệt. Còn về văn?</em></p>
<p>-Về văn thì có những tập: Gió Heo May Đã Về (1997) Già Ơi&#8230;Chào Bạn (1999) Những Người Trẻ Lạ Lùng (2001) Nghĩ Từ Trái Tim (2003) Như Ngàn Thang Thuốc Bổ (2004) Cành Mai Sân Trước (2005) Thư Gởi Người Bận Rộn (2005) Như Thị (2007) Gươm Báu Trao Tay, Cõi Phật Đâu Xa, Thấp Thoáng Lời Kinh, Buông, vân vân&#8230;Nói chung, kể cả thơ văn cũng gần 60 tác phẩm tôi đã xuất bản lâu nay&#8230;</p>
<p>Trước khi chia tay, anh ký tặng tác phẩm tâm đắc Tôi Học Phật (dày gần 800 trang) và du sỹ cũng mần bài thơ Tiêu Dao Đỗ Hồng Ngọc tặng anh, thay cho một lời cảm tạ:</p>
<p>Nghĩ Từ Trái Tim nhiệm mầu quá<br />
Ba nghìn thế giới ở đây thôi<br />
Thì ra tất cả do tâm tạo<br />
Bản lai diện mục vốn sẵn rồi</p>
<p>Gươm Báu Trao Tay cầm Bát Nhã<br />
Tuệ kiếm Kim Cang chém sạch làu<br />
Như Thị như nhiên cười Buông xả<br />
Dứt liền điên đảo tuyệt khổ đau</p>
<p>Cõi Phật Đâu Xa ngoài vũ trụ<br />
Mà ngay sinh hoạt giữa đời thường<br />
Bước chân Bất nhị Duy Ma Cật<br />
Nhập diệu vô lường với yêu thương</p>
<p>Tâm Nhiên</p>
<p>(Trích trong Hòa Âm Cùng Thiên Lý Độc Hành, sắp xuất bản)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tam-nhien-duy-ma-cu-sy-do-hong-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về &#8220;Toàn Láo Cả&#8221;&#8230;</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/hoa-si-do-duy-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/hoa-si-do-duy-ngoc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 12 Feb 2026 11:20:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Thư đi tin lại]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20334</guid>

					<description><![CDATA[Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về &#8220;Toàn Láo Cả&#8221;&#8230; https://www.facebook.com/share/1HhAuhyNZc/?mibextid=wwXIfr &#160; Năm 2017 tôi có viết một bài ngắn trên facebook với nhan đề TOÀN LÁO CẢ. Bài báo gây cho tôi nhiều rắc rối không đáng có và ảnh hưởng đến BS Đỗ Hồng Ngọc vì bài được phát tán với tên [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3></h3>
<h3><strong>Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về &#8220;Toàn Láo Cả&#8221;&#8230;</strong></h3>
<p>https://www.facebook.com/share/1HhAuhyNZc/?mibextid=wwXIfr</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Năm 2017 tôi có viết một bài ngắn trên facebook với nhan đề TOÀN LÁO CẢ. Bài báo gây cho tôi nhiều rắc rối không đáng có và ảnh hưởng đến BS Đỗ Hồng Ngọc vì bài được phát tán với tên của BS. Tạm lắng một thời gian dài, không hiểu sao bài này gần đây lại xuất hiện trên một số trang mạng với nhiều chi tiết thêm thắt khác nguyên bản. Trong đó có trang VIỆT NAM DEFENCE đăng cùng hình chân dung của tôi có nhiều comment nhất. Nhận thấy nội dung bài đã không còn giá trị trong thời điểm này và không muốn có điều phiền phức cho bản thân tôi cũng như ảnh hưởng đến tên tuổi của BS Đỗ Hồng Ngọc, tôi đã đề nghị gỡ bài.</p>
<div id=":p7" class="ii gt">
<div id=":p8" class="a3s aiL">
<div id="avWBGd-40">
<div><em>Đây là thư tôi gởi cho VIỆT NAM DEFENCE:</em></div>
<div>“Tôi là Đỗ Duy Ngọc, hiện nay 77 tuổi và đang sinh sống tại Sài Gòn, Việt Nam. Tôi là tác giả của bài viết TOÀN LÁO CẢ được viết vào năm 2017. Một số nội dung trong bài này đã bị trang nhanquyenvn. org lên án tôi trong bài viết nhan đề “Xuyên tạc xã hội và công kích công cuộc chống tham nhũng, cần xem lại trách nhiệm công dân của họa sĩ Đỗ Duy Ngọc…”. Bài này được phổ biến ban đầu với tên tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc khiến BS rất phiền lòng. Ngay thời đó tôi đã viết cải chính BS Đỗ Hồng Ngọc không phải là tác giả. Tạm lắng một thời gian, không hiểu sao gần đây bài viết lại xuất hiện ồ ạt trở lại với nhiều chi tiết thêm thắt không đúng với nguyên bản. Và trang Việt Nam Defence có đăng lại. Tôi xin đề nghị trang xoá giúp tôi bài này, không nên đăng nữa vì có nhiều điều bất lợi cho bản thân tôi và cả BS Đỗ Hồng Ngọc. Tôi thấy rằng trang đăng và đưa hình của tôi mà chưa có ý kiến của tôi cũng là điều không nên. Tôi đã lớn tuổi, sức khỏe lại không tốt nên rất ngại những hậu quả sẽ xảy đến cho mình. Do vậy, mong quý trang gỡ bài theo nguyện vọng của tôi. Xin cảm ơn.”<br />
Sài Gòn ngày 12.02.2026<br />
DODUYNGOC</div>
<div></div>
<div>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</div>
<div></div>
</div>
<div>Sg, 12.02,2026</div>
<div></div>
<div><em><strong>Vài dòng thăm anh Đỗ Duy Ngọc,</strong></em></div>
<div>Anh Đỗ Duy Ngọc ơi,</div>
<div>Tuổi tôi nay đã 87 rồi, hơn anh đúng 10 tuổi. Tôi mù tịt thông tin mạng, không có Facebook. Tôi vẫn theo dõi tình hình bệnh tật của anh, có mấy lần đã phải đưa đi cấp cứu ở bệnh viện. Nay thêm chuyện này chắc anh càng không vui.</div>
<div>Có lần anh nói chắc tại cái &#8220;duyên số&#8221; gì đó, đã gắn tên tôi gần giống với tên anh, khiến người ta nhầm lấy tên tôi, kèm hình ảnh tôi đăng khắp nơi. Tôi chịu thua, không biết phải làm sao! May, anh còn viết được thư đính chánh, xin xóa bài, hình ảnh đã thêm bớt tùm lum.</div>
<div>Chân thành cảm ơn Hs Đỗ Duy Ngọc.</div>
<div>Thân mến,</div>
<div>Bs Đỗ Hồng Ngọc.</div>
<div></div>
<div id="avWBGd-40">
<div class="yj6qo"></div>
<div class="adL"></div>
</div>
</div>
</div>
<div id=":or" class="hq gt"></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/hoa-si-do-duy-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/chuyen-ve-can-tho-tiep-theo/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/chuyen-ve-can-tho-tiep-theo/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 10 Feb 2026 09:26:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20317</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Chân thành cảm ơn  ĐD Hải Ninh, Xuân Trang, Quay và dựng phim Khải Nguyễn, Ca sĩ Hồng Thắm, Gia Hải&#8230; MC Nhà thơ Lê Trúc Khanh (Thầy Lê Phước Nghiệp) và Tất cả các bạn Cần Thơ&#8230;  (01/02/2026) Cảm ơn Nguyễn Văn Quyền. Đỗ Hồng Ngọc. (10.02.2026). &#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.. Duyên, từ nơi xa xôi: [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Trà Đàm- BS. Đỗ Hồng Ngọc" width="500" height="281" src="https://www.youtube.com/embed/36gK85lBl6Y?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
