<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
		xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc &#187; Lõm bõm học Phật</title>
	<atom:link href="http://www.dohongngoc.com/web/category/lom-bom-hoc-phat/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Wed, 01 Feb 2012 10:36:49 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
	<copyright>2006-2007 </copyright>
	<managingEditor>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</managingEditor>
	<webMaster>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</webMaster>
	<image>
		<url>http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress.jpg</url>
		<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
		<width>144</width>
		<height>144</height>
	</image>
	<itunes:subtitle></itunes:subtitle>
	<itunes:summary>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:summary>
	<itunes:keywords></itunes:keywords>
	<itunes:category text="Society &#38; Culture" />
	<itunes:author>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:author>
	<itunes:owner>
		<itunes:name>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:name>
		<itunes:email>admin@sgc.vn</itunes:email>
	</itunes:owner>
	<itunes:block>no</itunes:block>
	<itunes:explicit>no</itunes:explicit>
	<itunes:image href="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress_large.jpg" />
		<item>
		<title>Lõm Bõm:Từ Ngộ đến Nhập</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/lom-bomt%e1%bb%ab-ng%e1%bb%99-d%e1%ba%bfn-nh%e1%ba%adp/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/lom-bomt%e1%bb%ab-ng%e1%bb%99-d%e1%ba%bfn-nh%e1%ba%adp/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 16:20:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gì đẹp bằng sen?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5524</guid>
		<description><![CDATA[Từ Ngộ đến Nhập Bản hoài của chư Phật xưa nay là “Khai thị chúng sanh ngộ nhập tri kiến Phật”. Khai là mở ra, khui ra, bày ra. Mở ra để làm gì? Để cho thấy (Thị). Thấy để làm gì? Để giật mình (Ngộ), để tỉnh ra, ờ há, vậy hả? Và cuối [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Từ <em>Ngộ</em> đến <em>Nhập</em></strong><br />
Bản hoài của chư Phật xưa nay là “<em>Khai thị</em> chúng sanh <em>ngộ nhập</em> tri kiến Phật”.<br />
<em>Khai</em> là mở ra, khui ra, bày ra. Mở ra để làm gì? Để cho thấy (<em>Thị</em>). Thấy để làm gì? Để giật mình (<em>Ngộ</em>), để tỉnh ra, ờ há, vậy hả? Và cuối cùng là để <em>Nhập</em>. Nhập vào đâu? Vào <em>tri kiến Phật</em>, vào thấy biết của Phật. “Thấy biết” của Phật thì… có gì hay? Có đó. Không cần kính viễn vọng để thấy trăm ngàn tỷ thiên hà trên bầu trời, không cần kính hiển vi để thấy trăm ngàn tỷ tế bào trong cơ thể, ngay từ cái khảy móng tay đã thấy ngay nếu tán nhuyễn mỗi hạt cát sông Hằng thành một con sông Hằng, rồi nghiền vụn từng hạt cát sông Hằng mới này thành vô số vi trần thì mỗi vi trần sẽ là một vũ trụ…; chỉ cần trợn con mắt giữa chặn lông mày lên đủ chiếu rọi khắp tam thiên đại thiên nheo nhóc hân hoan sáu tầng bay nhảy, vô số chư Phật, Bồ tát khản cổ giảng <em>tứ đế, nhân duyên, bát nhã, pháp hoa…</em> còn Như Lai im hơi lặng tiếng trong thực tướng vô tướng của mình! Ấy là nhờ tốc độ tâm, nhờ ngũ nhãn, nhờ prajna, bất nhị…</p>
<p><span id="more-5524"></span></p>
<p>Cho nên Sen thì vừa nhập vào bùn vừa nhập vào Như Lai… Bồ tát thì vừa nhập hữu vi vừa nhập vô vi, yết đế yết đế…<br />
Khai đã là khó. Vì đó là “kho tàng bí mật” của Như Lai, là Như Lai “tạng”, là “bào thai” Như Lai, đâu dễ mà thấy biết. Phật cũng đã thử mở toang ra ở buổi Hoa Nghiêm mà chẳng mấy ai thấy, chẳng mấy ai tin. Vì thế mà phải dùng truyền thông “đa phương tiện”, tùy cơ ứng biến. Nhưng Khai rồi, Thị rồi mà Ngộ cũng không phải dễ! Nhập lại càng khó hơn. Huệ Năng lục tổ ngộ trong nháy mắt, với chỉ một câu kinh nghe được tình cờ nhưng cũng mất mười lăm năm lăn lộn giang hồ mới “Nhập” được! Trong hội Pháp Hoa, biết sắp “Niết bàn” Phật bèn nói toạt: “Ai cũng sẽ thành Phật”. “Rất dễ”. “Rất mau”. Nhiều kẻ không tin, nhiều người trách cứ. Thế nhưng, Phật không dối. Ai cũng là Phật bởi ai cũng sẵn hạt giống đó rồi, vẫn đề là tưới tẩm chăm bón. Rất dễ rất mau là tùy thổ ngơi, tùy công sức nhẫn nhục tinh cần. Tâm vô lượng, nên “thổ ngơi” vô lượng. Kẻ chậm người mau. Một khi “nhất tâm bất loạn” thì niệm niệm chẳng sinh, một hơi thở vào ra, một tiếng nam mô đều đã đủ, đều tuyệt diệu. Còn chỗ đâu cho sanh tử luân hồi nọ kia? Cho nên từ đầu đến cuối đâu có sai biệt chút nào. Không <em>Bát Nhã</em> làm sao thấy hết chân không diệu hữu, làm sao thấy hết duyên sanh? Không <em>Khổ tập diệt đạo</em> làm sao có chánh định để thấy Vô ngã, biết Như Lai?&#8230; Cuộc hành trình khởi đi từ bố thí trì giới nhẫn nhục… là không thể thiếu. Cho nên có Văn Thù <em>tri</em> – kẻ dẫn truyện gần xa &#8211; thì có Phổ Hiền <em>hành</em> &#8211; người “vác ngà voi” không mệt mỏi!<br />
<em>Trong đầm gì đẹp bằng sen</em>.<br />
Bởi sen “nhập” vào cả hai phía: Bùn và Như Lai.<br />
Bùn và Như Lai vốn “bất nhị”, không hai.<br />
<em>Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!<br />
</em></p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc<br />
(Saigon, tháng 01.2012)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/lom-bomt%e1%bb%ab-ng%e1%bb%99-d%e1%ba%bfn-nh%e1%ba%adp/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Vô tâm&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-vo-tam/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-vo-tam/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 07:23:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5513</guid>
		<description><![CDATA[Vô tâm Vô tâm không phải là không có tâm. Vô tâm cũng không phải là vô cảm. Mackeno. Có một chữ tượng hình rất hay trong chữ Hán : 木 là mộc. 目 là mục. 心 là tâm. Khi mộc ghép với mục thì thành tướng 相. Tướng vô tội. Không sanh sự. Nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Vô tâm</strong></p>
<p>Vô tâm không phải là không có tâm. Vô tâm cũng không phải là vô cảm. Mackeno. Có một chữ tượng hình rất hay trong chữ Hán : 木 là mộc. 目 là mục. 心 là tâm.<br />
Khi <em>mộc</em> ghép với <em>mục</em> thì thành <em>tướng</em> 相. Tướng vô tội. Không sanh sự. Nói khác đi, khi <em>trần </em>(mộc= cây) gặp <em>căn</em> (mục = mắt) thì chẳng có chuyện gì xảy ra! “Sắc thanh hương…” đụng “nhãn nhĩ tỷ…” chả sao cả. Cận thấy kiểu cận, loạn thấy kiểu loạn, lão thấy kiểu lão. Con người tội nghiệp. <em>Nhãn</em> thua loài cú. <em>Nhĩ</em> thua loài dơi, <em>Tỷ</em> thua loài chó… Con ong cái kiến cũng có căn có trần riêng của nó! Vậy mà con người cứ tưởng mình ngon nhất thế gian. Làm được cái kính thiên văn đường kính rộng, nhìn lên bầu trời đã la hoảng khi thấy có hàng trăm ngàn tỷ thiên hà, trong khi xưa kia tưởng chỉ có mỗi một mặt trời vĩ đại của riêng ta thôi! Nay mai có kính thiên văn đường kính rộng hơn nữa không biết chuyện gì sẽ xảy ra!<br />
Trở lại chuyện Tâm. Căn với trần mới là tướng. Ghép thêm chữ tâm ( ) vào thì mới thành <em>tưởng</em> 想. Có tưởng là bắt đầu sinh sự. Tưởng vô vàn. Tưởng vô tận. Muốn thiên đàng có thiên đàng. Muốn điạ ngục có địa ngục. Cho nên tu là tu Tâm. “Nhất thiết duy tâm tạo”. Tất cả là do tâm bày vẽ ra. Phật từ thời Hoa Nghiêm đã nói rõ như thế. Hạnh phúc khổ đau từ đó. So sánh hơn thua, chém giết nhau từ đó. Tiếng Việt ta còn hay hơn: <em>Tướng</em> và <em>Tưởng</em>, chỉ khác nhau có mỗi cái dấu sắc, dấu hỏi… Mà đã ngàn trùng cách xa!<br />
Vô tâm thì vô sự. Vô sự thì bình an. <em>Bình an vô sự</em>. Người ta chúc nhau như vậy. Người ta lại chúc nhau <strong>« Vạn sự như ý »</strong>! Ý dẫn các pháp. Muốn « vạn sự » được « như ý » đâu có khó gì. Một đám du khách hỏi anh nông dân: Hôm nay thời tiết ở đây thế nào anh? Hôm nay có thứ thời tiết mà tôi thích! Làm sao anh biết là có thứ thời tiết mà anh thích ? Phải học, thưa ông. Không phải lúc nào tôi cũng có cái tôi muốn nên tôi phải biết muốn cái tôi có.<br />
&#8220;Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền&#8221; (Trần Nhân Tông).<br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-vo-tam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ghi chép lang thang &#8220;Trà đạo&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 03:45:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền và Sức khỏe]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5508</guid>
