Archive for the Category ◊ Nghĩ từ trái tim ◊

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Tư 23rd, 2015

Có Một Con Mọt Sách

img127

Cuốn sách mới in xong ngày hôm qua, còn nóng hổi, dành cho các bé thiếu nhi mùa hè này.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Tư 16th, 2015

 

IMG_9956 Bạn thân ơi, Năm Còn Mới nên Ban Phật Học chùa Xá Lợi mời tôi trình bày đề tài “Thân tâm thường An lạc” như một lời chúc Năm Mới gởi đến các bạn bè thân thiết gần xa. Chúng ta vẫn luôn chúc nhau đó thôi, nào “Thân tâm thường An lạc”, nào “Vạn sự như ý” v.v… đặc biệt vào những ngày Tết. Thế nhưng, ta vẫn biết, Thân thì bất tịnh, Tâm thì vô thường… làm sao mà “An lạc” đây?  Hơn hai ngàn năm trăm năm trước, Tu-Bồ-Đề hỏi Phật: “Làm thế nào để an trụ tâm? Làm thế nào để hàng phục tâm?” (Vân hà ưng trụ? Vân hà hàng phục kỳ tâm?), câu hỏi như vẫn còn văng vẳng đâu đây trong một thế giới phẳng, toàn cầu hóa đầy những bất an, căng thẳng… hôm nay.

Cho nên, nếu có rảnh chút, thử nghe vui!

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc

(04-4-2015)

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Tư 07th, 2015

Ghi chú: Một hôm, nhạc sĩ Nguyễn Thanh Cảnh gởi tôi bản nhạc viết tay phổ bài thơ “Trên sông khói sóng” của tôi viết cho Phan Thiết từ năm 1971. Mới thôi mà đã gần nửa thế kỷ! Ngày đó khi tôi học lớp Nhất trường Bạch Vân trong chùa Bà Đức Sanh Hội (1953) thì Cảnh mới là một cậu bé 7 tuổi, nhà ở đường Gia Long mà mỗi ngày đi học  tôi vẫn thường qua lại!

Hôm qua Nguyễn Thanh Cảnh từ Canada gởi về tôi bài hát đã được ca sĩ Quang Minh trình bày với mấy dòng:

Nửa thế kỷ qua rồi mới được gặp lại nhau. Thời gian dài nhưng dường như không gián đoạn, dù anh và em nay tóc đã điểm tuyết sương. ” Trên Sông Khói Sóng ” với … Gia Long Đồng Khánh mượt xuân thì … ra đời năm 1971; cũng trong những tháng năm này em đã rất xa Phan Thiết với bao kỷ niệm. Những con đường mình đi nay đã đổi tên, nhưng ” hồn ” Phan Thiết trong những vần thơ này của anh sẽ mãi tồn tại.

Xin được cảm ơn Anh.

Nguyễn Thanh Cảnh.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Ba 18th, 2015
Từ từ và đều đều…

PN 14 (1) Ở tuổi già, hai chân như mọc dài ra, trở nên nặng nề, không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, xương loãng ra, mỏng, giòn, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời tuổi trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (Trịnh Công Sơn)!
Khám bác sĩ, bác sĩ thường khuyên nên vận động để tránh bệnh này bệnh khác, nào ngăn ngừa tiểu đường, tim mạch, giảm trầm cảm, lo âu…, thế nhưng nếu không khéo ta lại rơi vào tình trạng “quá tải” khiến bệnh nặng thêm.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Ba 18th, 2015

NTV tranh 2 xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Ba 09th, 2015

Ghi chú: Một bạn đọc trẻ (nghĩa là chưa tới 30), cô Trần Thị Nhung, nói đã bỏ ra một đêm để đọc hết cuốn Ghi chép lang thang và đã… ghi chép lại một số cảm nhận từ quyển sách này.  Xin chia sẻ đến các bạn. Thân mến,

DHN.

HÃY QUAY VỀ NƯƠNG TỰA CHÍNH MÌNH

Trần Thị Nhung

 

Bìa 1 (Ghi chep lang thang) Đó là điều mà được lặp đi lặp lại nhiều lần trong quyển sách nhỏ “ Ghi chép lang thang” của bác Đỗ Hồng Ngọc. Và nương tựa chính mình là nương ra làm sao, tựa thế nào, liệu mình có thể tựa vào mình nương vào mình hay không? Người trả lời cho câu hỏi này chỉ có thể là bạn sau khi dành một ít thời gian tĩnh lặng trong ngày để lang thang với chữ nghĩa , với những câu chuyện tưởng chừng không đầu không đuôi của  tác giả. Tôi cam đoan những mẫu chuyện nhỏ ấy sẽ khiến bạn gật gù, xuýt xoa “ à thì ra thế” hay “ ủa, vậy trước giờ mình sai bét nhè”… Bởi “ Ghi chép lang thang” chính là những quan sát vô cùng tinh tế  nhưng cũng rất đời thường, được ghi chép cẩn thận và rất đỗi thật thà, thấy gì chép nấy, nghĩ gì biên vậy của một người ông, người bác, người bác sĩ, người nghệ sĩ có một trái tim ấm áp yêu mình yêu người muốn chia sẻ  trò chuyện tâm tình với bạn trẻ, bạn không còn trẻ và cả bạn già khú đế với tâm hồn trẻ lạ lùng…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Ba 04th, 2015
Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”