<p>Chân thành cảm ơn  ĐD Hải Ninh, Xuân Trang, Quay và dựng phim Khải Nguyễn, Ca sĩ Hồng Thắm, Gia Hải&#8230;</p>
<p>MC Nhà thơ Lê Trúc Khanh (Thầy Lê Phước Nghiệp) và Tất cả các bạn Cần Thơ&#8230;  (01/02/2026)</p>
<p>Cảm ơn Nguyễn Văn Quyền.</p>
<p><em><strong>Đỗ Hồng Ngọc.</strong></em></p>
<p>(10.02.2026).</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p><em>Duyên, từ nơi xa xôi</em>:</p>
<blockquote>
<div dir="ltr">
<div id="m_1741859123606590566yahoo_quoted_0912627200">
<div id="m_1741859123606590566yiv4730096467">
<p>* sáng thức dậy trong ánh bình minh trong lành chưa có tiếng động của một ngày mới: buồn vui ra sao.  được nghe anh Ngọc và những người góp mặt trong buổi trò chuyện chia sẻ về cuộc đời : khi mở mắt chào đời cho đến cuối đời, đời người rất thật, xúc động vô cùng!</p>
<div>
<p>* nhìn anh Ngọc khi các em hát Sông ơi cứ chảy, thấy trong mình cũng  cả một dòng sông…</p>
<div>* bên ngôi trường cũ, hai người bạn tuổi xế chiều am hiểu cuộc đời, chia sẻ cảm tưởng về hoàng hôn: rất từ bi với chính mình, với đời…đã sẵn lòng đổi mặt trời cho một hoàng hôn…</div>
<div>
<p><img decoding="async" class="an1 CToWUd" draggable="false" src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/16.0/2764_fe0f/72.png" alt="&#x2764;&#xfe0f;" data-emoji="&#x2764;&#xfe0f;" aria-label="&#x2764;&#xfe0f;" data-bit="iit" /></p>
<div dir="ltr">&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</blockquote>
<p><em>Nhà văn Nguyễn Thị Thanh Huệ</em></p>
<p><em>Hội Nhà Văn TP. Cần Thơ</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thật bất ngờ trong buổi Trà Chiều ở Cần Thơ, nhà văn Thanh Huệ, 90 tuổi , gởi tặng tôi bài thơ và nói chị đã từng rất xúc động khi đọc bài &#8220;Thư cho Bé sơ sinh&#8221; từ 60 năm về trước&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20348" style="width: 399px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20348" class=" wp-image-20348" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/02/IMG_1281-300x225.jpg" alt="" width="389" height="292" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/02/IMG_1281-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/02/IMG_1281.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 389px) 100vw, 389px" /><p id="caption-attachment-20348" class="caption-text">Nhà văn Thanh Huệ, 90 tuổi, gởi bài thơ tặng ĐHN.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-20349" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/02/IMG_1401.jpg" alt="" width="424" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/02/IMG_1401.jpg 424w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/02/IMG_1401-199x300.jpg 199w" sizes="auto, (max-width: 424px) 100vw, 424px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/chuyen-ve-can-tho-tiep-theo/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/co-buoi-tro-chuyen-voi-nhac-si-duong-thu-10-1-2026/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/co-buoi-tro-chuyen-voi-nhac-si-duong-thu-10-1-2026/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 09 Jan 2026 02:32:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Các bài trả lời phỏng vấn]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20243</guid>

					<description><![CDATA[Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ  Salon Văn hóa Cà phê Thứ Bảy 9h sáng Thứ bảy 10.1.2026 Tại 79A Phan Kế Bính, P Đakao, Quận 1, Tp.HCM Rảnh đến chơi nhe, Thân mến, ĐHN &#160; Chủ nhật 11.01.2026 Gởi bạn vài tấm hình coi trước nha: [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ </strong></p>
<p><strong>Salon Văn hóa Cà phê Thứ Bảy</strong></p>
<p>9h sáng Thứ bảy 10.1.2026</p>
<p>Tại 79A Phan Kế Bính, P Đakao, Quận 1, Tp.HCM</p>
<p>Rảnh đến chơi nhe,</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>ĐHN</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-20244" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0490.png" alt="" width="296" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0490.png 296w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0490-139x300.png 139w" sizes="auto, (max-width: 296px) 100vw, 296px" /></p>
<p>Chủ nhật 11.01.2026</p>
<p>Gởi bạn vài tấm hình coi trước nha:</p>
<div id="attachment_20248" style="width: 235px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20248" class="size-medium wp-image-20248" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0541-225x300.jpg" alt="" width="225" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0541-225x300.jpg 225w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0541.jpg 480w" sizes="auto, (max-width: 225px) 100vw, 225px" /><p id="caption-attachment-20248" class="caption-text">Cafe Tb Dương Thụ ngày  10/01/2026</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20249" style="width: 650px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20249" class="size-full wp-image-20249" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0530.jpg" alt="" width="640" height="480" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0530.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0530-300x225.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /><p id="caption-attachment-20249" class="caption-text">Hội trường nhỏ hẹp. chật cứng</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20250" style="width: 370px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20250" class="size-full wp-image-20250" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0529.jpg" alt="" width="360" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0529.jpg 360w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0529-169x300.jpg 169w" sizes="auto, (max-width: 360px) 100vw, 360px" /><p id="caption-attachment-20250" class="caption-text">Một độc giả: Tôi nay 70, nhờ đọc ĐHN mà bây giờ coi cũng còn trẻ bộn!</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20251" style="width: 370px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20251" class="size-full wp-image-20251" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0524.jpg" alt="" width="360" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0524.jpg 360w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0524-169x300.jpg 169w" sizes="auto, (max-width: 360px) 100vw, 360px" /><p id="caption-attachment-20251" class="caption-text">Một độc giả: Tui tận Đồng Tháp lên đây, còn đi lạc, vô trễ, người giữ xe còn biểu hết chỗ, về đi. Bực mình quá, chen vào đại! Có người nói đi từ Ninh Thuận 350km vào tới đây. Người thì từ Nha Trang, Kiên Giang&#8230; Lỗi tại Nhạc sĩ Dương Thụ&#8230; có hội trường nhỏ xíu!</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20254" style="width: 310px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20254" class="size-medium wp-image-20254" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0534-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0534-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0534.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /><p id="caption-attachment-20254" class="caption-text">Có khá nhiều độc giả trẻ đặt những câu hòi rất hay&#8230;</p></div>