		<description><![CDATA[“Tiệc trà” cuối năm Đỗ Hồng Ngọc Không phải “Tiệc trà” như ta thường thấy, với trà, với bánh và với những cuộc chuyện trò rôm rả… ngoài trà. “Tiệc trà” này khác hẳn. Trà thực sự. Trà một mình. Trà từ đầu tới cuối. Và, chuyện trò cũng chỉ xoay quanh “trà”. Trà xưa. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>“Tiệc trà” cuối năm</strong><br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em><br />
<a href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/attachment/img_0520-3/" rel="attachment wp-att-5509"><img src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2012/01/IMG_05201-300x225.jpg" alt="" title="IMG_0520" width="300" height="225" class="alignleft size-medium wp-image-5509" /></a>Không phải “Tiệc trà” như ta thường thấy, với trà, với bánh và với những cuộc chuyện trò rôm rả…  ngoài trà.<br />
“Tiệc trà” này khác hẳn. Trà thực sự. Trà một mình. Trà từ đầu tới cuối. Và,  chuyện trò cũng chỉ xoay quanh “trà”. Trà xưa. Trà nay. Trà Việt, Trà Tàu, Trà Nhật&#8230;<br />
Nữ chủ nhân, nhà thơ Viên Trân là người pha trà, một quán “Trà đạo” nho nhỏ của cô núp trong một góc phố hẹp, đường Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập Tự cũ).<br />
Vừa pha trà, vừa giải thích, vừa dẫn truyện gần xa…<br />
Trên tường là cây đàn nguyệt bên bức thư pháp lung linh, bay bổng của Tuệ Sỹ.</p>
<p><span id="more-5508"></span></p>
<p>Hết tuần trà này đến tuần trà khác, liên miên không dứt&#8230;<br />
Nào Long tĩnh Hàng Châu, nào Ô long Phước Kiến, rồi Trà xanh Cầu Đất (Đà lạt) hằng trăm năm đến Tuyết San Hà Giang, Thiên Sơn kim trà, Trà mạn Sơn La, Mộc Châu ướp sen Đồng tháp, rồi Bạch trà trắng buốt, Ngâu thơm lừng… Cuối buổi còn món Trà lá xanh, đặc Việt, ướp gừng&#8230;  Nhìn Viên Trân nâng niu từng giọt nước bên lò lửa, gạn từng lớp bọt trà, nhẹ nhàng rót vào từng cái chung hột mít nhỏ xíu xanh màu ngọc bích khiến người ta không thể không nhớ tới… Tự Đức, Nguyễn Khản rồi…Tổ Thiên Thu,  Đoàn Dự, Kiều Phong…  </p>
<p>Khi tôi đến thì đã thấy có KTS Nguyễn Trọng Huấn, và họa sĩ Anh Thơ- “manager” của anh, như mọi người giới thiệu- và nhà thơ  Nguyễn Duy cùng vợ chồng nhà báo Nguyễn Trọng Chức- Thái Thanh.<br />
Viên Trân nói hôm nay mời mọi người đến là để mừng anh Nguyễn Trọng Huấn vừa ở bệnh viện về sau một đợt điều trị vì tai biến. Anh nay đã phục hồi nhiều, tuy nói năng còn hơi lừng khừng một chút và chưa nhận ra mặt chữ. Nhà thơ Nguyễn Duy thì tóc bạc thêm mấy nhánh nhưng vẫn rất hóm hỉnh nói mình lâu nay chỉ có “thơ rượu” chứ chưa có “thơ trà” bao giờ! Anh tâm sự, bây giờ mỗi ngày phải tự tiêm cho mình 2 mủi insuline &#8211; như một người “nghiện”. Chỉ có nhà báo Nguyễn Trọng Chức là vẫn trẻ, lại đẹp trai hơn xưa mới lạ. Cùng đi với tôi dự buổi “tiệc trà” đặc biệt này còn có bác sĩ Trương Trọng Hoàng, một đồng nghiệp trẻ, cũng là một tay mê “trà đạo”.<br />
Một buổi tiệc Trà cuối năm đầm ấm.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/ghi-chep-lang-thang-tra-d%e1%ba%a1o/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Không nghĩ thiện, không nghĩ ác&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/ghi-chep-lang-thang-5/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/ghi-chep-lang-thang-5/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Jan 2012 09:56:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5448</guid>
		<description><![CDATA[Lõm Bõm (5) “Không nghĩ thiện Không nghĩ ác” “Không nghĩ thiện không nghĩ ác” không phải là không có thiện không có ác. Có thiện có ác quá đi chứ! Nếu không sao bảo “Chư ác mạc tác/ Chư thiện phụng hành” (Chớ làm điều ác/ Hãy làm điều thiện)? Tưởng tượng đêm hôm [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Lõm Bõm </strong>(5)</em><br />
<strong>“Không nghĩ thiện<br />
  Không nghĩ ác”</strong><br />
“<em>Không nghĩ thiện không nghĩ ác</em>” không phải là không có thiện không có ác. Có thiện có ác quá đi chứ! Nếu không sao bảo “Chư ác mạc tác/ Chư thiện phụng hành” (Chớ làm điều ác/ Hãy làm điều thiện)?</p>
<p><span id="more-5448"></span></p>
<p>Tưởng tượng đêm hôm đó, một đêm không trăng sao, thầy trò Huệ Năng lén lút ôm bọc y bát rời chùa, len lỏi giữa các rặng lau sậy, ra tận bờ sông… Khi đại chúng biết ông đã được truyền y bát trốn về phương Nam thì có đến vài trăm người rượt đuổi theo để đoạt lại, trong đó có thượng tọa Huệ Minh, vốn trước là một tướng quân, tánh tình thô bạo, dẫn đầu đi trước, đuổi kịp Huệ Năng. Huệ Năng đặt y bát lên tảng đá rồi núp vào đám sậy nói lớn: &#8220;Y bát là vật làm tin, há dùng sức mà đoạt được sao? &#8221; Huệ Minh đến, muốn lấy y bát mà chẳng nhúc nhích, bèn kêu: &#8220;Hành giả! Hành giả! Tôi đến vì Pháp, chẳng phải vì Y!&#8221;<br />
Huệ Năng nói: “Ông đã vì Pháp mà đến, thì nên dứt bặt trần duyên, chớ sanh một niệm. Tôi sẽ vì ông mà thuyết”. Rồi nói: “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, đang khi ấy cái gì là <em>bổn lai diện mục</em> của thượng tọa Minh?”.<br />
Huệ Minh ngay đó đại ngộ.<br />
Thiệt ra Huệ Minh có định lấy y bát chi đâu. Muốn lấy thì đâu có khó gì với một ông tướng như vậy! Ngày nay còn dễ hơn nữa. Đầy dẫy ra đó. Mua đâu chẳng có. Sư phụ Hoàng Nhẫn cũng đã căn dặn: Sau này dẹp cái vụ truyền y bát hình thức đó đi cho đỡ rầy rà, tranh đoạt, giữa chốn thiền môn. Tâm truyền tâm thôi.<br />
Thương tọa Minh thực lòng khâm phục Huệ Năng từ lâu, đã muốn được học pháp, nghe pháp từ Huệ Năng giờ mới có dịp. Trong lúc rầm rập chân người, la ó vang trời, đèn đuốc sáng choang đó, giữa sự căng thẳng sống chết chỉ mành treo chuông đó, một câu nói “dứt bặt trần duyên/ chớ sanh một niệm” của Huệ Năng đủ sức lay chuyển tận gốc rể con người Huệ Minh. Đó chính là lúc bổn lai diện mục Huệ Minh có cơ hội để xuất hiện vằng vặc giữa trời quang! Huệ Minh chỉ cần nghe một câu là đủ. Cũng như xưa Huệ Năng nghe “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” là đủ. Học kinh, kệ của Phật, một câu một chữ qúy biết bao. Thưc ra câu nói “Không nghĩ thiện/ không nghĩ ác” chẳng qua là một… minh họa, làm cho rõ nghĩa thêm mà thôi, và nhất là phù hợp với hoàn cảnh căng thẳng đầy sát khí lúc đó.<br />
“Dứt bặt trần duyên/ Chớ sanh một niệm”. Ấy chính là <em>“Vô niệm”</em>. Con đường phát hiện và hành thâm của Lục tổ Huệ Năng. Từ đó mà thấy biết “gió không động/ phướng không động”.  Con đường trực chỉ chân tâm đó vậy.<br />
Tóm lại, “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác” chỉ có nghĩa là <em>không hai</em>, là bất sinh bất diệt,  bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm&#8230; !<br />
“Đại gia” Duy Ma Cật nhờ đã trang bị pháp môn <em>Bất Nhị</em> này đến tận răng mà thỏng tay vào bất cứ chốn nào dù là thanh lâu, quán nhậu, karaoke ôm hay động xì ke ma túy… Vào đến chốn nào thì chốn đó trở thành đạo tràng trang nghiêm thanh tịnh.<br />
Còn ta lơ mơ “ngẫu hứng lý qua cầu”  dễ lọt… xuống sông! </p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/ghi-chep-lang-thang-5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thiền và Quán</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thi%e1%bb%81n-va-quan/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thi%e1%bb%81n-va-quan/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Nov 2011 07:53:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5300</guid>
