Archive for the Category ◊ Nghĩ từ trái tim ◊

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Năm 18th, 2015

Thấp thoáng Lời Kinh (1)

Cõi Phật đâu xa!

Có người cắt tóc lên núi cao tìm cõi Phật. Có người khoác áo nâu sồng vào rừng sâu tìm cõi Phật. Có người xây chùa to, dựng tượng, đúc chuông lớn tìm cõi Phật… nhưng cõi Phật làm gì có trên núi cao, trong rừng sâu, trong chùa lớn?

Duymacat (hinh 1) Khi được hỏi cõi Phật ở đâu? Phật trả lời “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát” (chúng sinh chi loại thị Bồ-tát Phật độ). Thì ra vậy. Thì ra cõi Phật của Bồ tát không ở đâu xa. Ở nơi các loài chúng sanh thôi. Quanh ta và trong ta thôi. Đó là những chúng sanh muôn hình vạn trạng, nheo nhóc, khổ đau, chằng chịt, quấn quít, xà quần sáu nẻo luân hồi bay nhảy không ngừng sáng trưa chiều tối, kiếp này kiếp khác, quần quật không an. Bồ-tát chỉ cần “thành tựu” chúng sanh đó, tức thì cõi Phật hiện ra ngay. Không phải tìm kiếm đâu xa. Nhưng thật không dễ. Chúng sanh ngoan cường, cứng cõi, lì lợm ở cõi Ta-bà này không dễ mà hàng phục, không dễ mà trụ lại một chỗ an vui. Nhưng cũng chính nơi cõi Ta-bà đầy gian khó này mới cần có Bồ-tát, và ngược lại, cũng là nơi Bồ-tát hoàn thiện chính mình. Không có chúng sanh cũng chẳng cần Bồ-tát! Cho nên khi Bồ-tát “thành tựu chúng sanh” thì chúng sanh cũng “thành tựu Bồ-tát” vậy.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Năm 17th, 2015

Handing Down the Precious Sword (7-10)

(Bản dịch Anh ngữ : GƯƠM BÁU TRAO TAY)

GBTT (hinh) Ghi chú: Theo yêu cầu của một số bạn ở xa muốn có đầy đủ bản dịch Anh ngữ cuốn GƯƠM BÁU TRAO TAY (viết về Kinh Kim Cang) này, tôi xin post lên đây chương 7-10 là trọn bộ.

Mong các bạn khi đọc có ý kiến gì vui lòng đóng góp cho.

Trân trọng,

Đỗ Hồng Ngọc

7. Facing phenomena with empty mind

Let’s go back to Subhuti. After having required the name of the Sutra, shed some sorrowful tears, regretfully lamenting that the deep teaching had been revealed to him only now even though he had followed the Buddha for so many years, he suddenly stood up and repeated his first question: “How to quiet, how to subdue one’s mind”, as if he did not hear anything since the beginning. How curious! Could he possibly be that forgetful or already… in his dotage? The amazing thing is that not only he did not receive any dressing down by the Buddha “don’t you speak like that!”, but the World Honoured answered him even more affably! There must be some riddles here!

Maybe it was not without reason that the Buddha had chosen Subhuti to expound the Diamond Sutra, as he had chosen Sariputra to expound the Heart Sutra.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Năm 14th, 2015

 

nguyễn thị khánh minh

ĐỖ HỒNG NGỌC,
LANG THANG NGHÌN DẶM TRÁI TIM

(Bài viết này như một chia vui cùng Nhà Văn Đỗ Hồng Ngọc với tác phẩm vừa xuất bản, Có Một Con Mọt Sách).

Trong Lời Ngỏ sách Nghĩ Từ Trái Tim, Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (ĐHN) có nói, tôi viết bằng cảm xúc, bằng sự thể nghiệm đời sống chứ không phải bằng suy luận lý trí. Theo tôi, không chỉ với cuốn Nghĩ Từ Trái Tim, mà tất cả tác phẩm của ông từ thơ, văn, bàn về kinh sách, hay những đề tài có vẻ chuyên khoa (tôi nói có vẻ vì ngay trong những đề tài ấy, ông viết không đơn thuần là khô khan của khoa học, mà đầy tính văn chương), đều được chữ ông chuyên chở những cảm xúc thực từ trái tim.