<p>Không giống như bữa Ra mắt sách CHUYỆN HỒI ĐÓ ở Đường Sách (10.8.2025), buổi Gặp gỡ và Đối thoại lần này đi sâu vào nội dung như Học y khoa hồi đó thế nào? Hiện nay AI sẽ ảnh hưởng đến ngành Y ra sao? &#8220;Thành tựu&#8221; của anh trong nghề nghiệp là những gì? Ai là người ảnh hưởng đến anh nhiều nhất? Cơ duyên nào đưa anh đến với Thiền?&#8230; Buổi chuyện trò thân mật, chân thành và gần gũi giữa SG đang vào mùa lạnh&#8230;</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>ĐHN</p>
<p>(Cám ơn Thủy và Ngọc Uyên đã gởi cho hình)</p>
<p><strong>Một vài comments</strong></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-20258" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0557.png" alt="" width="296" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0557.png 296w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0557-139x300.png 139w" sizes="auto, (max-width: 296px) 100vw, 296px" /></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-20259" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0558.png" alt="" width="296" height="640" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0558.png 296w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/IMG_0558-139x300.png 139w" sizes="auto, (max-width: 296px) 100vw, 296px" /></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/co-buoi-tro-chuyen-voi-nhac-si-duong-thu-10-1-2026/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư gởi bạn xa xôi (Noel 2025)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-noel-2025/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-noel-2025/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Dec 2025 02:48:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20220</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Thư gởi bạn xa xôi (Noel 2025) Nhiều chuyện để kể bạn nghe lắm, mà làm biếng tệ! Bạn nhắc, đành phải lược thuật đôi lời.  Nhớ lúc này anh Hai Trầu Lương Thư Trung cũng 84 rồi chớ chơi sao. Mà hình như&#8230; chỉ còn mình anh là ham đọc ham viết. Mừng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Thư gởi bạn xa xôi (Noel 2025)</strong></p>
<p>Nhiều chuyện để kể bạn nghe lắm, mà làm biếng tệ! Bạn nhắc, đành phải lược thuật đôi lời.  Nhớ lúc này anh Hai Trầu Lương Thư Trung cũng 84 rồi chớ chơi sao. Mà hình như&#8230; chỉ còn mình anh là ham đọc ham viết. Mừng ghê đó nhe.</p>
<p>Tuần trước Tạp chí Quán Văn tổ chức một buổi Văn nghệ &#8220;MiềnTrung vọng tiếng&#8221; khá đông anh chị em tham dụ, mỗi người góp tí để các bạn QV về thăm bạn bè văn nghệ miền Trung , do Hoàng Kim Oanh, Quang Đặng, Hoài Huyền Thanh&#8230; lên đường. Mình cũng có đến dự, tiếc không gặp Nguyên Minh (đang bệnh), Thân Trọng Minh (đang bận), Châu Văn Thuận&#8230; (đang kẹt)&#8230; Tóm lại, nhóm Ý Thức xưa chẳng gặp ai. Lữ Quỳnh thì xa lắc, Lê Ký Thương, Trần Hoài Thư&#8230; thì xa lơ!</p>
<p>Nhiều bạn hỏi thăm Quán Văn giờ ra sao? Nghe HKO bảo: Nguyên Minh &#8220;chủ xị&#8221; tuy đang bệnh cũng ráng &#8220;layout&#8221; một số Xuân đặc biệt! Thương quá!</p>
<p>Mình bây giờ làm gì ư? Làm biếng. Hàng tuần học với Nhóm Học Phật chùa Xá Lợi. Thỉnh thoảng gặp nhóm bạn NNT ( lớp Phật học và Đời sống), trò chuyện offline ở Đông Hồ. Mình vốn thích không khí thiên nhiên như vậy..Dịp này, có cuốn sách về Thiền học của Phan Tấn Hải, do Chùa Tây Tạng Bình Dương ấn tống, mình mang biếu các &#8220;đạo hữu&#8221;. Mình cũng đề nghị năm tới nên học và hành 10 hạnh Phổ Hiến thì hay.</p>
<p>Một cô bạn trẻ, tuổi gần 75, ở Mỹ viết thư nói Noel bọn con cháu tụ về thăm bà Nội bà Ngoại, thấy tụi nhỏ già&#8230; bắt ớn! Thì ra, mình có bao giờ già đâu! Tới &#8220;nóc&#8221; rồi, già sao nổi nữa phải không?</p>
<p>Thân mến.</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-20227" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/12/IMG_0142-768x1024.jpg" alt="" width="472" height="630" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/12/IMG_0142-768x1024.jpg 768w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/12/IMG_0142-225x300.jpg 225w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/12/IMG_0142.jpg 960w" sizes="auto, (max-width: 472px) 100vw, 472px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-noel-2025/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư gởi bạn xa xôi (tháng 12/2025)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-12-2025/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-12-2025/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Dec 2025 10:13:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Một chút tôi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20210</guid>

					<description><![CDATA[Thư gởi bạn xa xôi (tháng 12/2025) Sáng nay mở &#8220;meo&#8221; được thư anh Hai Trầu Lương Thư Trung mới gởi, còn nóng hổi, thì ra lúc này trời trở lạnh, ảnh đem mấy chậu cây trái vào trong nhà cất để giữ ấm&#8230; bỗng nhớ tới người bạn già xa xôi, bèn làm bảng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thư gởi bạn xa xôi </strong></p>
<p>(tháng 12/2025)</p>
<p>Sáng nay mở &#8220;meo&#8221; được thư anh Hai Trầu Lương Thư Trung mới gởi, còn nóng hổi, thì ra lúc này trời trở lạnh, ảnh đem mấy chậu cây trái vào trong nhà cất để giữ ấm&#8230; bỗng nhớ tới người bạn già xa xôi, bèn làm bảng cập nhật Tác phẩm xưa nay của Đỗ Hồng Ngọc gởi về tặng. Dễ thương chưa? Xin phép anh Hai Trầu cho post lên đây với lòng biết ơn không biết nói sao nhe anh Hai.</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p><em>Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thân mến,</em><br />