		<description><![CDATA[Kinh Kim Cang bắt đầu bằng một chuyện rất đỗi đời thường là “ăn ngủ, đi đứng nằm ngồi, hít thở…” và kết thúc cũng bằng một chuyện rất đỗi đời thường là nhìn mọi sự như “mộng, huyễn, bào ảnh, sấm chớp…”. Thì ra những cái sờ sờ đó, những cái tầm thường đó [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thi%e1%bb%81n-va-quan/attachment/thienquan/" rel="attachment wp-att-5301"><img class="alignleft size-full wp-image-5301" style="margin: 5px;" title="Thien$Quan" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/11/ThienQuan.png" alt="" width="296" height="170" /></a>Kinh Kim Cang bắt đầu bằng một chuyện rất đỗi đời thường là “ăn ngủ, đi đứng nằm ngồi, hít thở…” và kết thúc cũng bằng một chuyện rất đỗi đời thường là nhìn mọi sự như “mộng, huyễn, bào ảnh, sấm chớp…”. Thì ra những cái sờ sờ đó, những cái tầm thường đó mới là sự sống, mới là cụôc sống. Những “thực tại hiện tiền” đó mới là kiếp người. Phật từ chối nói về những chuyện siêu hình cao xa, những chuyện thần thông quái lạ. Hãy cứu lấy người đang bị trúng tên. Rút mũi tên ra, làm sạch vết thương, khử độc, băng bó. . cái đã! Hạnh phúc không ở đâu xa, không từ trên trời rơi xuống, cũng không phải do ai ban phát. Hạnh phúc ở trong ta và ở quanh ta. Hạnh phúc hay khổ đau, thiên đàng hay địa ngục là những cái do ta tự… tạo ra cho mình, nên cũng phải do ta tự xoay chuyển lấy. “Phiền não vô tận” kia thực ra cũng chính là bồ đề vô lượng nọ!</p>
<p><span id="more-5300"></span><br />
Cái gì “tạo ra sự khác biệt”- nói theo kiểu thời thượng bây giờ? Tại sao trong cùng một hoàn cảnh người thì thảnh thơi tự tại mà kẻ lại quằn quại khổ đau?</p>
<p>Câu trả lời là để thấy thực tướng Bát nhã không thể dừng lại ở văn tự mà phải quán chiếu, nghĩa là phải thực hành, phải “hành thâm Bát nhã”! Kim Cang dạy thực hành. Muốn chữa đựơc bệnh thì phải uống thuốc, chớ nếu chỉ đọc… toa thuốc không thôi thì dễ bị tẩu hỏa nhập ma lắm!</p>
<p>Những trai thiện gái lành &#8211; những vị Bồ tát tương lai- cũng sẽ phải ăn phải ngủ, phải giặt giũ, đánh răng, thay quần áo…, cũng có nghĩa là họ sẽ phải thấy những điều người khác thấy, phải nghe những điều người khác nghe, phải nói những điều người khác nói. Nhưng lục độ vạn hạnh họ phải rèn tập, đi đứng nằm ngồi họ phải “trang nghiêm”, nói mà không vướng, thấy mà không mắc… Tóm lại, họ phải sống một đời sống “ba-la-mật” thực sự thì họ mới đích thị là Bồ tát! Cho nên phải kiên trì, phải tinh tấn, phải nhẫn nhục! Trong suốt kinh Kim Cang, Phật đã rất nghiêm khắc với những điều căn bản &#8211; ắt có và đủ- đó. Có cách nào hay hơn là dạy từ những thực tế của cuộc sống… để từ đó họ có thể sống một cách hạnh phúc, và nhất là biết sẻ chia cách sống hạnh phúc đó cho mọi người? Sẻ chia, không phải như chia một cái bánh mà là dạy cách làm bánh!</p>
<p>Cho nên Kim Cang đòi hỏi thực hành. Phải tự thân “hành thâm Bát nhã” cái đã rồi nói gì thì nói, thuyết gì thì thuyết. Tâm có thông thì thuyết mới thông.</p>
<p><em>Thiền</em> và<em> Quán</em>. Đó chính là con đường Phật đã trải nghiệm. “Cứ đến. Nếm thử đi. Rồi thấy”. Đừng hý luận, đừng giáo điều. Nó như là một khoa học thực nghiệm, chính xác và phổ quát. Phải tự mình thể nghiệm thôi.</p>
<p>Một người thấy mộng, huyễn, bào ảnh… là mộng huyễn bào ảnh, chỉ thấy có tàn phai và huyễn hoặc đầy phiền não và khổ đau, thì một người được trang bị “gươm báu” (Kim Cang) sẽ biết nhìn bằng… năm thứ con mắt, sẽ thấy đằng sau sự tàn phai, huyễn hoặc kia là duyên sinh, là không, là vô ngã, từ đó là Chân Như… Cầu vòng cứ là cầu vòng, chẳng phải vì có tình yêu của ta mà cầu vòng rực rỡ, chẳng phải vì tình ta tan vỡ mà cầu vòng chóng phai! Mộng, huyễn, bào ảnh có cái tuyệt vời của nó, sanh trưởng thu tàn có cái… tuyệt vời của nó. Lúc đó thỏng tay vào chợ không còn sợ bị quấy nhiễu. Sống thời @, thế giới phẳng mà không thấy đảo điên. Chẳng cũng khoái ru?</p>
<p>Cứ “như vậy” đó mà hàng phục cái tâm. Đó là <em>Thiền</em>. Cứ “như vậy” đó mà nhìn cho rõ bản chất của mọi sự vật hiện tượng. Đó là <em>Quán</em>. Và, chỉ có cách đó mới có thể <em>“Bất thủ ư tướng, Như như bất động”</em>!</p>
<p>Ly tướng khác bất thủ tướng ! “Ly”, mang nghĩa tránh né. Lên núi, xuống biển, cách ly với cõi nhân sinh, vui cùng cỏ cây mây nước&#8230; Còn “bất thủ” lại mang ý nghĩa không bị dính mắc một khi đã dấn thân, vào cuộc, lăn lóc trong cõi hồng trần! Ly ở ngoài còn <em>bất thủ</em> ở trong. Bởi “thủ” là thủ ở trong tâm. Nên <em>bất thủ</em> khó hơn. Đó chính là “vô tâm” của Trần Nhân Tông, cũng chính là “vô niệm” của Huệ Năng. <em>Thủ</em> thì do “Ái” mà ra. Rồi vì thủ mà sinh “hữu”. Ái, thủ, hữu… đầy dính mắc mới sinh sự! Cho nên bất thủ tướng khó hơn ly tướng. Ly nhứt thiết tướng đã tức danh chư Phật, còn bất thủ ư tướng thì… tức danh “Như như bất động”, Như lai, Chân như vậy!</p>
<p>Nhưng dù <em>không</em>, dù <em>vô ngã</em>, mọi thứ lại vẫn luôn có cái tướng của nó. “Thế gian tướng thường trụ”! Tùy duyên mà bất biến. Bất biến mà tùy duyên. Chẳng thú lắm sao? Động tâm sinh sự, thức này tưởng nọ làm rối tung cả lên là tại ta! “Phiền não vô tận” là tại ta. Tại ta sinh sự! “<em>… Đời tôi ngốc dại, tự làm khô héo tôi đây…Chiều hôm thức dậy chập chờn lau trắng trong tay…”</em> (TCS).</p>
<p>“A nậu đa la Tam muội Tam Bồ đề… “ có lẽ là thành quả cuối cùng, vô thực vô hư, trong khi cái tâm “bồ đề” lại là tâm có thực, từ những hạt mầm đựơc gieo trồng, chăm bón. Thần Tú hoàn toàn có lý khi bảo phải siêng năng chăm sóc, tưới bón cho “cây Bồ đề” của mình, đừng để nó héo, nó khô, cũng như phải siêng năng chùi rửa tấm gương của mình, đừng để nó bị bụi bám, nhện giăng. Tinh cần, nhẫn nhục đâu có dễ! Tự lợi và lợi tha. Không từ bi với mình thì sao có thể từ bi với người? Phải “quán tự tại” rồi mới có thể “quán thế âm”! Cho nên, ở phần cuối, Kim Cang chỉ nhắc đến “tâm Bồ đề” của các vị “bồ tát tương lai” mà không cần nói đến “A nậu đa la…” vô thực vô hư gì đó nữa. Đó chính là tinh thần rất thực tế của Kim Cang&#8230;</p>
<p>Nhìn lại hành trình tu thiền của Đức Phật ta thấy Ngài đã trải qua những chặng đường không kém cam go. Vượt qua tám chặng đường thiền định kinh điển mà vẫn chưa thấy đựơc lối thoát thực sự bởi lúc nào cũng còn bị cái “tưởng” đến quấy phá cho đến khi tự mình tìm ra đựơc một con đường riêng sau những tháng năm khổ hạnh miệt mài. Có thể nói đó là một bước nhảy vọt, từ lượng sang chất. Chính là <em>cửu thiền</em>, thiền thứ chín,<em> diệt thọ tưởng định</em>. Lúc đó<em> tưởng</em> đã không còn để quấy rối nữa, <em>thọ</em> cũng không còn để khơi ngòi nữa. Đã có thể “như như bất động” rồi vậy! Đã có thể thấy “<em>…diệt độ vô lượng vô số vô biên chúng sanh mà thực ra không có một chúng sanh nào được diệt độ”</em> ! Bởi có còn sanh ra nữa đâu mà diệt! “Bất sanh bất diệt” là vậy. Như người biết giữ gìn sức khỏe, biết rèn luyện nâng cao sức khỏe thì bệnh tật không phát sinh được, và như vậy thì không có lý do gì để phải… uống thuốc! Ốm đau, bệnh tật tuy có thể giảm, mà “phiền não vô tận” &#8211; từ tham sân si-… thì vẫn còn kia, nên phải có cái nhìn mới, cái “tri kiến” mới, vượt ra, vượt qua, vượt lên – paramita- thì mới giải quyết rốt ráo. Đó là con đường tất yếu mà một vị bồ tát tương lai- những trai thiện gái lành- sẽ phải kinh qua, như là điều kiện <em>ắt</em> có và <em>đủ</em>. Thiền để thoát và Quán để vượt. “Hành thâm Bát nhã” đến độ chín muồi thì mới có thể <em>Bất thủ ư tướng, như như bất động</em>, từ đó mà “vị nhơn diễn thuyết” đó vậy!</p>
<p>Khi nhận ra <em>Vô thường, Vô ngã, Không</em>… thì hóa ra lại thấy cái gì cũng đáng quý, cũng tuyệt vời! Không có chuyện tiêu cực, buông bỏ ở đây! Đừng nói đoạn diệt. Kim Cang dạy rất kỹ. Thấy “thuờng” đã sai mà thấy “đoạn” càng sai. Thấy<em> có</em> đã sai mà thấy <em>không</em> càng sai. Bồ tát thì “bất tận hữu vi bất trụ vô vi”. Không có hữu vi thì cũng chẳng thể thấy được vô vi! Núi vẫn là núi, sông vẫn là sông, khác chăng là một hành trình miên mật của sự tu tập dài lâu để nhận ra “sắc tức thị không, không tức thị sắc”, <em>chân không</em> mà<em> diệu hữu</em>&#8230; Sự chuyển hoá chỉ có thể đến từ bên trong. Thiền và Quán. Lộ trình đã vạch. Hành trang đã đủ. Cho nên không phải vô cớ mà <em>tinh tấn</em> và <em>nhẫn nhục</em> lại là những balamật không thể thiếu vắng trên hành trình đi vào nội tâm.</p>
<p>Khi không còn chấp thủ, không còn tham ái, thì mọi thứ đã trở nên nhẹ nhàng, thong dong, tự tại.</p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong><br />
<em>(trích Gươm Báu Trao Tay)</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thi%e1%bb%81n-va-quan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Con đường độc nhất&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt-2/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt-2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 Nov 2011 01:03:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5214</guid>