Ngày 28.4.2012, cách đây 3 năm, tôi có viết bài “Saigon bây giờ” cho báo Saigon Tiếp Thị và sau đó tôi đã post lên trang nhà www.dohongngoc.com: http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-8/

Mới đây ngày 1.3.2015 tôi nhận được bài viết này đã bị ai đó xuyên tạc, sửa chữa thêm bớt vào nội dung và phát tán lên mạng. Tôi đã liên hệ ngay với anh Joseph Chu, người đã gởi bài này đến một số bạn bè để yêu cầu đính chính và anh Joseph Chu đã rất có trách nhiệm, có thư xin lỗi tôi và gởi kèm bài đính chính dưới đây (đính kèm).

Tôi định giữ im vụ việc không hay này, nhưng hôm nay một người bạn ở Úc lại tiếp tục gởi bài này về và đặt câu hỏi: “Bài này của Ai?”, vì họ không tin do tôi viết với nội dung và văn phong như vậy!

Vì thế, tôi thấy cần lên tiếng để tránh mọi sự hiểu lầm đáng tiếc.

Trân trọng,

BS Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Ba 01st, 2015

mùi ruột bánh mì

Mười hai tuổi tôi mới biết bánh mì. Ở vùng
tản cư chỉ có khoai bắp cơm nguội và thỉnh thoảng
xôi. Từ Bàu Lời mẹ tôi theo người ta
về thành phố qua rừng già Suối Nước nơi có
cọp hay vồ đến Ba Hòn khô khốc Bưng Cò
Ke lạnh lùng ngủ lại một đêm sáng hôm sau
từ rất sớm gánh măng khô củi chổi chà về
Phan Thiết bán để mua chút gì đó tiếp tế cho
chồng con. An toàn qua được Camp Pacific
ai cũng mừng rơn vì Tây hay bố chặn đường
cướp sạch. Lần đó mẹ tôi mang về một cây
đàn mandoline nhỏ xíu giấu trong cuộn
chiếu cói cho ba tôi còn tôi đôi giày vải bata
trắng muốt. Cả nhà chung nhau mấy ổ
bánh mì. Thứ bánh lạ lùng lồi lõm khô đét vỏ nâu
nhạt như sườn đồi sau nhà hằng ngày mẹ tôi
vẫn gánh nước lên tưới bắp tôi lẽo đẽo theo
sau. Thứ bánh lạ lùng khô queo gọi là bánh
mì lại thơm một thứ mùi kỳ dị chưa nghe
thấy bao giờ. Khi tôi bẻ ổ bánh ra thì trời ơi
ruột nó trắng phau bốc mùi men thơm lựng
chua chua hòa với chút ẩm mốc đường rừng
xông lên mũi. Tôi hít đi hít lại mấy lần cho
thỏa cái mùi ruột bánh mì kỳ lạ mới biết lần
đầu. Tôi ngấu nghiến nhai nghiền ngậm tẩm
thật lâu đến khi ruột bánh tan biến lúc nào
không hay….

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Hai 02nd, 2015

Bác sĩ – Họa sĩ Dương Cẩm Chương, 104 tuổi

“Ngựa hồng đã mỏi vó…” (*)

                                                                       Đỗ Hồng Ngọc

thăm Họa sĩ - bác sĩ Dương Cẩm Chương, lúc cụ 102 tuổi.

thăm Họa sĩ – bác sĩ Dương Cẩm Chương, lúc cụ 102 tuổi.

Bác sĩ – họa sĩ Dương Cẩm Chương là con của nhà yêu nước Dương Bá Trạc, cháu gọi giáo sư Dương Quảng Hàm là chú ruột, sinh năm 1911 tại Long Xuyên, tốt nghiệp bác sĩ y khoa năm 1938, là bác sĩ phẫu thuật, làm việc ở Bệnh viện Lalung Monnaire Saigon, nay là Bệnh viện Chợ Rẫy. Sau nhiều năm làm ngoại khoa ông chuyển qua Y tế công cộng, phụ trách Chương trình Bảo trợ mẫu nhi (ngành Bảo vệ sức khỏe bà mẹ – trẻ em bây giờ), rồi Giáo dục y tế (ngành Truyền thông – giáo dục sức khỏe). Từ ngày về hưu, ông sang sống ở Pháp, Mỹ và đi chu du nhiều nước để vẽ. Đối với tôi, ông là bậc « Đại sư phụ » trong nghề y cũng như trong nghệ thuật, đồng thời cũng là bậc trưởng thượng gần gũi vì người bạn cùng lớp với tôi- bác sĩ Thân Trọng Minh- vốn là cháu ruột nhà thơ Thân thị Ngọc Quế, phu nhân của ông. Chúng tôi vẫn thường đến thăm ông bà và cũng quen gọi ông bằng « Chú »: Chú Chương.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Một 10th, 2015