<em>Dà, tôi mới vừa cập nhật thêm ba cuốn sách mới của anh Ngọc (tôi có tô đậm ở Phần II, mục 22, 23, 24 ) và xin gởi để anh Ngọc giữ chơi cho vui và nếu thiếu xin anh Ngọc bổ túc thêm giùm.</em></p>
<p>(5.12.2025)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>TÁC PHẨM BÁC SĨ ĐỖ HỒNG NGỌC</strong></p>
<p>(Hai Trầu Lương Thư Trung sưu tập, tháng 7.2020- tháng 12 năm 2025)</p>
<p><strong>I.Thơ</strong></p>
<p>1/ Tình Người (1967)<br />
2/ Thơ Đỗ Nghê (1973)<br />
3/ Giữa hoàng hôn xưa (1993)<br />
4/ Vòng quanh (1997)<br />
5/ Thư cho bé sơ sinh &amp; những bài thơ khác (2010)<br />
6/ Thơ Ngắn Đỗ Nghê (2017)<br />
7/ Những Bài Viết Về Thơ Đỗ Nghê (Đỗ Hồng Ngọc):   “Như Không Thôi Đi Được” (2020).<br />
8) Đỗ Nghê &#8211; Đỗ Hồng Ngọc (Ngôn Ngữ, 2024)</p>
<p><strong>II Văn: Tùy bút, tạp văn</strong></p>
<p>1/ Gió heo may đã về (1997)<br />
2/ Già ơi…Chào bạn! (1999) Bản dịch tiếng Nhật (Minagawa, Soshisha 2001),<br />
3/ Những người trẻ lạ lùng (2001)<br />
4/ Thầy thuốc &amp; Bệnh nhân (2001)<br />
5/ Như ngàn thang thuốc bổ (2001)<br />
6/ Cành mai sân trước (tuyển tập, 2003)<br />
7/ Thư gởi người bận rộn (2005)<br />
8/ Khi người ta lớn (2007)<br />
9/ Như thị (2007)<br />
10/ Chẳng cũng khoái ru?(2008)<br />
11/ Nhớ đến một người (2011)<br />
12/ Thư gởi người bận rộn 2 (2011)<br />
13/ Ăn vóc học hay (2011)<br />
14/ Ghi chép lang thang (2014)<br />
15/ Già sao cho sướng? (2015)<br />
16/ Có một con mọt sách (2015)<br />
17/ Một hôm gặp lại (2016)<br />
18/ Nếp Sống An Lạc (2017)<br />
19/ Về Thu Xếp Lại (2019)<br />
20/ Biết Ơn Mình (2019)<br />
21/ Để Làm Gì (2020)</p>
<p>22/ Áo Xưa Dù Nhàu (2022)</p>
<p>23/ Một Ngày Kia… Đến Bờ, tùy bút (2023)</p>
<p>24/ Bản dịch tiếng Anh “One Day… Reaching the Other Shore”</p>
<p>(MD, Thư viện Hoa Sen)<strong> </strong></p>
<div>25/ Bản dịch tiếng Đức: Eines Tages… das andere Ufer erreichen<i> </i>(Văn Công Tuấn và Prof. Beuchling) (2025)</div>
<p>26/ Con Đường An Lạc (2025)</p>
<p>27/ Chuyện Hồi Đó (2025)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>III. Phật học:</strong></p>
<p>1/ Nghĩ từ trái tim (về Tâm Kinh Bát Nhã, 2003)<br />
2/ Gươm báu trao tay (về kinh Kim Cang, 2008)<br />
3/ Handing down precious sword</p>
<p>(Giao Trinh, bản dịch tiếng Anh, 2015)<br />
4/ Thấp thoáng lời Kinh (2012)<br />
5/ Thiền và Sức khỏe (2013)<br />
6/ Ngàn cánh sen xanh biếc (về kinh Pháp Hoa, 2014)<br />
7/ Cõi Phật đâu xa (về kinh Duy Ma Cật, 2016)<br />
8/ Thoảng Hương Sen (2018)<br />
9/ Thấp Thoáng Lời Kinh (Thư viện hoa sen, 2019)<br />
10/ Tôi Học Phật (2023) (Thư viện Hoa Sen 2019)</p>
<p>11/ Bông Hồng Cho Mẹ &amp; Những cảm nhận học Phật (2022)<br />
<strong><br />
</strong></p>
<p><strong>IV. Y học thường thức:</strong><br />
<em>A- Sách dành cho tuổi mới lớn:</em><br />
1/ Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò (1972)<br />
2/ Nói chuyện sức khỏe với tuổi mới lớn (1989)<br />
3/ Bệnh ở tuổi hoc trò (1990)<br />
4/ Viết cho Tuổi mới lớn (1995)<br />
5/ Với tuổi mười lăm (1997)<br />
6/ Bỗng nhiên mà họ lớn (2000)<br />
7/ Bác sĩ và những câu hỏi của tuổi mới lớn (2003)<br />
8/ Tuổi mới lớn (tuyển tập, 2005)<br />
9/ Khi người ta lớn (2011)</p>
<p><em>B- Sách dành cho các bà mẹ:<br />
</em>1/ Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng (1974)<br />
2/ Chăm sóc trẻ từ sơ sinh đến 3 tuổi (1978)<br />
3/ Làm sao để trẻ được khỏe mạnh và thông minh? (1991)<br />
4/ Những bệnh nguy hiểm thường gặp ở trẻ em (1980)<br />
5/ Săn sóc con em nơi xa thầy thuốc (1986)<br />
6/ Nuôi con (1988)<br />
7/ Sức khỏe trẻ em (1991)<br />
8/Câu chuyện Sức khỏe (1996)</p>
<p>Tổng cộng: 63 quyển (chưa kể còn vài tác phẩm trên liên mạng, chưa in)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-12-2025/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trò Chuyện với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về Tình Yêu và Cuộc Sống</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tro-chuyen-voi-bac-si-do-hong-ngoc-ve-tinh-yeu-va-cuoc-song/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tro-chuyen-voi-bac-si-do-hong-ngoc-ve-tinh-yeu-va-cuoc-song/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Nov 2025 12:08:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Các bài trả lời phỏng vấn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Thầy thuốc và bệnh nhân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20204</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Trò Chuyện với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về Tình Yêu và Cuộc Sống (Tiếp theo “Hỏi Chuyện Học Phật ”, Tạp chí Từ Quang, số 53) &#160; Đỗ Hồng Ngọc &#38; Minh Lê (NT) &#160; Trong thời đại kết nối ảo nhiều hơn thật, anh nghĩ tình yêu sẽ thay đổi ra sao [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3><strong>Trò Chuyện với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc </strong></h3>
<h3><strong>về Tình Yêu và Cuộc Sống</strong></h3>
<p><em><strong>(Ti</strong><strong>ếp theo “Hỏi Chuyện Học Phật ”, Tạp chí Từ Quang, số 53)</strong></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc &amp; Minh Lê (NT)</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong><u>Trong thời đại kết nối ảo nhiều hơn thật, anh nghĩ tình yêu sẽ thay đổi ra sao so với ngày xưa lúc người ta kết nối với nhau bằng cách gặp gỡ và thư từ? </u></strong></p>
<p>Thay đổi nhiều chớ. Thay đổi đến chóng mặt! Hồi xưa hả? Còn có “phúc hôn” là hai trẻ yêu nhau từ trong bụng mẹ. Hai bạn bầu hẹn nhau, hai đứa là trai với gái thì sau này thành vợ chồng nhe. Rồi trao lễ vật làm tin.</p>
<p>Rồi tới thời phải có mai mối: “em tuy mới mười lăm, mà đã lắm người thăm, nhờ mối mai đưa tiếng…” (NNP).</p>
<p>Nhiều đôi vợ chồng không hề biết mặt nhau, đến ngày cưới còn có khăn che mặt, vậy mà họ ở với nhau tới đầu bạc răng long, con cháu đầy đàn. Thư từ ư? Con gái có thời không cho học chữ, sợ nó viết thư cho trai. Cái thời đó lạ lắm, ca dao có câu “trăm năm trăm tuổi may rủi một chồng, dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai”… Còn thời không xa đây lắm, yêu nhau đâu có dám nói. Cho nên “…Bài thơ cứ còn hoài trong cặp/ giữa giờ chơi mang đến lại mang về!” (ĐTQ)…</p>