		<description><![CDATA[Lõm bõm(4) « Con đường độc nhất » « Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết bàn »&#8230; Thật không, một con đường như vậy ? Phật nói như đinh đóng cột, chắc là phải có rồi. Nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>
<strong>Lõm bõm(4) </strong></p>
<p> <strong>« Con đường độc nhất »</strong><br />
« Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết bàn »&#8230; Thật không, một con đường như vậy ? Phật nói như đinh đóng cột, chắc là phải có rồi. Nói từ hồi bắt đầu dạy những bài học đầu tiên cho đến lúc sắp nhập Niết bàn. Nói đi nói lại hoài. Sợ người ta quên. Sợ người ta coi nhẹ, mải mê chạy theo những hí luận nọ kia&#8230; Bởi con đường « độc nhất » đó lại quá ư đơn giản, đơn giản đến khó tin ! </p>
<p><span id="more-5214"></span></p>
<p>Con đường nào vậy ? Độc nhất. Thanh tịnh. Chánh trí. Niết bàn. Diệt trừ khổ ưu? Nếu có, quả là  phương thuốc thần cho cuộc sống đầy bát nháo, điên đảo mộng tưởng&#8230; trên một thế giới phẳng, toàn cầu hóa hôm nay ?<br />
Đó chính là Anapanasati &#8211; có khi gọi là « An ban thủ ý » hay « Nhập tức xuất tức niệm » &#8211; được dạy trong Tứ Niệm Xứ. Hình như ngay Tứ niệm xứ với « thân thọ tâm pháp » &#8230; vẫn còn có vẻ phức tạp quá, nên Phật giản hóa đi bằng cách chỉ dẫn một « kỹ thuật » giản đơn nhất mà cũng tuyệt vời nhất, như cánh cửa mở vào kho tàng của &#8230; Như Lai.<br />
 <strong>Ana</strong> là thở vào, <strong>Apana</strong> là thở ra và <strong>Sati</strong> là niệm, là nhớ, là nghĩ. Chỉ  có vậy thôi sao ? Chỉ vậy.<br />
Thở vào thở ra thì ai mà chẳng thở? Vậy thì có cái gì hay ? Cái hay, cái « bí quyết »  nằm ở chữ niệm.  Niệm, ấy là nhớ, nghĩ. Nhớ cái thở. Và, nghĩ về cái thở. Xưa nay ta vẫn thở, còn sống thì còn thở nhưng mấy khi ta nhớ ta nghĩ về nó. Đôi khi khò khè cò cử ta cũng có nhớ, có nghĩ chút chút, nhưng nhớ và nghĩ theo&#8230; bệnh lý !  Còn Phật muốn ta nhớ nghĩ (niệm) về cái thở theo một cách khác.  Hãy nhớ nghĩ thiệt sâu xem sao. Nói khác đi, không phải chỉ « niệm » mà « chánh niệm » xem sao. Hãy thử rình mò, dõi theo nó xem sao. Có gì lạ không? Có đó. Nhưng, đừng nói. Bất khả thuyết. Thử đi. Nếm đi. Hãy đến và nếm thử đi. Thì ra, một khi ta thực sự « nhớ » đến nó (chánh niệm), ta quên mọi thứ trên đời ! Cứ y như một cái công tắc. Bật qua bật lại. Hoặc nhớ chuyện nọ kia thì quên cái thở, nhớ cái thở thì quên chuyện nọ kia. Sinh lý nó vậy. Vỏ não nó vậy. Khi một vùng này của vỏ não được kích hoạt thì vùng kia bị ức chế. Thời đại của&#8230; options. Tùy chọn. Giận thì bầm gan tím ruột. Tức thì đỏ mặt tía tai. Mất bao nhiêu là năng lượng. Bãi hoãi tay chân, bao tử, tim mạch, huyết áp&#8230;<br />
Nhưng nếu chỉ dừng ở đó thì chưa đủ. Niệm không chỉ là <em>nhớ</em> mà còn là <em>nghĩ</em> nữa. Có gì hay để nghĩ về cái hơi thở đó? Có đó. Giật mình thấy đời người chẳng qua là một hơi thở. Lúc sinh hít vào một hơi. Lúc tử hắt ra một cái. Khoảng giữa là những lăn tăn. Lăn tăn mà cũng bày đặt tham lam, sân hận, khổ đau&#8230; Giật mình thấy hơi thở chẳng phải của mình, chẳng phải là mình&#8230;  Ngàn xưa ngàn sau nó đến nó đi ung dung&#8230; tự tại ngoài ta, chẳng cần biết có ta trên cõi đời. Chẳng phân biệt, chẳng thêm bớt. Cái hơi thở vào thở ra của Phật, của Bồ tát, của Alahán&#8230; kia hình như cứ còn bay bay lởn vởn đâu đây cùng ta phì phò mọi lúc mọi nơi&#8230;<br />
Nhưng hình như không dừng ở đó. Cho đến một lúc, chánh niệm trở thành <em>vô niệm</em>.<br />
Ở đó, một thứ <em>tâm bất sinh</em>. </p>
<p><strong>“Tam-ma-địa”</strong></p>
<p>Nghe cứ rờn rợn như “đất của ba con ma” nào đó vậy. Hóa ra không phải. Tam-ma-địa là một từ, phiên âm từ tiếng Phạn: <em>Samadhi</em>. Là <em>Chánh định</em> trong Bát Chánh Đạo. Nhưng hiểu “đất-của-ba-con-ma” cũng hay chứ!  Ma <em>tham</em>, ma <em>sân</em> và ma <em>si</em>. Trẻ con thường hát: “Một ông Phật hiện ra/ Ba con ma biến mất!”. Nơi nào có ông Phật hiện ra thì nơi đó ba con ma phải biến mất. Hay nói cách khác, nơi nào có ba con ma hiện ra thì lập tức có ông Phật xuất hiện.  Nếu chẳng có ba con ma Tham, Sân, Si thì Phật hiện ra làm gì cho mất công! Cho nên muốn biết Phật ở đâu thì hãy tìm trong&#8230; tham sân si. Tham sân si càng lớn, Phật càng to.<br />
Có thể nhập chánh định ngay ở hơi thở đầu tiên được không? Không biết. Nhưng các thiền sư khẳng định là có thể. Phật thường ở trong định. Đi đứng nằm ngồi trong định. Khi cần lắm thì “xuất định” để thuyết giảng chút gì đó, rồi nhập định trở lại ngay. Như như bất động. An nhiên. Tự tại. Nhiều lúc trước khi “thuyết” phải hỏi lại đôi ba lần người ta có tin không. Thuyết xong thấy người ta vẫn ú ớ chưa tin chưa hiểu bèn bảo “chỉ có Phật với Phật mới hiểu nhau thôi”. Bởi Phật nói ra cái điều thấy biết từ trong định, không phải cái thấy biết của ta. Cho nên có những buổi Phật thuyết mà người ta bỏ đi&#8230; gần hết. Phật mặc kệ.<br />
Định dẫn đến Tuệ. Người bình thường như ta đôi khi cũng bừng ngộ, lóe sáng, thức tỉnh một chút,  nhưng không lâu, lại đắm chìm, lại tắt ngấm.<br />
Bởi thiếu “Tam ma địa”. </p>
<p><strong>« Bố thí thân mạng » </strong></p>
<p><em>“Buổi sáng đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí, buổi trưa lại đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí, buổi chiều cũng đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí&#8230;”.</em><br />
Bố thí hơi nhiều đó nhé! Và, thân mạng đâu mà lắm thế? Trong khi ta chỉ có mỗi một tấm thân ngũ uẩn nhẹ hều!<br />
Nhưng chuyện bố thí hằng hà sa số thân mạng sáng trưa chiều tối là có thật. Cứ nhìn vào cơ thể mình thì biết. Cơ thể ta hình thành từ khoảng một trăm ngàn tỷ tế bào. Mỗi tế bào thực chất là một “sinh vật”, một “chúng sinh” hẳn hòi,  hoạt động có tổ chức, có đầy đủ các chức năng, sắc thọ tưởng hành thức… đàng hoàng chớ chẳng chơi. Và điều kỳ diệu, cứ mỗi giây đồng hồ lại có vô số tế bào được… “bố thí” hay nói khác đi được hủy bỏ để thay thế bằng những tế bào khác, mới hơn, khỏe hơn. Chẳng hạn chỉ riêng hồng cầu, mỗi giây đã có hằng trăm triệu tế bào hồng cầu được hủy diệt và thay thế. Các chất liệu được đưa về “kho chứa” là <em>lá lách</em> để sẵn sàng sử dụng lại, chế tạo các hồng cầu mới. Hệ thống mao mạch &#8211; các mạch máu nhỏ li ti dẫn máu đến từng tế bào trong cơ thể, cung cấp Oxy và các dưỡng chất để sản xuất năng lượng &#8211; nếu nối lại đã có độ dài bằng một vòng quanh trái đất. Mỗi ngày,  trái tim nhỏ bé của ta co bóp với một lực mạnh đủ để kéo một đầu máy xe lửa… Cơ thể ta quả một thế giới kỳ diệu, một vũ trụ chưa được khám phá hết.  Đừng tìm kiếm đâu xa. Hãy “nương tựa chính mình” là vậy. Nhất thiết pháp giai thị Phật pháp. Vô thường ở đó, vô ngã ở đó, niết bàn điạ ngục ở đó…<br />
Bố thí thân mạng nhiều như cát sông Hằng, ngày ba buổi sáng trưa chiều chính là các thời… thiền định của một người tu tập. Trong sâu thẳm của chánh định, sẽ thấy biết… không còn có cái thân nào nữa &#8211; hay nói khác đi “bố thí” sạch trơn rồi, “buông xả” sạch trơn rồi. Ngã nhân chúng sanh thọ giả dứt sạch rồi.  Chẳng phải trong trạng thái vô ngã đó, đã hoàn toàn “bố thí thân mạng” đó sao?<br />
Như vậy phải chăng <em>“buổi sáng đem thân mạng bằng số cát sông Hằng ra bố thí…”</em> không bằng biên chép đọc tụng câu kinh tiếng kệ nhằm nhắc ta rằng đừng có mà ngồi ỳ ra đó, đừng có mà lo ngày ba thời thiền định dưới gốc cây, quên ăn quên ngủ, bỏ mặc sự đời. Hãy gieo trồng dù chỉ là một hạt giống nhỏ, để đem lại hạnh phúc cho chúng sinh…<br />
Cho nên bố thí thân mạng chẳng phải là bố thí thân mạng nên mới gọi là bố thí thân mạng đó vậy.</p>
<p><strong>“Giải thoát” và “Giải thoát”</strong></p>
<p>Thì ra có hai thứ Giải thoát. Giải thoát và giải thoát tri kiến. Hay nói cách khác, một thứ là giải thoát <em>thân</em> và một thứ là giải thoát <em>tâm</em>.<br />
Vô sanh. Đặt gánh nặng xuống. Phạm hạnh đã đầy. Không trở lại con đường cũ nữa. Vậy là giải thoát. Giải thoát cái gì ? Giải thoát sanh tử. “Vô sanh” thì “vô tử” mà. Có sanh đâu mà tử ? Có tử đâu mà sanh ? Nhưng “sanh tử” này là sanh tử của các pháp. Sanh, trụ, dị, diệt. Nó vậy đó, nó cứ vậy đó, không ngừng. Sanh tử là một. Vô sanh là cắt đứt đường sanh tử. Các bậc vô sanh đều tới cõi này, nhưng sao…?<br />