Ghi chú: BS Nguyễn Quý Khoáng về Nha Trang, dịp may được gặp nhà thơ Nguyễn Văn Anh và được ông đích thân đọc cho nghe bài thơ này, anh nói anh không cầm được nước mắt và chuyển ngay cho tôi. Quả thật, đây một bài thơ tuyệt vời viết về Mẹ, đọc không thể không rưng rưng! Xin phép nhà thơ Nguyễn Văn Anh cho chia sẻ cùng bạn bè anh em trên trang này.

Đa tạ,

Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Mười Hai 18th, 2014
Đoạn ghi gởi Bửu Ý,
khi nhận @ của Siphani từ Paris …

Đinh Cường

Quán Văn giới thiệu Bửu Ý ngày 20.12.2014

Quán Văn giới thiệu Bửu Ý ngày 20.12.2014

Sáng mai thức dậy chong đèn nhỏ
gõ mấy hàng thăm Bửu Ý đây…

bạn không xài e-mail. phone không
được. mấy chữ này nhờ chuyển thôi
Siphani nói Đinh Cường, Lữ Quỳnh
đều đã có Quán Văn làm số đặc biệt

chỉ còn anh Bửu Ý. ý kiến đó hay
đúng vậy. phải làm một số về Bửu Ý

người từ Huế vào Sài Gòn làm báo Mai
từ năm 1962 của Hoàng Minh Tuynh

bao nhiêu bạn bè đầu tiên đăng ở đó
tôi có cả hai trang thơ giữ đến bây giờ

bạn còn dịch rất nhiều sách hay. giá trị
người dịch nghiêm túc và tài hoa nhất

tôi mê Vườn Đá Tảng của Nikos Kazantzakis
Le Jardin des Rochers. An Tiêm in 1967

lấy miếng giấy đen làm thủ công của con
tôi cắt xén thành hình tảng đá làm bìa. cũng lạ

lần ra Huế thấy sách cũ. xin lại Bửu Ý cho
cả Đứa Con Đi Hoang trở về của Gide

Bửu Ý dịch và viết lời bạt. tôi minh họa
nhìn những sách thời An Tiêm in thật đẹp

Bửu Ý mê viết kịch và viết nhiều truyện ngắn
có lúc Nguyễn Đức Sơn về ở chung xóm Cầu Kiệu

Bửu Ý- Phạm Công Thiện – Thanh Tuệ
là họ bên nhà trai đi cưới vợ cho Nguyễn Đức Sơn

Bửu Ý viết về Sơn Núi luôn như con tê giác húc tới
năm ngoái năm kia cùng về Đại Lào thăm cảm động

sáng dậy sớm gõ máy hàng thăm Bửu Ý
người vẫn luôn ngủ có mùng che. dù nay phòng máy lạnh

nhìn ảnh bạn đứng nói chuyện ở Huế về thơ tân hình thức
vẫn phong độ lắm Bửu Ý ơi, quên mừng bạn vừa lên chức [1]

Virginia, September 24, 2014
Đinh Cường

[1] Bửu Ý vừa có cháu ngoại đầu tiên

 

Bửu Ý par mémoire (Đỗ Hồng Ngọc 5.2014)

Bửu Ý par mémoire
(Đỗ Hồng Ngọc 5.2014)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Mười Hai 04th, 2014

Thư gởi bạn xa xôi 12.14

“Chất lượng cuộc sống”

 

Mình không ngờ được mời đến dự ra mắt bộ sách Chất lượng cuộc sống của nhà hàng chay Mandala lại có dành ra một buổi “giao lưu bỏ túi” giữa khán thính giả với mình và thầy Thích Nhật Từ tại tòa soạn báo Giác Ngộ, thứ bảy 29.11 vừa qua. Thú vị nhất là thầy Thích Nhật Từ “bị” đặt nhiều câu hỏi về… tình yêu, hôn nhân, gia đình trong khi mình thì bị hỏi về phương pháp thở bụng, về thiền…

Giac Ngo CLCS 2

Có lẽ cuốn sách trong bộ Chất lượng cuộc sống của thầy Nhật Từ đề cập vấn đề tình yêu hôn nhân gia đình còn mình thì nói về “Một nếp sống hạnh phúc”, cách giải stress và giữ cân bằng cuộc sống.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Mười Một 21st, 2014

 

Thầy thuốc – Bệnh nhân

Mối “Tương giao” cũng chính là “Thuốc”!