<p>Nghe những chuyện tình xưa như vầy, các bạn trẻ sẽ cười bể bụng! Một bức thư tình qua email có thể gởi cho nhiều người cùng lúc…  Tỏ tình thì xếp hoa thành hình trái tim trong sân trường…  cho máy bay phất phới “I love you” trong gió, quỳ gối nâng hộp kim cương… Nồng cháy lắm, mà lạ, tan vỡ rất nhanh.</p>
<p>Người ta còn yêu nhau xuyên đại dương, qua chat, qua máy tính, qua smartphone… Không biết sau này còn có những kiểu tình yêu gì khác nữa, với thời Robot, AI&#8230; Những mối tình giữa người với robot, giữa robot với robot  Con cái không phải lo. Tinh trùng và trứng có bán đầy ở… siêu thị!</p>
<p>Không đâu! Tôi tin đến một lúc, người ta quay lại thời xa xưa thôi. Tình yêu linh thiêng lắm.  “Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi/ lại thấy trong ta hiện bóng… con người” (TCS).</p>
<p>Trên thực tế, hiện vẫn thấy những cuộc tình, những cuộc hôn nhân tốt đẹp nhờ internet, kết nối, giúp tìm hiểu nhau, tâm đầu ý hợp, lại tìm thấy nhau như hẹn nhau từ muôn kiếp trước vậy! Cứ yên tâm.</p>
<p><strong><u>Theo anh, câu “tình chỉ đẹp những khi còn dang dở” có đúng không?</u></strong></p>
<p>Không đâu. Không ai mong cho tình dang dở để nó “đẹp mãi” đó đâu! Mấy nhà thơ thất tình bày đặt để tự an ủi đó thôi.</p>
<p>“Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở/ Đời mất vui khi đã vẹn câu thề”…  là chuyện riêng của Hồ Dzếnh thôi, không phải của tất cả mọi người.</p>
<p><strong><u>Anh có cho rằng phải có thử thách thì tình yêu mới trở nên sâu sắc không?</u></strong></p>
<p>“Thử thách” là sao không hiểu? Có phải là làm cho tan vỡ, cho lìa xa, để hạnh phúc hơn khi tái hợp? Hạnh phúc và khổ đau có thể là một? “Tình yêu đến tình yêu đi ai biết? Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt?&#8230;” (Xuân Diệu) để “Rồi bị thương người ta giữ gươm đao/ không muốn chữa không chịu lành thú độc?” (XD) . Có người thích như thế, họ nuôi vết thương, khoét cho nó sâu thêm để  tìm “thú độc”, “thú đau thương” nhưng hình như nguời trẻ bây giờ thường tìm cách “chữa lành” đó thôi!</p>
<p><strong><u>Có khi nào anh thử so sánh chức năng của trái tim của cơ thể và trái tim trong tình yêu không?</u></strong></p>
<p>Ai lại đi so sánh chuyện như vậy? Trong tình yêu, trái tim của cơ thể đã hoàn toàn đổi khác. Nó loạn nhịp. Nó mềm nhũn. Nó thổn thức. Nó đau đáu… Và nó có lý trí riêng của nó. Nhớ phải lắng nghe và tôn trọng nó.</p>
<p><strong><u>Anh có tin vào duyên phận không?</u></strong></p>
<p>Có. Tôi tin duyên phận. Không duyên không phận sao nó đưa đẩy cho kết nối “đúng khớp” như vậy được? Nhưng cái gì làm ra duyên đó? Có cái <em>phận</em>, tức là cái <em>nghiệp</em> chăng?</p>
<p>Nghiệp, là kinh nghiệm được tích lũy và tồn tại trong nhiều đời sống. Không có thời gian, không có ký ức thì lấy đâu cho nghiệp vận hành, tạo tác, lưu trữ, lưu xuất, dị thục, nhân quả?<em>  (Tuệ Sỹ).</em></p>
<p>Câu hỏi đặt ra là có thực không có nhiều đời sống? Một đời trước và đời sau – những đời sau- để cho ký ức gợi lại, dị thục, nhân quả. Bằng chứng đâu? Nhưng hỏi tôi tin không? Tôi tin. Tại sao tin? Không biết! Phải chăng, thỉnh thoảng ta gặp một người nào đó thấy như đã từng hẹn nhau từ muôn kiếp trước, hay một nơi chốn nào đó thấy như về mái nhà xưa?</p>
<p><strong><u>Làm sao để giữ được sự dịu dàng trong tình yêu, khi xã hội ngày càng khắc nghiệt?</u></strong></p>
<p>Đâu có mắc mớ gì đến “xã hội” ngày càng khắc nghiệt ở đây? Khắc nghiệt là chuyện bên ngoài, dịu dàng là chuyện bên trong. Đóng kịch “dịu dàng” cho vừa lòng xã hội ư? Trước sau gì cũng lộ tẩy, tan vỡ! Cứ tự nhiên. Nó vậy là nó vậy. Con gà mà bắt chưóc thiên nga, nhảy xuống hồ bơi thì biết!</p>
<p><strong><u> “Càng trưởng thành càng khó yêu.” Đúng không? Anh nghĩ trưởng thành có làm mất đi sự ngây thơ cần thiết cho tình yêu không?</u></strong></p>
<p>Ai nói “ngây thơ” cần thiết cho tình yêu? Ý là càng ngây thơ càng dễ bị dụ, dễ bị sụp bẫy phải không? Vậy thì tội nghiệp cho cái gọi là tình yêu quá!  Tôi thấy nhờ trưởng thành mà tình yêu mới chín muồi, mới “rụng” cái rụp chớ. Yêu nhau đâu phải nhờ vào sự ngây thơ, ngu dốt, bị lường gạt, lừa đảo… ? Ồ, nhưng mà, ngày nay người ta giả bộ ngây thơ nhiều lắm thì phải? Bẫy giăng ra, bẫy sụp thì ai cũng… mừng!</p>
<p><strong><u>Với anh, tình yêu và lòng từ bi có khác nhau không?</u></strong></p>
<p>Khác xa chứ! Từ là Thương, Bi là giúp làm giảm khổ .  “Tứ vô lượng tâm: Từ bi hỷ xả” là rất quan trọng, trong đời sống hàng ngày: ” Từ năng dữ lạc. Bi năng bạt khổ. Từ mang tới niềm vui, Bi làm cho bớt khổ. Ở đây chắc  muốn hỏi về “yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ (TCS) phải không? Vậy là yêu vì thương hại, vì thấy tội nghiệp. Tình yêu chân chính chắc phải đòi hỏi sự tôn trọng và bình đẳng, không phân biệt.</p>
<p><strong><u>Theo anh nên làm sao để “yêu” mà không hóa thành “ràng buộc”?</u></strong></p>
<p>Là tại lòng tham.  Tại muốn “ràng buộc”! Cho nên Từ Bi phải luôn đi với Trí Tuệ. Người xưa khuyên “tương kính như tân”… lúc nào cũng như “tình đầu”. Mà, nếu không được như tình đầu thì… như tình cuối cũng tốt.</p>
<p><strong><u>Làm sao để có thể yêu mà không đòi hỏi, khi mỗi cá nhân phải đáp ứng những yêu cầu ngày càng cao hơn từ xã hội và gia đình?</u></strong></p>
<p>Nhu cầu đòi hỏi đó có chính đáng không? Khi người ta đã thực sự yêu nhau thì người ta đâu cần để ý gì đến đòi hỏi của xã hội và gia đình. Người ta có thể chủ động vượt qua mà! “Mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua” đó thôi.</p>
<p><strong><u>Anh nghĩ tình yêu có thể cứu rỗi một người đang mất niềm tin vào cuộc sống không?</u></strong></p>
<p>Có. Chắc chắn có. Đó là thứ tình yêu <em>chân thật</em>. Khi người ta mất niềm tin về cuộc sống thì tình yêu chân thật sẽ “cứu rỗi” được ta.</p>
<p><strong><u>Nhìn lại thế giới hôm nay, anh thấy căn bệnh tinh thần lớn nhất của con người hiện đại là gì?</u></strong></p>
<p>Là Tham Sân Si. Vì lòng tham thì không đáy. Lòng sân (giận) thì “nộ khí xung thiên”, và lòng Si vì không “thấy biết” (tri kiến) đúng. Không thấy biết cái <em>Không</em>, cái duyên sinh, cái nhân quả, cái thiện cái ác…! Hồi xưa có một ông Vua hùng mạnh dặn hầu cận mổi sáng nhắc ông: Nhà vua cũng chỉ là người!</p>