Tôi hình dung một chiếc xe -chữ- lọc cọc trên con đường đất nâu quê nhà thơm ngấu mùi bùn cỏ nắng trưa, chở đầy hoa đồng nội -cảm xúc-, trên con đường đi cứ tỏa hương tỏa hương… Đấy, nghìn dặm lang thang của một chàng lãng tử rất đỗi nghệ sĩ, mộng mơ… Và Con Đường mà chàng miệt mài đi, nghe ngóng, kiếm tìm ấy là Trái Tim. Nơi khởi đầu và chung cuộc để con người nhìn ra nhau nhân ái yêu thương. Những điều chàng chắt chiu được trên con đường ấy lại làm quà tặng cho chúng ta -những tác phẩm-. Người nghĩ và sống được như ý nghĩ mình đầy thiện tâm như thế, thật là không dễ. Và không nhiều. Nên chính ông, cũng là một tặng phẩm cho cuộc đời này.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Năm 14th, 2015
IMG_9992

Handing Down the Precious Sword (Gươm Báu Trao Tay)

Tác giả: Đỗ Hồng Ngọc

Người dịch: Giao Trinh Diệu Hạnh

4. That is the way it is but it does not appear so.

 

Once we understand “beings are not beings, therefore they are called beings,” we thought we held the password to enter the Diamond Sutra vaults, but that in fact is not the case, because that it the way it is but it doesn’t appear so.

Let’s revisit the previous episode during which the “precious sword” was being handed down. Seeing scores of people in amazement by his beyond-the-thinking language, the Buddha asked “Why is that?” Then he affirmed: “Because if a Bodhisattva still holds on to the arbitrary illusions of form or phenomena such as an ego, a personality, a being, or a life , then that person is not a Bodhisattva”.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Năm 07th, 2015

Giúp cha mẹ già vui

“Làm thế nào để giúp cha mẹ già được vui? Bác sĩ có những kinh nghiệm riêng gì xin chia sẻ”. Cảm ơn câu hỏi khó của bạn. Như bạn nói, khi bạn gần đến tuổi “tri thiên mệnh” thì cha mẹ đã U80. Thời gian trôi qua lúc nào đó vậy?

gia dinh 2 (hinh) xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Năm 06th, 2015

6.5.2015

Thư gởi bạn xa xôi,

Bạn nhớ Hồ Đắc Đằng không? Anh bạn đồng khóa y khoa Saigon với bọn mình (1962-1969), một cây piano nổi tiếng của trường, nhớ không? Một hôm, Bác sĩ Đằng nghe được bài hát “Mới hôm qua thôi” do nhạc sĩ Vĩnh Điện phổ thơ mình “Trong một nhà giữ lão ở Montreal” qua giọng ca của Vũ Hoành đã xúc động gởi email về mình (qua Nguyễn Kim Hưng)

(10.4.2015)

Ngoc oi ,

Dang day .

Toi khong chac cai nay den ban duoc , cai E mail ban cho toi may nam truoc no khong qua duoc . Neu qua duoc thi ban tra loi .

Toi duoc nghe cai bai hat tren You tube  , tho DHN , nhac Vinh Dien ; ca si  Vu Hoanh . Toi thich cho den doi , toi dich ra English  cai lyric cua ban cho cac ban My cua toi o day . Ban co the nao lien lac voi anh Vu Hoanh xem anh co the hat  cai Lyric English  chang . Cac ban My  cua toi o day  se mung lam  .  Neu hat duoc , ban nen de len You tube cho  English speaking folks  thuong thuc luon .

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Tư 23rd, 2015

Có Một Con Mọt Sách

img127

Cuốn sách mới in xong ngày hôm qua, còn nóng hổi, dành cho các bé thiếu nhi mùa hè này.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Tư 16th, 2015

 

IMG_9956 Bạn thân ơi, Năm Còn Mới nên Ban Phật Học chùa Xá Lợi mời tôi trình bày đề tài “Thân tâm thường An lạc” như một lời chúc Năm Mới gởi đến các bạn bè thân thiết gần xa. Chúng ta vẫn luôn chúc nhau đó thôi, nào “Thân tâm thường An lạc”, nào “Vạn sự như ý” v.v… đặc biệt vào những ngày Tết. Thế nhưng, ta vẫn biết, Thân thì bất tịnh, Tâm thì vô thường… làm sao mà “An lạc” đây?  Hơn hai ngàn năm trăm năm trước, Tu-Bồ-Đề hỏi Phật: “Làm thế nào để an trụ tâm? Làm thế nào để hàng phục tâm?” (Vân hà ưng trụ? Vân hà hàng phục kỳ tâm?), câu hỏi như vẫn còn văng vẳng đâu đây trong một thế giới phẳng, toàn cầu hóa đầy những bất an, căng thẳng… hôm nay.

