Archive for the Category ◊ Nghĩ từ trái tim ◊

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Năm 11th, 2013

 

Chương trình HOA MẶT TRỜI của Chùa Hoằng Pháp

TRÒ CHUYỆN với BS ĐỖ HỒNG NGỌC

 

Xem Vi deo chương trình Đến Để Mà Thấy – Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

 

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Tư 03rd, 2013

Võ Hồng, và nỗi “cô đơn uy nghi”

                                                                                   Đỗ Hồng Ngọc

Võ Hồng là một nhà thơ. Dù ông viết truyện ngắn, truyện dài gì thì với tôi cũng đều là  thơ. Thơ xuôi. Đọc ông thấy lòng lành ra. Tuy nhiên ông cũng đã in hẳn một tập Thơ cho riêng mình.  Chân tình và mộc mạc. Đằm thắm những yêu thương.

Trong thư gửi tôi, kèm tập thơ năm đó, ông thổ lộ: “Đọc lại văn mình moa thấy: nếu là văn xuôi thì Ngộ, còn thơ thì Ngượng. Cái gì mà yêu thương, nhớ nhung, đợi chờ… mắc cỡ thấy mồ!”. Tôi hiểu ông. Bởi vì văn thì còn đổ thừa tại bị “hư cấu” nọ kia, tại bị tâm lý nhân vật này khác, chứ thơ thì hết phương… chối cãi!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Ba 08th, 2013

Thơ Trần Vấn Lệ

Nha Trang Nhớ Ơi

Tôi nhớ Nha Trang muống vàng mấy độ, vàng ơi con phố, vàng tới biển xanh…Nha Trang long lanh cơn mưa tháng Chạp, ai xa ngơ ngác ai gẩn ngẩn ngơ…Rau muống Hà Ra, bà ba gió lật, hai chân trắng bóc mây đầu núi ghen!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Ba 03rd, 2013

SẾN GIÀ NAM

 

Thấy tôi đứng loay hoay tìm kiếm mãi trên các kệ đầy nhóc băng đĩa ngổn ngang, cô bé bán hàng đến gần hỏi:

- Bác muốn kiếm loại nào?

- Nhạc. Nhạc xưa.

Cô đọc vài cái tên gì đó…

- Không. Xưa hơn nữa kìa. Chừng nửa thế kỷ trước. Có không?

- Bác chờ con lấy.

Một lúc, cô mang ra một cái… giỏ, đúng hơn là một cái rổ to, hình chữ nhật, chứa hàng ngàn đĩa CD, buộc dây thun từng cộc nói bác lựa đi.

Tôi giật mình thấy trên thành rổ dán mấy mảnh giấy viết tay bằng chữ in khá to: SẾN GIÀ NAM.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Ba 02nd, 2013

Thư gởi bạn xa xôi,

 

Tình cờ thôi, Phan Đổng Lý (PĐL) ở Melbourne gởi về tặng mình một bài thơ, có tựa là Hành Y (viết cho Đỗ Hồng Ngọc) trùng với ngày Thầy thuốc Việt Nam. Trùng hợp vì PĐL không hề biết ở VN có một ngày Thầy thuốc như thế. PĐL là bạn bọn mình từ 60 năm về trước, lúc cùng vào đệ thất (lớp 6) Phan Bội Châu Phan Thiết- À, mà chưa, mới 59 năm thôi, vì đó là năm 1954- Không biết PĐL đã “gieo trồng” mầm thơ thế nào mà bây giờ tuổi trên 70 bỗng nổi hứng làm thơ “vịnh” bạn bè, mà bài nào cũng… hay, cũng bộc lộ “bản sắc” của từng đứa!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Hai 27th, 2013

Thăm người thầy thuốc 103 tuổi

 

“Chúng Ta Có Thể Sống Thong Thả”

 

Ông mặc chiếc áo thun, ngồi trên giường đặt giữa phòng, hai chân đong đưa không chạm sàn. Cạnh đó là một tủ sách đồ sộ và một nửa bộ salon màu nhạt. Ánh sáng tràn ngập từ cửa sổ và cửa chính vào có vẻ như ông đang ngồi sưởi nắng. Thấy tôi đến, ông nheo mắt nhìn rồi nở nụ cười. “Chú nhớ ai không?” Tôi hỏi. Ông nhìn rồi mừng rỡ “Ngọc, Ngọc phải không? Ngồi xuống đây đi”. Đã lâu không đến thăm ông! Hôm sinh nhật cũng là dịp ra mắt tập thơ Thi Tâm của ông thì tôi đang ở Phan Thiết không đến được, sau đó ông đã gởi tập thơ đến tận nhà.

Ông chính là bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương.  Quý Tỵ này vừa tròn 103 tuổi. Ông nói đó là tính tuổi ta chứ tuổi tây thì mới 102 thôi!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Hai 19th, 2013

 

                                      Ngày Tình Yêu

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Hai 12th, 2013

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

 

Trước ngày đưa ông Táo về trời, mình đi café với Thân Trọng Minh, Lê Ký Thương, Cao Kim… ở ngay sau Dinh Độc Lập. Hồi đó dễ gì vào đây! Bây giờ dinh thành bảo tàng,  phía  đường Huyền Trân công chúa có một cantine ngoài trời khá lý tưởng nhờ có bãi cỏ xanh và những cây cổ thụ.  Nhắc Nguyên Minh với Quán Văn 12 về “một thời Ý Thức” vừa ra mắt, nhắc “cặp đôi hoàn hảo” Khuất Đẩu- Huyền Chiêu, một âm một dương, một cương một nhu, nhắc Lữ Quỳnh, Đinh Cường, Trần Hoài Thư… năm nay mỗi người một cảnh.