<p><strong><u>Anh nghĩ sao về nỗi cô đơn thời kỹ thuật số, khi một người có thể nói chuyện với hàng trăm người mà vẫn thấy cô đơn?</u></strong></p>
<p>Cho nên người ta chỉ  cần có một nguời để “nhìn nhau không nói” là đủ hạnh phúc lắm rồi!</p>
<p><strong><u>Nếu có một “toa thuốc” cho xã hội hôm nay, anh sẽ kê những gì?</u></strong></p>
<p>Quay về nương tựa chính mình và thực hành Giới Định Huệ. Sẽ nhìn ra vũ trụ mênh mông không ngằn mé kia là chính cơ thể mình. Nối các mao mạch của cơ thể, dài đủ 2 vòng trái đất. Mỗi ngày tim đập đủ nâng một sức nặng bằng đầu máy xe lửa…</p>
<p><strong><u>Nhiều người trẻ đang hoang mang vì thế giới quá nhiều biến động. Theo anh, “bình an nội tâm” bắt đầu từ đâu?</u></strong></p>
<p>Không từ bên ngoài mà từ bên trong. Thế giới phải luôn luôn “đầy biến động” như vậy mới là… thế giới. Biến động cũng như sóng biển thôi, có khi sóng lăn tăn, có khi ầm ào đập vào bờ đá, tung toé khắp nơi, có khi sóng thần, có khi bão tố… Sóng ít khi yên tĩnh. Nó luôn xao động, bởi có gió, bờ cát, vách đã, bê tông chắn sóng&#8230; Nhưng dù thế nào thì nó vẫn là nước. Nếu nó biết nó vốn là nước thì nó “bình an”.</p>
<p>“Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh” (TCS) nhớ không? Bát chánh đạo là phương pháp tốt nhất để mình được bình an như thế! Chánh kiến/chánh tư duy/chánh ngữ/chánh nghiệp/chánh mạng/chánh tinh tấn/ chánh niệm/ chánh định. Nghe lùng bùng lỗ tai, thiệt ra nó chỉ là <em>Tam học</em>: Giới Định Huệ, để trừ <em>Tam độc</em> là Tham Sân Si đó thôi.  Nhờ giới, ta bớt tham, nhờ định ta bớt sân (giận) và nhờ huệ (Tuệ) ta bớt si. Bớt thôi nhe. Bớt là quý rồi.</p>
<p><strong><u>Anh có nghĩ rằng con người đang sống quá nhanh nên không còn kịp lắng nghe chính mình không?</u></strong></p>
<p>Đúng là “quá nhanh quá nguy hiểm”! Nhưng con người vốn “tự do” mà. Do mình muốn chậm thì chậm, muốn nhanh thì nhanh đó thôi. Đừng đổ thừa. Nếu biết sống “thiểu dục tri túc” (biết đủ, ít ham muốn), biết “nguỵệt lai môn hạ nhàn” (trăng treo cửa sau là Nhàn) thì còn kiếm đâu xa. Ta sẽ có nhiều thì giờ hơn để lắng nghe chính mình thôi.</p>
<p><strong><u>Khi thế giới đầy bạo lực và điều ác, niềm tin vào cái thiện còn chỗ đứng không?</u></strong></p>
<p>Thiện thắng ác, chánh thắng tà. Ngàn đời nó vậy.  <em>Nhân quả</em> nó vậy. Nhưng từ nhân đến quả, phải có cái gì đó gọi  là “duyên” xúc tác phải không? Cẩn thận với duyên. Cây quít ở Giang Nam thì có trái ngọt, đem qua Giang Bắc thì sinh trái chua, đó là do thổ ngơi, do cách chăm sóc, tưới bón…</p>
<p><strong><u>Trong y học và đời sống, anh đã nói về “sống chậm”. Với nhịp sống ngày càng nhanh như hiện nay, liệu sống chậm có còn phù hợp không?</u></strong></p>
<p>Tuỳ mục đích sống của mỗi người. Như một hoàng tử ngày xưa được vị thần cho cuộn chỉ thời gian, chàng kéo thật nhanh để mau được làm vua, xây tam cung lục viện, đánh nam dẹp bắc, khi nhìn lại, giật mình, cuộn chỉ sắp hết, chàng vội cuốn ngược lại mà không sao được nữa! Nó vậy đó. Tuỳ mục đích sống mỗi người.</p>
<p>Gần đây thấy có mấy du khách ở Âu Châu về Việt Nam chơi, chỉ thích đi xe lửa chạy chậm như rùa của mình, khoái trá lắm vì có dịp thấy phong cảnh hai bên, thấy sinh hoạt của con người… nói chung họ thưởng thức sự nhẩn nha hiếm thấy ở xứ sở họ. Tôi cũng có dịp đi xe lửa “đầu đạn” ở Nhật, xe vèo vèo không thấy được phong cảnh hai bên coi nó thế nào nữa! Tóm lại, tuỳ mục đích đời sống của mọi người thôi nhe.</p>
<p><strong><u>Theo anh, ý nghĩa cuộc sống của con người nằm ở đâu?</u></strong></p>
<p>Tôi nghĩ, ở chỗ tìm kiếm hạnh phúc. Hạnh phúc có đó rồi mất đó, lại hùng hục chạy đi tìm kiếm cái khác. Sau cùng thì thấy hoá ra hạnh phúc ở ngay đây, ở sát na này. Thì ra tất cả là chân Không, tất cả là Diệu hữu. Chân Không mà diệu hữu. Diệu hữu mà chân Không. Thật thú vị. Ai thấy biết vậy thì đã an lạc, ở đây và bây giờ. Biết tri Túc, Biết tri Nhàn.  Đó là cái “tri kiến” của Phật, đã “khai thị” cho chúng sanh để “ngộ nhập” từ Kinh Pháp Hoa, ngag dưới chân núi Linh Thứu… hơn hai ngàn năm trước. Tiếc thay, có đến mấy ngàn người đã lẳng lặng bỏ đi, không thèm nghe!</p>
<p>Nhưng chuyện không dừng ở đó. Ý nghĩa cuộc sống có lẽ phải bắt đấu từ câu hỏi, ta là ai, ta từ đâu đến? và sẽ đi về đâu?</p>
<p>Cho nên ý nghĩa cốt lõi của con người cũng như mọi sinh vật là sự tồn tại cá nhân và duy trì loài giống. Để tồn tại, con người phải thích nghi được với môi trường. Người Eskimo sống khác với người nhiệt đới xích đạo. Người Tây Tạng khó mà trường chay được. Và phải có nhiệm vụ “truyền giống” bằng cách nào đó để duy trì giống loài. Tại sao thì không biết. Không chỉ con người mà con giun cái kiến cũng phải vậy. Hình như nó có một thiết kế vĩ đại, tuy có thể không có nhà thiết kế như nhà bác học Hawking đã nhận định.</p>
<p><strong><u>Với một người trẻ chưa có gì trong tay, anh sẽ nói gì để giúp bạn ấy tin vào tương lai</u></strong></p>
<p>Nếu hỏi hồi tôi còn trẻ, “chưa có gì trong tay” thì tôi “nói với tôi” điều gì thì còn có thể trả lời được. Thời đại ngày nay thì tôi chịu! Người trẻ bây giờ không ít bạn mơ thành tỷ phú một đêm, đi dạo trong vũ trụ với các phi thuyền giữa các hành tinh, hẹn với người yêu cách xa ngàn năm ánh sáng chỉ cần cái nhấp chuột… Dĩ nhiên bên cạnh đó là nhưng người trẻ sống một cách khác, tìm kiếm an lạc, hạnh phúc một cách khác cho mình và cho người.</p>
<p>Thời tôi, khi mới lớn, tôi đọc Tương lai trong tay ta, Bảy bước đến thành công,  Rèn nghị lực để lập thân, Gương danh nhân, Gương kiên nhẫn… nhất là cuốn Tự học để thành công v.v… của Nguyễn Hiến Lê. Rồi đọc Đông châu liệt quốc, Tam quốc, Thuỷ Hử, Liêu trai chí dị&#8230; Sử ký Tư mã thiên, Kinh Dịch, và  đọc các nhà Hiền triết Đông Tây… và Phật học. Tôi nhớ mình rất mê đọc sách, chăm chỉ học…  Sau này, tôi cũng bắt đầu viết cho đàn em: Ăn vóc học hay, Khi người ta lớn, Nếp sống An lạc, Thiền và Sức khoẻ… nhưng hình như thế hệ này cũng đã qua rồi. Bây giờ các bạn trẻ có lối sống hiện đại. Nhiều bạn mất rất nhiều thì giờ chơi games, sống với internet, với AI và Robot, phi thuyền, du hành vũ trụ v.v…</p>
<p>Tương lai nằm trong lối sống hiện tại của ta. Có hai yếu tố, <em>chánh báo</em> và <em>y báo</em>. Chánh báo là bản thân ta, có thể do di truyền, và y báo là môi trường sống. Có nhiều bạn trẻ nhờ chuyển đổi môi trường mà thành đạt. Thầy Mạnh Tử nhớ không? Phải ba lần nhờ bà mẹ dời nhà mới có cơ hội học hành mà trở thành một bậc thánh …</p>