Phật nói còn thiếu Từ bi. Bởi Phật rồi cũng chết, cũng “niết bàn” mà, dù chỉ là một cách “thị hiện” chơi thôi, nhằm để răn dạy người đời thôi.<br />
Cho nên giải thoát sanh tử không phải là không còn chết nữa, mà là chết một cách khác, chết an nhiên, chết tự tại, vì đã sống an nhiên, tự tại.</p>
<p>Nhưng giải thoát sinh tử mới chỉ là giải thoát thân, còn cái tâm mù mịt kia vẫn quấn quít, vẫn dằn vặt khôn nguôi. “Lậu hoặc” vẫn  đầy ra đó, phiền não vẫn đầy ra đó. Nên “giải thoát thân” mới chỉ là bước một. Độc cư và thiền định đã có thể đưa đến thứ giải thoát này. Bố thí thân mạng ngàn vạn lần sáng trưa chiều tối có thể đưa đến giải thoát này. Nhưng nó chỉ là một trạm dừng chân, nghỉ qua đêm ở <em>hóa thành</em>.<br />
Do vậy, thiền định (Samatha) cần mà chưa đủ, phải thiền quán (Vipassana) để có “tri kiến” thật. Nhưng hai thứ đó quấn quít chằng chịt với nhau, bổ sung cho nhau. “Định” đến mịt mờ cũng chẳng đến đâu, “Quán” đến hí luận cũng chẳng đến đâu. Có người bảo chỉ cần <em>định</em> là đủ, có người bảo chỉ cần <em>quán</em> là đủ. Các triết gia xưa nay vẫn luôn “quán” mọi sự không ngừng đó chứ, nhưng cũng chẳng đến đâu. Còn ôm gốc cây mà mài gạch cho thành gương thì cũng khó! Giải thoát tri kiến thực sự có được phải là cái « tri kiến » Phật. Thứ tri kiến ở đó <em>thức</em> đã chuyển thành <em>trí</em>. Thấy biết Như Lai. “Ngộ” vẫn chưa đủ. Còn phải “nhập” nữa. Khi Lục tổ Huệ Năng “ngộ” rồi thì cũng phải “nhập” mười lăm năm hành tẩu giang hồ mới dám một phen xuống núi: “Gió không động, phướng không động&#8230;”.<br />
Một đạo hào quang trí tuệ ở giữa chặng lông mày quét một cái cho thấy toàn cục. Nó vậy thì nó vậy. Tánh tướng nó vậy thì <em>sanh</em> vậy <em>trụ</em> vậy <em>dị</em> vậy <em>diệt</em> vậy… Nó Như Thị. Sáu đạo luân hồi đông vui, dìu dặt. Các vị Phật hằng hà sa số giảng pháp… mọi lúc mọi nơi. Như Lai lặng tiếng. Như như bất động. Nhưng vô vàn để vổ về nhắc nhở.<br />
Ấy là lúc <em>tri kiến Phật</em> tỏ bày?</p>
<p><strong>Bồ tát Di Lặc</strong></p>
<p>Các vị Bồ tát hình như chẳng ai có một cái tên riêng. Ngoài các vị quá thân quen như Văn Thù, Phổ Hiền, Quán Thế Âm, Dược Vương… (thực ra là những đức, hạnh), ta còn có vô số các vị mang những cái “tên” rất ngộ nghĩnh: Thường Bất Khinh, Thường Tinh Tấn, Bất Hưu Tức, Vô Tận Ý…  nếu dịch ra sẽ là: Luôn Tôn Trọng, Luôn Siêng Năng, Không Ngừng Thở, Người Nhiều Chuyện…! Cho nên ta không lấy làm lạ khi có tới hai vạn vị Phật mang cùng một tên gọi duy nhất Nhật Nguyệt Đăng Minh… làm nhớ <em>“trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt/ rọi suốt trăm năm một cõi đi về…” (TCS)</em>.<br />
Dễ thương nhất có lẽ là Bồ tát Di Lặc. Bồ tát có cái bụng bự, lúc nào cũng cười toe toét, làm biếng và… hám danh kinh khủng (nên còn có tên là Cầu Danh). Hôm đó giữa hội trường , ông ngơ ngác đứng gãi đầu hỏi hôm nay có gì lạ mà Phật Thích Ca phô trương thanh thế, “đánh trống múa lân” ầm ỉ quá vậy? Bồ tát Văn Thù mới tủm tỉm cười « dẫn chuyện gần xa »: Sẽ có chuyện lạ đó! Chờ xem. Nhớ xưa mỗi lần như vầy thì sẽ có thuyết giảng Diệu pháp Liên hoa đó. Chờ xem. Đừng nóng. Hồi đó tôi cùng tu học với ông, chẳng qua ông biếng nhác, học hoài không thông…<br />
Bụng bự, biếng nhác, hám danh… phải chăng muốn “ám chỉ” chúng ta ngày nay? Ta ngày nay chẳng phải bụng bia, gan nhiễm mỡ, béo phì, bằng cấp giả… đầy đó sao?<br />
Thật ra thì Phật có phô trương thanh thế, có thuyết giảng gì mới lạ đâu. Vô số các vị Phật xưa nay đời đời kiếp kiếp đều nói y một pháp như vậy, có giấu giếm gì đâu, chẳng qua vì không ai muốn nghe, không ai biết nghe thôi.  Phật Thích Ca, suốt bốn mươi lăm năm trời phải nói đi nói lại hoài bằng nhiều cách cho nhiều đối tượng khác nhau, để rồi cuối cùng cũng đã khẳng định… “ai bảo Phật có thuyết pháp này nọ là phỉ báng Phật”! Chẳng qua vì “đối tượng” khác nhau nên “mục tiêu” và “phương pháp” cũng phải khác nhau vậy thôi.  “Student-centered approach” mà!  Lần này trong hội Pháp Hoa, có vẻ Phật Thích Ca hơi bực mình sao đó nên không chỉ nói mà còn bày biện ra, trình diễn, xếp đặt như một cuộc triển lãm, như một phim 3D cho thấy tận mắt. Hãy coi kỹ đây nè. Nó vậy đó. Nó Như Lai. Chẳng có thời gian, chẳng có không gian. Vô lượng thọ. Vô lượng quang. Thực tướng vô tướng… Chuyện khó tin nhưng có thiệt. Một số vị đã rời bỏ hội trường. Kệ, cho đi.<br />
Ông bụng bự, làm biếng, cầu danh… ở lại. Tuyệt vời! Ông hỏi : “Con muốn mau thành Phật. Có cách nào cho mau thành Phật không?”. Chưa bao giờ, ở đâu, có một kẻ nôn nóng thành Phật, nôn nóng “Vô thượng chánh đẳng chánh giác” như thế. Nhưng Phật đã mỉm cười: Có đó. Dễ lắm. Con nít chơi đất chơi cát… cũng thành Phật được, trẻ con người già, đàn ông đàn bà gì cũng thành Phật được. Bởi ai ai cũng sẵn có hạt giống đó cả rồi. Miễn là phải tưới bón!<br />
Con người hôm nay trên thế giới phẳng, toàn cầu hóa này dù… bụng to, làm biếng, cầu danh, muốn mau thành “chánh quả”… vẫn có thể thành được không khó, miễn là có đủ “tri kiến” Phật và hằng sống “ngộ nhập” với tri kiến đó.<br />
Nhưng, còn thiếu chút gì chăng? Từ Bi. Bồ tát Di Lặc, Maitreya, Từ Thị… vốn dòng dõi Từ Bi. Ông “thị hiện” chút chơi để dạy ta rằng phải có Từ Bi cái đã. Bởi Từ Bi thì mới Hỷ Xả. Nếu không, sao bụng lại to, sao cười lại rộng?</p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong><br />
<em>(Saigon 11.11.11)</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>7</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: Phật</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 01 Aug 2011 10:50:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[ghi chép]]></category>
		<category><![CDATA[học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4796</guid>
		<description><![CDATA[Lõm Bõm (3) Phật Có vô số Phật. Hằng hà sa số chư Phật. Không nơi nào không có Phật. Không thời nào không có Phật. Chỉ cần « ly nhất thiết tướng tức danh chư Phật » (Kim Cang). Phật là người giác ngộ. Chúng sanh là Phật « chưa giác ngộ ». Nhưng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Lõm Bõm (3)</strong></p>
<p><strong>Phật</strong></p>
<p>Có vô số Phật. Hằng hà sa số chư Phật. Không nơi nào không có Phật. Không thời nào không có Phật. Chỉ cần « ly nhất thiết tướng tức danh chư Phật » (Kim Cang).<br />
Phật là người giác ngộ. Chúng sanh là Phật « chưa giác ngộ ». Nhưng không giác rồi cũng phải giác. Sẽ phải giác. Cũng phải ngộ, sẽ phải ngộ. Vì Phật và chúng sanh đồng nhất thể. Sớm hay muộn mà thôi. Cùng một hạt giống cả! Nhưng Phật (Thích Ca) giác ngộ sớm nên giải thoát sớm, tìm ra đường đi (Đạo) để giúp người với lòng từ bi vô lượng. </p>
<p><span id="more-4796"></span></p>
<p>Giác ngộ thành Phật chỉ cần « ly tướng » thôi ư ? Phải. Ly tướng. Ly tất cả (nhất thiết) tướng. Bởi muốn thấy biết (tri kiến) được Tánh, Chân như, Bản lai diện mục, Thực tướng vô tướng&#8230; gì gì đó thì phải ly tướng. «Tướng » chỉ là cái « trình hiện » bên ngoài, cái « thị hiện », cái giả danh&#8230; chơi vậy thôi. Cái « thực » nằm ở đằng sau, bên kia cái tướng, bên ngoài cái tướng kìa. Thực ra, vẫn có tướng đó, nhưng mà là cái tướng không. Duyên sinh. Chân không mà diệu hữu.<br />
Ly tướng không phải trốn chạy mà là thấy tướng không phải tướng, « kiến tướng phi tướng ». Nói khác đi, thấy biết Như lai.<br />
Tướng và tánh quấn quít nhau. Tướng đó thì tánh đó, tánh đó thì tướng đó.  Ly tướng mà vẫn ở trong tướng. Ở trong tướng mà vẫn ly tướng.  Sống như lai, ăn như lai, ngủ như lai, ở nhà như lai, mặc áo như lai&#8230;<br />
Cho nên Phật cười. Cười tủm tỉm. Vui mà từ bi, mà an lạc. </p>
<p><strong>Như Lai</strong></p>
<p>Phật là Như Lai nhưng Như Lai không phải Phật. Như Lai là Như Lai. Không từ đâu đến, chẳng đi về đâu. « Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ ». Có khi Phật và Như Lai nhập làm một, có khi tách làm hai, ngồi vào hai ghế chơi. Nhưng, hai mà một, một mà hai. Tùy lúc.<br />
Đừng mong dùng âm thanh ánh sáng&#8230; mà thấy Như Lai. Như Lai thấy qua cách khác. Thấy bằng tướng thì không sao tìm được Như Lai vậy. Phải « kiến tướng phi tướng » mới được (kiến tướng phi tướng tức kiến Như Lai). Nên không thể dùng tri thức mà thấy. Phải ở trong định, trong vô ngã. Có một thứ định, đi đứng nằm ngồi đều cùng Như Lai, với Như Lai. Phật hằng hà sa số trong khi Như Lai chỉ có một. Có một mà muôn vàn. Thị hiện vô vàn trong sắc, dìu dặt trong tiếng, ngan ngát trong hương&#8230;<br />