Người ta chia đời người làm 3 hồi: hồi trẻ, hồi trung niên và “hồi đó”. Khi người ta cứ  “hồi đó” hoài thì đúng… hồi đó rồi!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Hai 10th, 2013

Nguyên Đán

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Hai 09th, 2013

Ghi chú: Y. bị stroke đang phải nằm ở nursing home. Trần Hoài Thư theo chăm sóc vợ. Một loạt bài “Theo em” THT đã viết trong những ngày tháng khó khăn này. (tranhoaithux.wordpress.com)

Tg Trần Hoài Thư,
Thư ơi, bây giờ là 30 Tết ở VN (năm nay lấy 29 làm 30!). Sáng, có Bùi Nghi Trang đến, hai anh em dẫn ra quán cóc trên đường Nguyễn Đình Chiểu (xưa là Phan Đình Phùng, gần nhà mình) uống cafe, nhắc bạn bè. Và, nhắc Thư và Y. Nhớ hôm nào, Thư ở đây, mình lấy xe vespa cà tàng chở bạn đến BK hẹn Y. Nhưng Y. hôm đó đã không đến, bạn buồn rười rượi… đến nỗi mình có cả một bài thơ tặng Trần Hoài Thư. Mới đó. Mà nay bạn lại ở bên Y, chăm sóc Y những ngày đau ốm này. Đọc “Theo em” mà muốn khóc. THT là vậy. Tình mênh mông. Nghĩa mênh mông. Mình đã từng bị hemorragic stroke, đục sọ 2 lỗ, cách đây đã hơn 15 năm. Những ngày nằm Bv, mình đã đọc Tâm kinh Bát nhã và từ đó viết cuốn Nghĩ Từ Trái Tim. Nhờ Thiền, nhờ sống theo Nghĩ từ trái tim, mình phục hồi tốt. Mình không dám bày vẻ gì bạn đâu nhưng ở nursing home chắc khổ lắm! Khi nào tự vệ sinh được thì nên… về nhà, kiên trì tự tập luyện sẽ thành công. Thiền có hiệu quả tốt. Thở bụng là một phương pháp hay. Nếu bạn có thì giờ, hãy đọc trên www.dohongngoc.com các đề tài này vậy nhé.
Vì tình bạn, vì đồng bệnh tương lân, bèn có mấy lời.
Năm vẫn Mới, chúc Thư khỏe và Y mau phục hồi.

Đỗ Nghê
(Đỗ Hồng Ngọc)

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Một 27th, 2013

Lệ ơi, Tết sắp tới rồi đó. Nhớ gió bấc Phan Thiết không?

(…)
Mùa ơi, gió bấc nhớ không ngờ
Năm nay người có về ăn Tết
Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ
(Mũi Né, Đỗ Nghê 1970)

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Mười Hai 23rd, 2012

Chuyện kể đêm Giáng Sinh

Cô  Dina dạy lớp Hai tại một trường ở Ontario, Canada. Năm ấy cô được nhà trường giao cho một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ mừng Chúa giáng sinh.  Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô bắt đầu phân vai cho các học sinh trong lớp. Rắc rối là cháu Ralph, chín tuổi. Lẽ ra cháu phải học lớp Bốn, nhưng cháu vụng về, chậm chạp, và chậm hiểu nên vẫn phải học lớp hai. Đám bạn lại rất thích cháu, vì cháu lớn xác hơn cả, dễ dàng đứng ra bảo vệ chúng nếu bị trẻ lớp khác bắt nạt.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 22nd, 2012

Ngôi làng xa xưa của tôi

Trương Thìn

Cha mẹ tôi nói nguồn cội của tôi ở núi Bạch Mã. Hai ông bà đi chơi núi về, mẹ có bầu và sinh ra tôi. Tôi cũng thích ý tưởng tôi có nguồn gốc Bạch Mã, tôi là con ngựa hoang màu mây trắng lang thang trên núi rừng nguyên sinh. Bạch Mã có suối đẹp, có nhiều loài chim tiếng hót vui tai, có nhiều loài hoa và có nhiều cây thuốc quý. Phải đến năm 16 tuổi tôi mới đạp xe cùng mấy bạn lên thăm Bạch Mã. Tôi đứng trên đỉnh cao. Phía sau lưng là trường sơn trùng điệp chờ mây, chờ những cơn mưa rừng. Phía trước mặt là biển đông sóng bạc đầu chờ nắng để bay lên. Phía trong lòng tôi thì không đơn giản như thế. Bạch Mã là con ngựa bay! Từ đỉnh núi bí ẩn này nó đang bay khắp mấy phương trời như một kẻ phiêu bạt. Bí ẩn gì nhỉ? Phiêu bạt về đâu? Tôi không thể trả lời được nên cứ đi mãi đi hoài.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 21st, 2012

Người bác sĩ bạn tôi

                                         Tặng Trương Thìn

                                              Trần Thanh Hà

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Mười Một 24th, 2012

Ghi chú: Một người bạn gởi tôi bài viết rất cảm động này của một bạn đồng nghiệp- Dược sĩ Hoàng Thanh- nhân ngày Lễ tạ ơn: Xin cảm ơn cuộc đời. Xin phép chị Hoàng Thanh được chia sẻ bài viết này đến các bạn bè gần xa của chúng ta.

Chúc chị cùng quý quyến vạn an.

ĐHN.

 

Xin Cảm Ơn Cuộc Đời

Hoàng Thanh

 Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để nguời ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”

Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó đuợc nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.

Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu đuợc ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.

xem tiếp…