<p><strong><u>Anh thấy văn hóa Việt ngày nay đang cần điều gì nhất?</u></strong></p>
<p>Cần “văn hoá” nhất! Mà văn hoá thì từ lối sống xã hội và lối giáo dục. Một nền giáo dục khai phóng, nhân bản là rất cần thiết. Theo tôi, có lẽ nên cho học sinh cấp một học lại một số bài trong Quốc văn Giáo khoa thư ngày xưa. Những chuyện kể thì nhớ dai lắm. Không phải lên giọng dạy đời, đao to búa lớn gì cả!… Nếu trong sách giáo khoa ngày nay không còn có những bài học đơn giản mà sâu lắng này thì thầy cô giáo có thể kể cho học trò mình nghe. Nó sẽ nhớ suốt đời đó…, như một truy ện ngắn của Sơn Nam, “Tình nghĩa giáo khoa thư”, bây giờ đọc lại vẫn thấy rưng rưng.</p>
<p>Người làm thầy không phải là người bán kiến thức nữa rồi! Kiến thức đầy trên mạng. Chưa kể ngày nay còn có AI. Thầy chỉ cần là người truyền cảm xúc, học trò sẽ tự mình “khai mở” cho mình về dài về lâu… Chừng mươi bài là đủ <em>nên người</em>: Thương người như thể thương thân.  Không nên hành hạ loài vật. Không nên phá tổ chim. Chuyện quả dứa, Không tham của người.  Không vì tiền mà làm điều phi nghĩa. Con hổ và con chuột nhắt. Cái thú nhà quê và cái thú kẻ chợ. Kẻ ở người đi. Chuyện anh em nhà họ Điền. Con chó và miếng thịt…(Quốc văn giáo khoa thư).</p>
<p><strong><u>Tuổi già với anh là một mùa thu an tĩnh, hay là một mùa chuẩn bị gieo hạt mới?</u></strong></p>
<p>Cả hai. Tôi nghĩ vậy! Trong Phật học, có giới thiệu vị Phật tượng trưng cho tuổi già đó là Phật Asucbệ (Akshobhya), còn gọi là Phật Bất động, Phật Vô sân, sống ở xứ “Diệu Hỷ”!  Ngài là một trong năm vị Phật ở Kim cương giới, tượng trưng cho Đại viên Cảnh Trí. Thấy chưa? Một người già, lòng thanh thản, không còn tham muốn gì nữa, không còn sân hận gì nữa, thường… nằm một chỗ (bất động), lúc nào cũng an nhàn, nhìn đâu cũng thấy mọi thứ đều kỳ diệu (xứ Diệu Hỷ).</p>
<p>Còn nói là mùa gieo hạt mới vì không biết cánh cửa của sự chết mở ra trước mắt sẽ cho ta thấy khung trời nào ở bên kia. Chính vì thế, ngay ở đây và bây giờ ta đã có thể gieo những hạt thiện lành!</p>
<p><strong><u>Anh từng viết đại ý “già mà không vui là lỗi tại mình”. Vậy “vui” có phải là một kỹ năng cần rèn luyện không?</u></strong></p>
<p>Nó không phải một kỹ năng để “rèn”. Kỹ năng là giả tạo. Nó phải đến từ bên trong. Già có cái vui của già. Chiếc lá thu vàng chắc phải có niềm vui gì đó để rụng chớ, phải không?</p>
<p>Trong kinh Phật cũng có giới thiệu một vị Phật tên là “Bất không thành tựu” (Amoghasiddhi), nghĩa là vị Phật không có gì mà không thành tựu, không có gì mà không đạt kết quả tốt đẹp. Nhờ gì? Nhờ biết sử dụng ngũ quan (mắt, tai, mũi, lưỡi, xúc giác) biến thành “Thành sở tác Trí”. Nghĩa là mắt tai mũi lưỡi gì cũng đã thấu triệt được cái thấy biết “chân không diệu hữu”, thấy đúng như “nó là” (vô thường, khổ, vô ngã, bất tịnh cũng vốn là Thường Lạc Ngã Tịnh đó thôi!).</p>
<p>Khi về già, mọi thứ sẽ đều đổi khác… cho nên không muốn vui cũng vui, cũng tức cười một mình!</p>
<p>Bên trời xanh mãi<br />
Những nụ mầm mới<br />
Để lại trong cõi thiên thu<br />
Hình dáng nụ cười”</p>
<p>(TCS)</p>
<p><strong><u>Anh có sợ chết không?</u></strong></p>
<p>Sợ chớ sao không! Nhưng tại sao lại sợ?</p>
<p>Krishnamurti nói ai cũng chết, tại sao phải sợ chết! Rồi ông trả lời: Sợ là tại vì không biết nên sợ, vì chưa có kinh nghiệm, chưa có trải nghiệm, nên sợ. (Nói khác đi, nếu đã chết rồi thì hết sợ!). Krishnamurti c ũng nói người ta thực sự không phải sợ cái chết mà sợ mất đi cái sống!</p>
<p>Trong Thiền định sâu (Phổ Hiền <em>tam muội</em>), hay trong <em>Diệt thọ tưởng định</em> thì ta sẽ có dịp “trải nghiệm”. Ta sẽ thấy biết <em>vô tướng</em>, “không còn ta còn người còn chúng sanh còn thọ giả” gì nữa! (Kinh Kim Cang)!  “Thọ tưởng” đã không còn thì “hành thức” cũng dứt. Dĩ nhiên, một khoảnh khắc sát- na cũng đã là vĩnh cửu.</p>
<p>Tuệ Sỹ viết: Thời kinh nói “Thời gian đến, chúng sinh chín muồi; thời gian đi, chúng sinh bị hối thúc. Thời gian thức tỉnh chúng sinh…” Đây là tri giác về thời gian theo chu kỳ sống chết của sinh loại. Tri giác về thời gian cũng là tri giác về sự chết. Thời gian được biết đến từ tri giác về sự sinh thành và hủy diệt của một đời người (Tổng quan về Nghiệp).</p>
<p>Đạt Lai Lạt Ma thì nói chết như cánh cửa mở ra một khung trời mới. Không biết mới sợ. Biết thì chờ đợi cái mới đó. Mỗi ngày, các hành giả Mật thừa trải nghiệm quá trình sự chết trong sự quán tưởng. Điều ấy giống như trải qua cái chết về mặt tâm thức. Vì quen thuộc với nó, họ hoàn toàn sẵn sàng khi thực sự gặp gỡ cái chết. Do thường thực tập tiến trình chết trong khi thiền định, một thiền giả có thể sử dụng lúc chết của mình để đạt những chứng ngộ lớn lao.</p>
<p>Về y học: mỗi giây có hàng trăm triệu tế bào hồng cầu già tự huỷ diệt và có hằng trăm triệu tế bào hồng cầu mới trẻ  khoẻ thay thế, các chất liệu sẽ được sử dụng lại  để “tái chế” tập trung lưu giữ ở lá lách còn gọi là “nghĩa địa hồng cầu”, chớ không bị mất đi.</p>
<p><strong><u>Anh thấy điều gì là quan trọng nhất để một người luôn giữ được khỏe mạnh? Có phải mỗi người đều có sẵn thứ thuốc trong chính mình?</u></strong></p>
<p>Điều quan trọng là bệnh nhân phải tự ý thức về điều đó. Các thứ thuốc không ở đâu xa: trong hơi thở là một, trong thức ăn là hai. Biết thở đúng cách, biết đưa hơi xuống huyệt đan điền (ruộng thuốc) ở dưới rún là đã có một thứ thuốc quý. Trong kiếm hiệp, ta thấy các vị hiệp khách một khi bị thương tích thì vội trốn vào một hang động dưỡng thương, ngồi xếp bằng hít thở “điều tức” (thở bụng) chờ ít lâu sau ra đánh tiếp vì đã phục hồi công lực rất nhanh chóng. Nhờ gì? Nhờ biết thở bụng để đưa hơi xuống huyệt đan điền.</p>
<p>Sau hơi thở là th ức ăn. Bởi thức ăn sẽ hợp với hơi thở tạo ra năng lượng. Nhưng “trăm thứ bệnh đi qua đường miệng”. Ăn không đúng chất và lượng thì lại dễ bị béo phì, huyết áp, tiểu đường v.v… Các thứ “thuốc” đều có quanh ta, trong thức ăn, trong nước uống.</p>
<p>Có một câu châm ngôn trong ngành y: “Chỉ có người bệnh chớ không có bệnh”, ý nói rằng tuy bệnh cùng do một nguyên nhân gây ra mà mỗi người sẽ “bệnh” một cách khác nhau, không ai giống ai. Bệnh lao chẳng hạn, do vi trùng Koch gây ra nhưng mỗi người sẽ “lao” một cách khác. Vì thế mà có người dễ chữa, có người chữa khó hơn, có người thậm chí chữa không khỏi..</p>