BS Đỗ Hồng Ngọc

 

Ghi chú: Tôi được Thư mời của Hội Tai Mũi Họng Tp. HCM và các tỉnh phía Nam tham gia giảng dạy Lớp Tai Mũi Họng Lão Khoa bài “Tâm lý bệnh nhân” – dĩ nhiên là bệnh nhân già! – vào ngày 16.10.2014. Theo BTC cho biết thì các bạn đồng nghiệp rất mong gặp tôi hôm đó. Phần tôi, tôi cũng rất mong gặp các bạn đồng nghiệp bởi với tôi đó là những dịp tốt để giao lưu và học hỏi.

BS BN Tôi cũng ngờ rằng các bạn muốn nghe tôi vì tôi vừa già vừa hay bệnh nên có nhiều kinh nghiệm với đề tài này nên tôi vui lắm, còn chuẩn bị sau buổi trao đổi sẽ mời các bạn nghe bài hát : “Mới hôm qua thôi” của Vĩnh Điện nữa!

Chuẩn bị đâu đó sẵn sàng cả rồi, thế mà gần ngày đến lớp, tôi ngã bệnh phải vào viện check up, nên đành viết thư cáo lỗi. Đến nay vẫn thấy trong lòng áy náy, bèn ghi lại mấy ý tóm tắt dưới đây để chia sẻ cùng các đồng nghiệp vậy.

Thân mến, ĐHN.

 

Thầy thuốc và Bệnh nhân (già)!

n      Ngày càng đông bệnh nhân già đến khám ở BV, ở Phòng khám tư;

n      Bệnh nhân già, mỗi người mỗi khác, không ai giống ai;

n      Người già nhiều kinh nghiệm sống / chịu ảnh hưởng nhiều nền văn hóa khác nhau;

n      Bác sĩ cần nhạy cảm và có hiểu biết rộng về các nền văn hóa, bác sĩ mà chỉ biết kỹ thuật không thôi thì chưa đủ! (cultural competence)

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Mười Một 21st, 2014

Ghi chú: Từ 1972 đến 1984 tôi tham gia giảng dạy môn Nhi khoa cho các sinh viên Trường Nữ Hộ Sinh Quốc gia Saigon (sau 1975 trở thành Bộ môn NHS của Trường Trung học Kỹ thuật Y tế, thuộc Đại học Y Dược Tp.HCM). Hôm qua, 20.11, Ngày Nhà Giáo VN, tôi nhận được bài viết này của Trần Mỹ Linh, một cô học trò NHS từ 30 năm trước.

Cảm ơn em, Mỹ Linh

Thầy ĐHN

Truong NHSQG

 

TẢN MẠN MỘT CHIỀU XUÂN

 

Trần Thị Mỹ Linh

Vào một buổi chiều Xuân năm 1984, thời tiết se lạnh, ký túc xá ngành Nữ Hộ sinh vắng ngắt, chỉ còn lại khoảng mười bạn. Do không về quê ăn Tết nên chúng tôi xin phép cô giáo chủ nhiệm là cô Khổng Thị Hoàng cho chúng tôi ở lại thực tập Tết tại phòng sanh. Nhìn xuống khuôn viên bệnh viện Từ Dũ các cây Sầu đông nở hoa rực rở, đẹp tựa hoa Anh đào trên xứ Phù Tang. Những cánh hoa trắng hồng rung rinh trước gió đón chào một mùa Xuân ấm áp tình người.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Mười Một 02nd, 2014
Vĩnh Biệt Kiên Giang

Hoa tím hái cài lên áo trắng.  Chào anh, chào vĩnh biệt Kiên Giang – người thơ sống giữa hai lằn đạn…chừ ngủ ngàn năm giữa Nước Non!

Kiên Giang, chỗ đất nhiều thi sĩ, anh một người thơ rất đỗi thơ, hơn nữa – anh còn  ca vọng cổ, ai ai cũng nhớ chuyện Phà Ca!

Hoa trắng anh cài lên áo tím, những cô nữ sinh xinh một thời.  Mỗi một lời thơ là núm ruột hóa thành bom đạn nổ muôn nơi!

Hoa trắng đã thành hoa tím than, hái cài anh đó, anh Kiên Giang!  Áo sơ mi trắng anh đang mặc rồi khói trầm hương sẽ nhuốm vàng…

Tôi ở quê người được tin buồn:  “Kiên Giang Thi Sĩ Đã Không Còn!”.  Những lời ai điếu thương không hết, đành để vào đây chữ Nhớ Thương!

Trần Vấn Lệ

xem tiếp…