Khi chàng thi sĩ hỏi người đẹp xưa của tôi đâu rồi, chỉ còn cánh hoa đào năm ngoái đây thôi thì gió Đông đã cười vào mũi chàng : Hoa đào năm ngoái ư ? Hoa đào năm ngoái nào ? Chỉ có hoa đào đời đời kiếp kiếp đó thôi ! Người đẹp cũng vậy. Vẫn là người đẹp đời đời kiếp kiếp đây thôi. (<em>Nhân diện bất tri hà xứ khứ/ Đào hoa y cựu tiếu Đông phong</em>. Thôi Hộ)<br />
Bởi đó là Như Lai. Không đi không đến. Phải thoát cái ngã. Phải vượt cái tướng. Mới thấy « Như Lai thọ lượng » vậy.</p>
<p><strong>Phương tiện</strong></p>
<p>Tuyệt vời thay cho phương tiện ! Nhìn Phật mà không thấy phương tiện, nghe Phật mà không thấy phương tiện, chẳng tiếc lắm ru ?<br />
Với năm đệ tử đầu tiên, cũng là bạn đồng hành ngày xưa, Phật chỉ cần nói Tứ diệu đế. Bởi họ đã có đủ chất liệu, đang tu khổ hạnh. Chỉ cần « chỉ trăng » họ thấy ngay. Khổ Tập Diệt Đạo là đã đủ. Triệu chứng: Khổ. Nguyên nhân: Tại sao khổ. Trị liệu cách nào ? Con đường (Đạo) phải thấy đúng (chánh kiến) trước rồi mới nghĩ đúng (chành tư duy), nghĩ đúng rồi mới làm đúng…. Chỉ cần <em>giới định tuệ</em> đủ dứt bệnh <em>tham sân si</em>. Một thứ điều trị đặc hiệu. Nhưng khi cần tới Bát Nhã thì có Bát Nhã. Nhân vô ngã mà pháp cũng vô ngã. Qua sông bỏ bè. Rồi cần tổng hợp, cần nâng cao đã có Thường Lạc Ngã Tịnh. Cần cho thấy Như Lai thì trợn mắt chiếu hào quang, giữa chặn lông mày&#8230; Khi nói chuyện với đám thanh niên thì có “thần tượng” Duy Ma Cật, đại gia, không cần xuống tóc, xuất hiện&#8230;<br />
Ngũ uẩn cũng là một phương tiện. Thị hiện vậy thôi.</p>
<p><strong>Tùng địa dũng xuất</strong></p>
<p>Từ đất vọt ra. Đất nào ? Cái gì vọt ra ? Đất tâm. Tâm địa. Vọt ra cái sự gọi là “phát tâm” muốn làm Phật, muốn thành Phật, “ vô thượng chánh đẳng chánh giác”  chứ không bằng lòng với A-la-hán, Bích chi, Duyên giác, Bồ tát&#8230; Có phát tâm thì mới nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ&#8230; và dĩ nhiên sẽ có “ tri kiến” Phật sau khi đã được “khai thị” mà “ngộ nhập”.<br />
Nhưng hình như không chỉ vậy. Nhìn kỹ lại mới thấy thân xác con người cũng &#8220;tùng địa dũng xuất&#8221; (từ đất vọt ra) đó thôi. Ít nhất cái thân tứ đại đất nước gió lửa (C,H,O,N) cũng từ đất, tạng đất. Bởi trong cơ thể con người đã có 60-70% thể trọng là nước, có 60 nguyên tố, khoáng chất đều từ đất mà ra gồm đồng, chì, sắt, kẽm, mangan&#8230;, các loại muối K, Na&#8230;  Một người nặng 70kg đã có 10kg là Calci (vôi), 7 kg Phospho, 1kg muối (Natri)&#8230;<br />
Không “tùng điạ cũng xuất” ư?</p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em><br />
(Tháng 7.2011)                                                                                                                        </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-tt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: &#8220;Chúng sanh&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-ti%e1%ba%bfp-theo/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-ti%e1%ba%bfp-theo/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 31 Jul 2011 09:52:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[ghi chép]]></category>
		<category><![CDATA[học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4793</guid>
		<description><![CDATA[Lõm bõm (2) Chúng sanh « Chúng sanh tức phi chúng sanh thị danh chúng sanh » (Kim Cang). Chúng sanh tức chẳng phải chúng sanh nên mới gọi là&#8230; chúng sanh. « Tức phi / thị danh » thật tuyệt vời ! Để thấy cái không phải, thấy cái giả danh, tạm gọi. Một [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Lõm bõm (2)</strong></p>
<p><strong>Chúng sanh</strong></p>
<p>« Chúng sanh tức phi chúng sanh thị danh chúng sanh » (Kim Cang). Chúng sanh tức chẳng phải chúng sanh nên mới gọi là&#8230; chúng sanh. « Tức phi / thị danh » thật tuyệt vời ! Để thấy cái không phải, thấy cái giả danh, tạm gọi. Một thứ ngôn ngữ giúp ly niệm, bỏ khái niệm để đến cái không phân biệt, ly tướng. Và từ đó thấy thực tướng vô tướng.<br />
Cho nên nói chúng sanh là&#8230; chúng sanh thì sai. Nói chúng sanh không phải là chúng sanh cũng sai. Hiểu chúng sanh là con người, là mọi sinh vật &#8211; đúng và sai. Vì có rất nhiều loại chúng sanh. « Vô số vô lượng vô biên » chúng sanh kia mà! Để ý hai chữ « vô biên » mà coi. Nó lạ chứ. Bởi không chỉ là số và lượng để có thể cân đong đo đếm, dù không thể cân đong đo đếm xuể ! </p>
<p><span id="more-4793"></span></p>
<p>Cho nên « tùy chúng duyên nhi sanh » thì nghe được. Tùy « chúng » duyên với nhau mà « sanh » ra nên gọi là « chúng sanh » thế thôi. Nếu không duyên, hết duyên, thì hết « chúng sanh» tức khắc. «Diệt độ» vô số vô lượng vô biên chúng sanh mà chẳng có chúng sanh nào được diệt độ cả là vậy. Không sanh lấy gì diệt ?<br />
Nhưng, cách nào? Phải sống trong Vô ngã, vô tướng. Khi không còn ngã tướng, ngã kiến: ngã, nhân, chúng sanh, thọ giả&#8230; gì nữa ! Ở một nơi không có ta, không có người, chúng sanh, thọ giả thì không còn một chúng sanh nào « sinh sự » được nữa.<br />
Ở đâu, nơi đó? Thiền. Định (samatha) và Quán (vipassana).</p>
<p><strong>« Thức tự tâm Chúng sanh<br />
Kiến tự tâm Phật tánh »</strong></p>
<p>Chúng sanh không có ở ngoài. Nó ở trong tâm. Trong tự tâm. Nó bày ra, dựng lên, vẽ vời trong tự tâm ta.<br />
Thức là cái biết do biện biệt, phân tách, đối chiếu, so sánh. Thức tràn ngập, hỗn mang. Thế giới phẳng, toàn cầu hóa, thức càng điên đảo. Thức nhiều khi từ tưởng mà ra, nhưng cần. Chẳng hạn cần thức để thấy chúng sanh ngọ ngoạy tràn ngập trong tự tâm ra sao. Nó ngọ ngoạy vì nó muốn quậy phá, muốn luân hồi, bay nhảy từ tầng này sang tầng khác, sáu nẻo thênh thang, chút vầy chút khác ra sao.<br />
“Thức” nó, nghĩa là thấy rõ, hiểu rõ về nó, phân tách nó ra một cách thấu đáo, hóa ra nó do ta tự tạo ra, không ai khác, là một thứ puzzle, lắp ghép, tương tác. Tự tâm ta mà chúng sanh ra. Khi rõ vậy rồi thì thôi. Dẹp đi.<br />
Khi dẹp nó đi thì không còn cần “thức” nữa. Mây tan rồi thì trời trong trăng sáng.<br />
Lúc đó vằng vặc gương soi.<br />
Và lúc đó là “Kiến”. Thấy. Thấy rõ. Chiếu Kiến.<br />
Và Kiến gì ? Kiến “Phật tánh”.<br />
Phật tánh cũng lại ở ngay trong tự tâm ta. Không ở ngoài đến.<br />
Ai cũng có. Cho nên ai cũng sẽ là Phật, một khi « thức tự tâm chúng sanh thì sẽ kiến tự tâm Phật tánh ». Vậy thôi.</p>
<p><strong>Trí và Thức</strong></p>
<p>Thức dễ dẫn đến tranh chấp, được thua, hơn kém, thị phi. Thức từ lục căn với lục trần mà sinh sự. “Nhãn nhỉ tỷ thiệt thân ý” ve vãn với “Sắc thanh hương vị xúc pháp” mà sinh đủ thứ thức. Nhãn thức đã đủ mệt. Mỗi người một nhãn thức khác nhau, nên mới sinh sự, đấu đá. Còn Ý thức thì vô tận và mới thật ghê gớm vì ý dẫn đầu các pháp. Cho nên nếu không có cách kềm chế, chúng tung hoành gieo rắc&#8230; đủ thứ!<br />
Một khi lục căn mà thanh tịnh, thức sẽ trở thành <em>Diệu quan sát trí</em>. Diệu quan sát trí sẽ cung cấp những chất liệu chọn lọc an hòa cho <em>Bình đẳng chánh trí</em> (Mạt na thức đã được chuyển hóa) và cuối cùng là <em>Đại viên cảnh trí</em> hay Nhất thiết chủng trí, từ Alaiya thức chuyển sang. Con đường khó, nhưng được, nếu rèn luyện.</p>
<p><strong>Nhẫn nhục</strong></p>
<p>Nhục mà cũng nhẫn được thì khó, khó quá. Khó quá làm được thì các nhẫn khác cũng sẽ được. Trong lục độ thì bốn thứ Bố thí, Trì giới, Nhẫn nhục, Tinh tấn thuộc <em>Giới</em>. Hai thứ còn lại là Định và Tuệ. Vì thế, Giới quan trọng biết bao. Nhưng <em>giới định tuệ</em> là một tam giác cân, hai chiều, tác động qua lại. Định dẫn đến Tuệ, rồi Tuệ lại dẫn đến Định, Giới. Lòng tham mới là gốc. Tham dẫn đến sân, si. Tham dẫn đến chấp, thủ. Tham tạo ra ngạ quỷ, địa ngục&#8230;<br />
Nhẫn nhục là một đức, một hạnh, cớ sao cho vào lục độ, ngang với thiền định, trí tuệ?<br />
Bởi vì không có nhẫn nhục thì các thứ khác khó mà hình thành. Người ta không thể tu hành gì nếu thiếu nhẫn nhục vậy.<br />
<em><br />
Đỗ Hồng Ngọc</em><br />