<p>Với các bệnh mạn tính không lây cũng vậy, bệnh tăng huyết áp, tiểu đường… chẳng hạn, có thể nói bệnh thì có một mà người bệnh thì ít nhất có hai: một người thì tìm đủ mọi cách tiêu diệt bệnh, nghĩ rằng phải diệt hết bệnh thì mới có sức khỏe, nhưng vì là bệnh mạn tính, kinh niên, nên đành phải khổ đau, thất vọng dài dài, lệ thuộc vào thầy vào thuốc; trong khi người kia thì tìm cách “tuỳ thuận chúng sanh” với bệnh, chấp nhận nó, kiểm soát nó, sống chung hòa bình với nó, để “hai bên cùng có lợi”, quan tâm tới chất lượng cuộc sống của chính mình, chủ động thay đổi hành vi, lối sống để nâng cao sức khỏe của mình, hợp tác tốt với thầy thuốc, bệnh hoạn nhờ đó mà cũng “dễ thương” hơn. Nhà văn Mai Thảo có bài thơ <em>Dỗ bệnh</em> rất hay:</p>
<p>(…)</p>
<p>Bệnh ở trong người thành bệnh bạn</p>
<p>Bệnh ở lâu dài thành bệnh thân</p>
<p>Gối tay lên bệnh nằm thanh thản</p>
<p>Thành một đôi ta rất đá vàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người thầy thuốc ngày nay không chỉ quan tâm đến bệnh mà còn phải quan tâm đến <em>chất lượng cuộc sống</em> của người bệnh để cuộc sống họ có ý nghĩa, có hạnh phúc ở một mức độ cao nhất có thể được là vậy.</p>
<p>“Chất lượng cuộc sống” đặt trọng tâm trên cảm nhận chủ quan của người bệnh, chớ không phải  dựa vào “cảm nhận” của thầy thuốc và sự “mách bảo” của máy móc xét nghiệm!</p>
<p>Cơ thể con người có thể tự sinh các thứ Hormones hạnh phúc: Dopamin, Seretonin, Endorphines, Oxytocine là do cách sống của ta.</p>
<p><strong><u>Anh học được gì từ các bệnh nhân của anh?</u></strong></p>
<p>Học được nhiều chớ! Bác sĩ có thể biết được phần nào “bệnh”của người bệnh qua triệu chứng, qua bệnh sử, qua xét nghiệm này nọ, nhưng chính người bệnh mới biết “sức khoẻ” của họ. Bởi sức khoẻ, như định nghĩa là một tình trạng hoàn toàn sảng khoái về thể chất, tâm thần và xã hội chớ không phải chỉ là không có bệnh tật. Mà sự “sảng khoái” của họ thì làm sao bác sĩ biết được? Còn về chuyện mối tương giao, tương tác trong gia đinh, xã hội và cả đời sống của họ thì càng không thể biết. Thậm chí nhiều khi bác sĩ vô tình mà thành hù doạ bệnh nhân, làm họ suy sụp, lo lắng và sợ hãi, thậm chí từ đó mà lệ thuộc vào thầy vào thuốc. Do đó, mối quan hệ thầy thuốc &#8211; bệnh nhân phải được dạy rất kỹ ở trường y về Y đức, chẳng hạn như: 1.Trước hết không gây hại (primum non nocere);  2.Tôn trọng sự tự chủ của người bệnh; 3.Không kỳ thị, phân biệt đối xử v.v…</p>
<p><strong><u>Con người có thể đạt được sự bình an trong tâm hồn dù vẫn còn nhiều đam mê không?</u></strong></p>
<p>Vấn đề là “đam mê”cái gì? Đam mê, khao khát, muốn gồm thâu lục quốc,  nhất thống giang hồ, muôn năm trường trị, trường sanh bất tử … thì dù xây bao nhiêu cái vạn lý trường thành cũng công cốc.  Phật khuyên “chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành, tự tịnh kỳ ý” là đủ. Việc ác không làm. Việc thiện thì làm. Tự mình làm cho tâm ý mình an tịnh. Lúc đó, ta nhìn thấy các pháp là vô thường, khổ, không, vô ngã, duyên sinh, thực tướng vô tướng thì thoát.</p>
<p><strong><u> “Buông bỏ” là cụm từ gần đây được nói đ</u></strong><strong>ến<u> khá nhiều. Theo anh, “buông bỏ”  là gì? Có khác gì với “vô cảm” không?</u></strong></p>
<p>“Buông bỏ” là  Xả, là không còn dính mắc. Hai ông Tỳ kheo trên đường về chùa,  vừa đến bờ sông thì thấy một cô gái sắp chết đuối. Một ông lao xuống nước cứu cô gái, cõng cô vào bờ. Trên đường về, vị tỳ kheo thứ hai cằn nhằn trách móc mãi chuyện Tỳ kheo mà dám phạm giới.  Vị tu sĩ trẻ trả lời đệ đã đặt cô ấy xuống lâu rồi sao sư huynh vẫn cứ còn cõng cô ấy đến tận cổng chùa vậy hử?</p>
<p>“Buông bỏ” không vô cảm. Trái lại còn quả cảm, đa cảm nữa! Có thể nói Buông xả… chỉ là không bị dính mắc, trói buộc, mà đã từ bỏ tham ái, chấp thủ.. Buông Xả là một trong “Tứ vô lượng tâm” (Từ bi hỷ xả). Buông xả không phải là từ bỏ mọi thứ, trốn tránh trách nhiệm, mà là để tâm trí được trở nên tự do và thanh thản. Nhờ đó mà sáng suốt, tỉnh thức hơn.</p>
<p><strong><u>Có khi nào anh mất niềm tin vào con người không? Nếu có, anh đã làm gì để tìm lại nó?</u></strong></p>
<p>Không có niềm tin vào con người thì còn biết tin ai? Đã làm gì ư? Im lặng. Rồi ngẫm lại mình.</p>
<p><strong><u> Vậy bài học khó nhất trong yêu thương là gì?</u></strong></p>
<p>Nhiều gia đình kêu là rất thương yêu nhau mà thường cắn đắng, phiền trách, ghét bỏ, thậm chí…  oán hận nhau?  Bài học khó nhất trong yêu thương là gì ư? Chính là Từ Bi Hỷ Xả. Hãy lấy một thí dụ:</p>
<p>Khi một bà mẹ mang thai đứa con trong lòng, một tình thương vô bờ bến đã tràn vào tâm hồn bà, một tình thương vô điều kiện,  sẵn sàng chấp nhận, hy sinh, để bảo vệ đứa con, sẵn sàng làm mọi thứ tốt lành cho đứa con, mỉm cười với nó, nhẹ nhàng với nó, hãnh diện vì nó&#8230; Có phải là Từ không?</p>
<p>Rồi khi con bi bô, chạy nhảy chơi đùa, u đầu sứt trán, tróc vảy trầy da , cha mẹ nào cũng đau cái đau của con,  đau còn hơn con,  muốn đau thay cho con mà không được, quan tâm, chăm sóc, làm giảm đau,… Có phải là Bi không?</p>
<p>Rồi con lớn lên, đi học, lớp này lớp khác,  đạt thành tich này thành tích khác mẹ nào chẳng hân hoan sung sướng nhìn con, chia sẻ cùng con nỗi mừng vui, không hề có chút lòng ganh tị ! Vui cái vui của con như của chính mình. Có phải là Hỷ không?</p>
<p>Rồi khi con lớn khôn, ra trường, có sự nghiệp, người làm cha mẹ nào cũng cảm nhận đựơc sự bình an, hạnh phúc, đã làm hết những gì cần làm cho con với tấm lòng rộng mở. Có phải là Xả không?</p>
<p><strong><u>Nếu có thể gởi cho người trẻ một lời khuyên, anh sẽ nói gì?</u></strong></p>
<p>Hãy quay về “nương tựa chính mình” và thực hành Giới Định Huệ. Hãy bắt đầu từ 5 Giới: Không sát sanh, Không trộm cắp, Không nói dối, Không tà dâm và Không nghiện ngập. Chừng đó, giữ được là đã có cuộc sống an lành, hạnh phúc. Làm nền móng cho cuộc sống An vui cho mình và cho người, cho xã hội vậy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>(ĐHN)</em></p>
<p><em>Saigon, 22.11.2025</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tro-chuyen-voi-bac-si-do-hong-ngoc-ve-tinh-yeu-va-cuoc-song/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