Cho nên, nếu có rảnh chút, thử nghe vui!

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc

(04-4-2015)

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Tư 07th, 2015

Ghi chú: Một hôm, nhạc sĩ Nguyễn Thanh Cảnh gởi tôi bản nhạc viết tay phổ bài thơ “Trên sông khói sóng” của tôi viết cho Phan Thiết từ năm 1971. Mới thôi mà đã gần nửa thế kỷ! Ngày đó khi tôi học lớp Nhất trường Bạch Vân trong chùa Bà Đức Sanh Hội (1953) thì Cảnh mới là một cậu bé 7 tuổi, nhà ở đường Gia Long mà mỗi ngày đi học  tôi vẫn thường qua lại!

Hôm qua Nguyễn Thanh Cảnh từ Canada gởi về tôi bài hát đã được ca sĩ Quang Minh trình bày với mấy dòng:

Nửa thế kỷ qua rồi mới được gặp lại nhau. Thời gian dài nhưng dường như không gián đoạn, dù anh và em nay tóc đã điểm tuyết sương. ” Trên Sông Khói Sóng ” với … Gia Long Đồng Khánh mượt xuân thì … ra đời năm 1971; cũng trong những tháng năm này em đã rất xa Phan Thiết với bao kỷ niệm. Những con đường mình đi nay đã đổi tên, nhưng ” hồn ” Phan Thiết trong những vần thơ này của anh sẽ mãi tồn tại.

Xin được cảm ơn Anh.

Nguyễn Thanh Cảnh.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Ba 18th, 2015
Từ từ và đều đều…

PN 14 (1) Ở tuổi già, hai chân như mọc dài ra, trở nên nặng nề, không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, xương loãng ra, mỏng, giòn, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời tuổi trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (Trịnh Công Sơn)!
Khám bác sĩ, bác sĩ thường khuyên nên vận động để tránh bệnh này bệnh khác, nào ngăn ngừa tiểu đường, tim mạch, giảm trầm cảm, lo âu…, thế nhưng nếu không khéo ta lại rơi vào tình trạng “quá tải” khiến bệnh nặng thêm.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Ba 18th, 2015

NTV tranh 2 xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Ba 09th, 2015

Ghi chú: Một bạn đọc trẻ (nghĩa là chưa tới 30), cô Trần Thị Nhung, nói đã bỏ ra một đêm để đọc hết cuốn Ghi chép lang thang và đã… ghi chép lại một số cảm nhận từ quyển sách này.  Xin chia sẻ đến các bạn. Thân mến,

DHN.

HÃY QUAY VỀ NƯƠNG TỰA CHÍNH MÌNH

Trần Thị Nhung

 

Bìa 1 (Ghi chep lang thang) Đó là điều mà được lặp đi lặp lại nhiều lần trong quyển sách nhỏ “ Ghi chép lang thang” của bác Đỗ Hồng Ngọc. Và nương tựa chính mình là nương ra làm sao, tựa thế nào, liệu mình có thể tựa vào mình nương vào mình hay không? Người trả lời cho câu hỏi này chỉ có thể là bạn sau khi dành một ít thời gian tĩnh lặng trong ngày để lang thang với chữ nghĩa , với những câu chuyện tưởng chừng không đầu không đuôi của  tác giả. Tôi cam đoan những mẫu chuyện nhỏ ấy sẽ khiến bạn gật gù, xuýt xoa “ à thì ra thế” hay “ ủa, vậy trước giờ mình sai bét nhè”… Bởi “ Ghi chép lang thang” chính là những quan sát vô cùng tinh tế  nhưng cũng rất đời thường, được ghi chép cẩn thận và rất đỗi thật thà, thấy gì chép nấy, nghĩ gì biên vậy của một người ông, người bác, người bác sĩ, người nghệ sĩ có một trái tim ấm áp yêu mình yêu người muốn chia sẻ  trò chuyện tâm tình với bạn trẻ, bạn không còn trẻ và cả bạn già khú đế với tâm hồn trẻ lạ lùng…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Ba 04th, 2015
Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”

Ngày 28.4.2012, cách đây 3 năm, tôi có viết bài “Saigon bây giờ” cho báo Saigon Tiếp Thị và sau đó tôi đã post lên trang nhà www.dohongngoc.com: http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-8/

Mới đây ngày 1.3.2015 tôi nhận được bài viết này đã bị ai đó xuyên tạc, sửa chữa thêm bớt vào nội dung và phát tán lên mạng. Tôi đã liên hệ ngay với anh Joseph Chu, người đã gởi bài này đến một số bạn bè để yêu cầu đính chính và anh Joseph Chu đã rất có trách nhiệm, có thư xin lỗi tôi và gởi kèm bài đính chính dưới đây (đính kèm).