(Tháng 7/2011) </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ghi-chep-lang-thang-ti%e1%ba%bfp-theo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lõm bõm: Prajna và Prana</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-ghi-chep-lang-thang/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-ghi-chep-lang-thang/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Jul 2011 10:33:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Bac Si Do Hong Ngoc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm Bõm học Phật. Ghi chép lang thang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4781</guid>
		<description><![CDATA[Lõm Bõm Đỗ Hồng Ngọc Prajna và Prana Prajna và Prana là một. Như E=mc². Là một. Prajna là Trí tuệ Bát nhã, còn Prana là Nguồn sống. Có Prana mới có Prajna và có Prajna thì có Prana. Prana nguồn sống, từ cõi lặng, quãng lặng, trước hơi thở vào. Và nếu nối liền [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Lõm Bõm</strong><br />
<em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p><strong>Prajna và Prana</strong></p>
<p>Prajna và Prana là một. Như E=mc². Là một. Prajna là Trí tuệ Bát nhã, còn Prana là Nguồn sống. Có Prana mới có Prajna và có Prajna thì có Prana.<br />
Prana nguồn sống, từ cõi lặng, quãng lặng, trước hơi thở vào. Và nếu nối liền quãng lặng đó với nhau, liên tục, miên mật, ta có quãng dừng. Ở đó, cái gọi là chết. Hóa ra Chết là Nguồn sống, cái gốc của sự sống.<br />
Pra là trước, Ana là hơi thở vào, là thở. Trước cái thở là cái gì? Là cái chưa cần&#8230; thở! Là cái bào thai. Cái « Như lai tạng ». </p>
<p><span id="more-4781"></span></p>
<p>Và chỉ khi ta hiểu rõ Prana, vui đùa tung hứng với Prana, ta có Prajna, Bát nhã. Bát nhã là phiên âm của Prajna từ Phạn ngữ. Một thứ trí tuệ đặc biệt. Đặc biệt vì nó chẳng phải là trí tuệ. Nó tự có, không qua tìm kiếm, biện biệt, so sánh, tính toan, học hỏi. Nó là cái biết của trẻ thơ, hồn nhiên, trong sáng và từ đó, thanh tịnh.<br />
Pra là trước, Jna là sự hiểu biết. Trước cả sự hiểu biết. Ấy là tuệ giác. Trực nhận. Hiện tiền: cái hiện ra trước sự biết. Ấy là Trí, là Tuệ, là Bát nhã.<br />
Prana dẫn tới Prajna. Khi Prajnã mà Paramita thì lại gặp Prana.</p>
<p><strong>Paramita</strong></p>
<p>Nói vật chất là năng lượng và năng lượng là vật chất chưa đủ, cũng như « E=m » thì còn thiếu ‘c²’. Phải qua bờ bên kia (Paramita) thì vật chất mới thành năng lượng và ngược lại được. Cũng là một thôi. Là một nhưng trong điều kiện này thì là năng lượng, điều kiện kia thì là vật chất. Duyên sinh cả thôi. Thực tướng Vô tướng ở đó. Vô lượng nghĩa ở đó. Và « như như bất động » ở đó. Paramita, cái cầu để qua bờ bên kia. Prajna paramita, phiên Bát nhã Balamậtđa từ Phạn. Prajna paramita thì cũng Prana paramita. Có khi ở hẳn, có khi lại về. Cho nên Gate, Gate, Yết đế yết đế&#8230; mới là câu thần chú, minh chú: Qua đi, qua đi&#8230; cũng là Về đi, về đi&#8230; đó vậy!</p>
<p><strong>Sắc thọ tưởng hành thức</strong></p>
<p>Sắc thân và Sắc tâm.<br />
Sắc trong ngũ uẩn là sắc của tâm. Sắc có trước. Không sắc chẳng tâm.  Không tâm chẳng sắc. Sắc dẫn tới thọ. Thọ dẫn tới tưởng, rồi hành, rồi thức&#8230; Vô minh, hành, thức&#8230; Cứ thế chằng chịt. Cứ thế quấn quít.  Sắc là vô minh. Thọ là vô minh. Tưởng là vô minh. Thọ tưởng mới sinh sự. Ái, Thủ, Hữu&#8230; này khác. Sinh sự thì sự sinh.<br />
« Diệt thọ tưởng định » là định quan trọng. Một kỹ thuật. Thọ không khởi, Tưởng sẽ không khởi (vô sinh). Sắc thọ tưởng hành thức được xếp theo một quy trình, một tiến trình đó vậy. Thật ra Tứ đại mới là Sắc-thân, còn Ngũ uẩn chính là Sắc-tâm. Nói khác đi, ngũ uẩn là Tâm. Cho nên « ngũ uẩn giai không » là tâm Không. Còn Tứ đại kệ nó. Cứ cho nó lắc lư bay nhảy theo kiểu chơi của nó, sanh bệnh lão tử của nó. Tha hồ.</p>
<p><strong>Thường Lạc Ngã Tịnh</strong></p>
<p>Từ Vô thường, Khổ, Vô ngã, Bất tịnh&#8230; lăn lóc, lang thang, trôi nổi &#8211; luân hồi &#8211; bỗng gặp Thường, Lạc, Ngã, Tịnh! Vô thường trở thành Thường, Khổ trở thành Lạc, Vô ngã trở thành Ngã và Bất tịnh trở thành Tịnh. Không khó. Nó chỉ là mặt bên kia, bờ kia, phía kia. Lý thú : nó bất nhị bởi nó vô tướng, vô ngã!<br />
Hoa nở rồi tàn, trăng tròn rồi khuyết, sanh bệnh lão tử. Vô thường quá đi chứ, nhưng cứ đời đời kiếp kiếp đều đặn, lặp đi lặp lại như vậy hoài chẳng hóa ra là thường ư ? Lạc làm sao có nếu không thấy biết Khổ chính là “nguồn lực”? Cho nên luân hồi sinh tử chính là Niết bàn đó vậy. Sóng ngàn đời về đâu ? Nước ngàn đời về đâu ? Thân tứ đại ngũ uẩn tưởng là bất tịnh mà tịnh quá đi chứ, đàng sau kia là bao nhiêu nguyên tố chẳng đổi dời?<br />
Khi Phật không cần “phương tiện” nữa- thì nói trắng ra “Thường, lạc, ngã, tịnh” đó thôi. Đều “Như lai tạng” cả mà !</p>
<p>(tháng 7/2011)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/lom-bom-ghi-chep-lang-thang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thiền và Sinh viên</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 Jun 2011 02:38:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thiền và Sức khỏe]]></category>
		<category><![CDATA[BS Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[BS Do Hong Ngoc]]></category>
		<category><![CDATA[thiền]]></category>
		<category><![CDATA[thien]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4648</guid>
		<description><![CDATA[Thư gởi bạn xa xôi (3) Bạn thân, Đáng lẽ buổi “giao lưu” về vấn đề Thiền và Sinh viên tại Đại học Hoa Sen đã được thực hiện từ tuần trước, nhưng phải hoãn lại đến thứ bảy tuần này (11.6.2011) vì tôi mới vừa mổ mắt như bạn biết. Có lẽ vì thế [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong><a rel="attachment wp-att-4649" href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/attachment/thienvasvien/"><img class="alignleft size-full wp-image-4649" title="thienvasvien" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/06/thienvasvien.jpg" alt="" /></a>Thư gởi bạn xa xôi (3)</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thân,</p>
<p style="text-align: justify;">Đáng lẽ buổi “giao lưu” về vấn đề <em>Thiền và Sinh viên</em> tại Đại học Hoa Sen đã được thực hiện từ tuần trước, nhưng phải hoãn lại đến thứ bảy tuần này (11.6.2011) vì tôi mới vừa mổ mắt như bạn biết. Có lẽ vì thế sinh viên đến không đông lắm. Một số bận lo thi tốt nghiệp, môt số bận làm các báo cáo gì đó. Bù lại, các thầy cô có mặt cũng khá. Có lẽ do đã có nhiều kinh nghiệm “sống” trên đường đời. Cô Thái thị Ngọc Dư, cô Bùi Trân Thúy, thầy Trương Trọng Hoàng, Nguyễn Minh Hưng, Bùi Công Thành… và  còn có một số phụ huynh! Buổi nói chuyện nằm trong khuôn khổ của Chương trình “Giáo dục tổng quát” của đại học Hoa Sen, một chương trình tôi cho là cần thiết để “nâng cao dân trí” cho sinh viên chứ không chỉ  nhằm đào tạo chuyên môn hẹp như xưa. Bởi người trí thức trẻ trong một thế giới đầy biến động ngày nay hơn bao giờ hết cần biết suy nghĩ độc lập, có tinh thần phê phán, tầm nhìn rộng mở…  Chương trình do Tiến sĩ bác sĩ Bùi Công Thành phụ trách.</p>
<p style="text-align: justify;"><span id="more-4648"></span></p>
<p style="text-align: justify;">Mỗi lần đi nói chuyện về “thiền” ở đâu tôi đều đặc biệt quan tâm tới “đối tượng đích” của mình. Nhớ nhất là lần nói chuyện ở chùa Từ Đàm Huế, lần khác tại Nha Trang trong Tuần lễ Văn hoá Phật giáo, rồi các buổi dành cho giới doanh nhân, giới trí thức, câu lạc bộ dưỡng sinh, câu lạc bộ bệnh nhân ung thư… đều có cách “tiếp cận” khác nhau dù trên một nguyên tắc chung, chia sẻ những trải nghiệm, thể nghiệm, dưới cái nhìn khoa học y học của một thầy thuốc. Mỗi lần như vậy đều là dịp tốt để tôi trau dồi học hỏi thêm bạn ạ.</p>
<p style="text-align: justify;">Lần này nghĩ là sẽ gặp gỡ với sinh viên, giới trí thức trẻ, đa số vẫn còn đang “mê tín” vào khối kiến thức đồ sộ của thế giới phẳng và những thành tựu khoa học kỹ thuật của  phương Tây, xa lạ với Đông phương, với thiền, tôi giới thiệu các nghiên cứu, thực nghiệm lâm sàng và sự phát triển ứng dụng thiền ở nhiều trường đại học trên thế giới hiện nay vì những lợi ích mang lại cho sinh viên như giúp tăng IQ, cải thiện khả năng tập trung, bình tĩnh, tự tin hơn, đầu óc sắc bén hơn; giải stress, giảm lo âu căng thẳng, cải thiện các mối quan hệ; giúp ngủ ngon, bớt nhức đầu, cai nghiện (café, thuốc lá…), ít đau ốm vặt nhờ tăng sức đề kháng v.v…</p>
<p style="text-align: justify;">Dĩ nhiên sau đó không thể không đề cập kỹ thuật thiền từ  “Thở bụng” để đến “Quán niệm hơi thở” (Anapanasati) và sau đó là giai đoạn mà tôi gọi là &#8220;Ngộ nhập&#8221;. Nhưng có nhiều điều chưa thể đề cập sâu ở đây, trong một buổi nói chuyện tổng quát với sinh viên như thế này. Tôi chỉ nhắc không nên mỗi mỗi theo một &#8220;thầy&#8221; nào đó, bắt chước thầy, vì thầy là người đã rèn tập từ lâu, có khi vài chục năm- mà thầy nào cũng nhiệt tâm muốn truyền thụ lại cho trò mau giỏi như mình- nên trò dễ bị “tẫu hỏa nhập ma”. Hãy “nương tựa chính mình” vì mỗi người đều có tâm sinh lý, thể chất rất riêng. Chỉ cần nắm lấy nguyên tắc chung thôi và kiên trì, bền bỉ thưc tập, thể nghiệm.</p>
<p style="text-align: justify;">Thạc sĩ Nguyễn Minh Hưng, trong BTC sau khi tổng hợp các phiếu lượng giá cho biết: “Rất vui và hữu ích Thầy ơi ! Em có phản hồi rất tốt từ mọi người. Em hy vọng giữa Chương trình giáo dục tổng quát của Hoa Sen và Thầy sẽ có nhiều hợp tác sâu sắc hơn trong thời gian tới. Cảm ơn Thầy.”</p>
<p><em><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p style="text-align: center;"><strong>NGHE BÁC SĨ ĐỖ HỒNG NGỌC NÓI CHUYỆN:</strong><br />
<strong>“Thiền và sinh viên”</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><a rel="attachment wp-att-4650" href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/attachment/thienvasvien1/"><img class="alignleft size-full wp-image-4650" title="thienvasvien1" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/06/thienvasvien1.jpg" alt="" /></a>Đến với buổi nói chuyện này, tôi không e ngại mình “quá già”, vì tôi có quyết tâm phải học “thiền”, BS nói với ai, miễn sao tôi hiểu “thiền” là cái gì và tôi có thể học thiền được là tốt rồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Thú thật, từ trước đến nay, tôi chưa tìm hiểu về thiền vì vẫn cứ nghĩ đâu đó, có màu sắc tôn giáo mà tôi thì, hơn nửa đời người, vẫn là người chưa có tín ngưỡng. Hơn nữa, tôi cho rằng, muốn “thiền” thì chắc chắn “tâm’ phải “tịnh”, lòng phải yên mà tôi đã có lúc nào “yên” được đâu. Những lo toan trong việc chung và riêng, có khi tiếp tục xuất hiện ngay cả trong giấc ngủ!</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng những ngày gần đây, khi biết sức khỏe ngày càng có nhiều vấn đề hơn thì thỉnh thoảng tôi lại ao ước mình phải có một giải pháp nào đó cho sức khỏe. Dứt khoát không chọn cách thở than, bi lụy vì tôi vẫn nhớ BS Đỗ Hồng Ngọc đã nhắc đi, nhắc lại nhiều lần: “Sức khỏe phải được hiểu là một tình trạng sảng khoái về: thể chất, tâm thần và xã hội”.</p>
<p style="text-align: justify;"><a rel="attachment wp-att-4651" href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/attachment/thienvasvien2/"><img class="size-full wp-image-4651 alignleft" title="thienvasvien2" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/06/thienvasvien2.jpg" alt="" width="110" height="166" /></a>Tôi là người “hưu” nhưng không “nghỉ”, tôi vẫn đi làm việc, không phải theo kiểu “sáng vác ô đi, tối vác về” mà là người vô cùng yêu quý, tận tụy với công việc và chính vì vậy, cũng phải liên tục đối đầu với những thử thách. Đó là khi tôi là người của công việc, nhưng khi là bệnh nhân, đối đầu với sự thật, với những gì không chờ vẫn đến, đôi khi tôi cũng chao đảo…Nên nghỉ ngơi, hay tiếp tục làm việc? Tôi thiên về hướng tiếp tục hơn là ngừng nghỉ, đồng nghĩa với việc phải tìm cách tự giải thoát khỏi bệnh tật, ngoài việc uống thuốc hằng ngày theo toa.</p>
<p style="text-align: justify;">Rồi cũng lại nhớ BS Ngọc thường nhắc nhở: Hầu hết các BS chỉ quan tâm trị bệnh (đau) chứ khó trị được nỗi “khổ” của người bệnh mà nhiều khi người ta chết vì “khổ” chứ đâu phải chỉ vì “đau”. Người Việt Nam mình vẫn nói “đau khổ” mà và biết bao văn nghệ sĩ  “đau” nỗi “đau đời” chứ họ chẳng có bệnh tật gì! Vậy nếu mình đang “khổ” thì tốt nhất nên tự làm cho nỗi “khổ” đó giảm hoặc mất đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi nghe nói “thiền” trị được nhiều bệnh, chưa biết cụ thể đó là bệnh gì. Nhưng tôi cứ nghĩ “thiền” khó thực hiện lắm, nó có cái gì đó cao siêu…Vậy mà BS Đỗ Hồng Ngọc “dám” nói chuyện “thiền” với sinh viên. Đúng là BS tự tin quá!<br />
Số lượng sinh viên dự không nhiều, người “cận cao tuổi” dự nhiều hơn, nhiệt tình hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Phần mở đầu, diễn giả đã giải thích ngắn gọn lợi ích của thiền đối với mọi người, mọi lứa tuổi. Lại còn minh định bằng những hình ảnh các bạn trẻ trên thế giới (từ Âu sang Á) đang thiền, thiền là một vấn đề được các bạn trẻ quan tâm, là một môn học. Tôi nghĩ, cách giới thiệu này đã thuyết phục được sinh viên đối với một vấn đề tưởng chừng như xa mà lại rất gần.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau đó, BS hướng dẫn cách thiền, xem như đó là bài học cơ bản của thiền. Đây không phải là lần thứ nhất, tôi nghe diễn giải về phương pháp <em>thở bụng </em>và tôi cũng đã thử tập vài lần nhưng chưa được. Vì tôi vẫn cứ theo thói quen hít vào, thở ra như tập thể dục. Nhưng hôm nay, tôi “ngộ” ra nhiều điều thú vị từ cách thở này, cớ sao nhiều người làm được mà mình lại bó tay? Tôi ngẫm nghĩ để “quán niệm” hơi thở của mình, quả thật hơi thở quí giá biết bao. Mình lo cho bộ não, trái tim, buồng phổi, lá gan, trái thận…mà không chăm chút cho hơi thở thì thật là vô lý.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tập trung cho một điều gì đó, người ta se quên những điều khác, nhất là những điều mang đến cho mình những lo toan, buồn đau. Tập thở bụng đối với những người mới tập tành như tôi không phải là điều đơn giản, tôi hy vọng khi tập thở, tôi sẽ quên những việc đang làm cho mình nặng đầu. Tôi cũng “ngộ” ra điều mà Phật Thích Ca đã khẳng định: “Cuộc sống chỉ dài bằng một hơi thở”. Tôi từng chứng kiến trong lo âu đứa cháu sinh thiếu tháng, tôi đã phải liên tục theo dõi bụng cháu xem có còn phình ra, thóp vào hay không để biết sự sống vẫn còn. Cũng chính tôi đã từng ngậm ngùi đau xót khi ba má đều thở hắt ra hơi cuối cùng trên tay tôi. Khi lọt lòng thì hít vào và trước khi chết thì thở ra, điều này thật quá đơn giản và chính xác để định nghĩa về cuộc đời.</p>
<p style="text-align: center;"><a rel="attachment wp-att-4652" href="http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/attachment/thienvasvien3/"><img class="size-full wp-image-4652 aligncenter" title="thienvasvien3" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2011/06/thienvasvien3.jpg" alt="" width="452" height="300" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">BS đã khuyên các bạn sinh viên khi căng thẳng, khi cần tập trung thì chỉ nên thở bụng, mọi sự sẽ dễ dàng hơn. Hãy cứ theo dõi “luồng ra”, “luồng vào” để mà “quán niệm”, nghĩa là quan sát, nhớ, nghĩ về hơi thở, như vậy trạng thái sẽ cân bằng. Thay vì bực bội, khó chịu với một thầy cô giảng bài không thuyết phục, các bạn hãy cứ bình tĩnh thở bụng, nỗi bực dọc sẽ tan biến. Trong lúc thở, chúng ta cũng khó mà “gác hết mọi sự đời” vì đâu phải ai cũng là nhà tu, nhưng hãy nghĩ về những niềm vui, hạnh phúc, những điều tích cực. Như vậy, tâm hồn sẽ thanh thản hơn, chúng ta đã tự trị cho mình nhiều thứ bệnh liên quan đến thần kinh, tim mạch. Và, đơn giản, chúng ta đã có một cuộc sống thoải mái hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Buổi nói chuyện kết thúc, vài bạn trẻ tiếc nuối, tiếp tục đặt câu hỏi riêng với diễn giả. Tôi vui vì đã hiểu cơ bản về thiền, đã xóa được những suy nghĩ chưa đúng, quan trọng nhất, tôi quyết tâm sẽ học “thở bụng” và “quán niệm hơi thở”, vững tin rồi mai đây, ít nhất, tôi sẽ không còn quá băn khoăn, lo lắng về những bệnh tật của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc vẫn đang ở quanh ta, trong từng hơi thở!</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><em>Bùi Trân Thúy</em></strong><br />
<strong><em>14-6-2011</em></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/thien-va-suc-khoe-nghi-tu-trai-tim/thu-goi-ban-xa-xoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Page Caching using disk: enhanced
Object Caching 920/1002 objects using disk: basic

Served from: www.dohongngoc.com @ 2012-02-05 21:35:52 -->