Tôi định giữ im vụ việc không hay này, nhưng hôm nay một người bạn ở Úc lại tiếp tục gởi bài này về và đặt câu hỏi: “Bài này của Ai?”, vì họ không tin do tôi viết với nội dung và văn phong như vậy!

Vì thế, tôi thấy cần lên tiếng để tránh mọi sự hiểu lầm đáng tiếc.

Trân trọng,

BS Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Ba 01st, 2015

mùi ruột bánh mì

Mười hai tuổi tôi mới biết bánh mì. Ở vùng
tản cư chỉ có khoai bắp cơm nguội và thỉnh thoảng
xôi. Từ Bàu Lời mẹ tôi theo người ta
về thành phố qua rừng già Suối Nước nơi có
cọp hay vồ đến Ba Hòn khô khốc Bưng Cò
Ke lạnh lùng ngủ lại một đêm sáng hôm sau
từ rất sớm gánh măng khô củi chổi chà về
Phan Thiết bán để mua chút gì đó tiếp tế cho
chồng con. An toàn qua được Camp Pacific
ai cũng mừng rơn vì Tây hay bố chặn đường
cướp sạch. Lần đó mẹ tôi mang về một cây
đàn mandoline nhỏ xíu giấu trong cuộn
chiếu cói cho ba tôi còn tôi đôi giày vải bata
trắng muốt. Cả nhà chung nhau mấy ổ
bánh mì. Thứ bánh lạ lùng lồi lõm khô đét vỏ nâu
nhạt như sườn đồi sau nhà hằng ngày mẹ tôi
vẫn gánh nước lên tưới bắp tôi lẽo đẽo theo
sau. Thứ bánh lạ lùng khô queo gọi là bánh
mì lại thơm một thứ mùi kỳ dị chưa nghe
thấy bao giờ. Khi tôi bẻ ổ bánh ra thì trời ơi
ruột nó trắng phau bốc mùi men thơm lựng
chua chua hòa với chút ẩm mốc đường rừng
xông lên mũi. Tôi hít đi hít lại mấy lần cho
thỏa cái mùi ruột bánh mì kỳ lạ mới biết lần
đầu. Tôi ngấu nghiến nhai nghiền ngậm tẩm
thật lâu đến khi ruột bánh tan biến lúc nào
không hay….

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Hai 02nd, 2015

Bác sĩ – Họa sĩ Dương Cẩm Chương, 104 tuổi

“Ngựa hồng đã mỏi vó…” (*)

                                                                       Đỗ Hồng Ngọc

thăm Họa sĩ - bác sĩ Dương Cẩm Chương, lúc cụ 102 tuổi.

thăm Họa sĩ – bác sĩ Dương Cẩm Chương, lúc cụ 102 tuổi.

Bác sĩ – họa sĩ Dương Cẩm Chương là con của nhà yêu nước Dương Bá Trạc, cháu gọi giáo sư Dương Quảng Hàm là chú ruột, sinh năm 1911 tại Long Xuyên, tốt nghiệp bác sĩ y khoa năm 1938, là bác sĩ phẫu thuật, làm việc ở Bệnh viện Lalung Monnaire Saigon, nay là Bệnh viện Chợ Rẫy. Sau nhiều năm làm ngoại khoa ông chuyển qua Y tế công cộng, phụ trách Chương trình Bảo trợ mẫu nhi (ngành Bảo vệ sức khỏe bà mẹ – trẻ em bây giờ), rồi Giáo dục y tế (ngành Truyền thông – giáo dục sức khỏe). Từ ngày về hưu, ông sang sống ở Pháp, Mỹ và đi chu du nhiều nước để vẽ. Đối với tôi, ông là bậc « Đại sư phụ » trong nghề y cũng như trong nghệ thuật, đồng thời cũng là bậc trưởng thượng gần gũi vì người bạn cùng lớp với tôi- bác sĩ Thân Trọng Minh- vốn là cháu ruột nhà thơ Thân thị Ngọc Quế, phu nhân của ông. Chúng tôi vẫn thường đến thăm ông bà và cũng quen gọi ông bằng « Chú »: Chú Chương.

xem tiếp…