<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
		xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc &#187; Thư gởi người bận rộn</title>
	<atom:link href="http://www.dohongngoc.com/web/category/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Wed, 01 Feb 2012 10:36:49 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
	<copyright>2006-2007 </copyright>
	<managingEditor>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</managingEditor>
	<webMaster>admin@sgc.vn (Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)</webMaster>
	<image>
		<url>http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress.jpg</url>
		<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web</link>
		<width>144</width>
		<height>144</height>
	</image>
	<itunes:subtitle></itunes:subtitle>
	<itunes:summary>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:summary>
	<itunes:keywords></itunes:keywords>
	<itunes:category text="Society &#38; Culture" />
	<itunes:author>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:author>
	<itunes:owner>
		<itunes:name>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</itunes:name>
		<itunes:email>admin@sgc.vn</itunes:email>
	</itunes:owner>
	<itunes:block>no</itunes:block>
	<itunes:explicit>no</itunes:explicit>
	<itunes:image href="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/plugins/podpress/images/powered_by_podpress_large.jpg" />
		<item>
		<title>Chữ &#8221;NHÀN&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/chu-nhan-2/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/chu-nhan-2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 22 Oct 2010 03:26:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[Chữ Nhàn]]></category>
		<category><![CDATA[Chu Nhan]]></category>
		<category><![CDATA[Do Hong Ngoc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=3689</guid>
		<description><![CDATA[Đỗ Hồng Ngọc Chữ nhàn là chữ  làm sao! Nguyễn Công Trứ đã kêu lên như vậy, từ mấy trăm năm trước. Kêu chứ không phải hỏi. Bởi vì trước đó ông đã giải thích rõ ràng rồi: Thị tại môn tiền náo/ Nguyệt lai môn hạ nhàn. Chợ ở cửa trước thì “náo”, còn trăng vào cửa sau thì “nhàn”. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><strong><em><a rel="attachment wp-att-3690" href="http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/chu-nhan-2/attachment/bia-tgnbr_s/"><img class="alignleft size-full wp-image-3690" title="Bia-TGNBR_s" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2010/10/Bia-TGNBR_s.jpg" alt="" /></a>Đỗ Hồng Ngọc</em></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Chữ nhàn là chữ  làm sao! Nguyễn Công Trứ đã kêu lên như vậy, từ mấy trăm năm trước. Kêu chứ không phải hỏi. Bởi vì trước đó ông đã giải thích rõ ràng rồi: <em>Thị tại môn tiền náo/ Nguyệt lai môn hạ nhàn.</em> Chợ ở cửa trước thì “náo”, còn trăng vào cửa sau thì “nhàn”. Thế thôi! Không biết ai là người đầu tiên đã nghĩ ra một định nghĩa đơn giản mà thâm thúy đến vậy qua cách viết tượng hình của chữ Hán: giữa chữ <em>môn</em> mà có chữ<em> thị </em>thì thành <em>náo</em>, còn giữa chữ <em>môn </em>mà có chữ <em>nguyệt</em> thì thành <em>nhàn.</em> <span id="more-3689"></span>Thời buổi “thị trường” toàn cầu hóa như chúng ta đang sống hiện nay thì chợ ở tứ phía, ở ngay trong nhà cũng có chợ chen vào, cho nên không dễ mà tìm một chút ánh trăng qua cửa sổ! Ở các nước Âu Mỹ, workmania là một thứ bệnh “điên vì mê làm việc” đến nỗi tình trạng tâm thần, tự tử, tim mạch… ngày càng tăng. Ở Châu Á, bệnh karoshi chẳng hạn, một thứ bệnh dịch do làm việc quá nhiều, quá sức, làm như điên, đến nỗi sinh nhiều biến chứng và gây cả tử vong như chúng ta từng nghe thấy ở một số doanh nhân Nhật và đang lan ra nhiều nước. Liên Hiệp Quốc đưa “quyền nhàn tản” vào trong Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền để khuyến khích  người ta nghỉ ngơi mà chả ai thèm nghe! Nghe sao được, nhàn hay không là ở mỗi người chứ. Bắt người ta làm việc, cưỡng bức lao động thì dễ chớ ai nỡ bắt người ta nhàn, khi người ta muốn được “bận rộn”!</p>
<p style="text-align: justify;">Thực ra nhàn cũng có nhiều cách: có cách nhàn nhã, có cách nhàn hùng hục. Nhàn nào cũng tốt, miễn là đừng quá. Nguyễn Công Trứ ưa kiểu nhàn <em>“Gót tiên đeo đủng đỉnh một đôi dì. Bụt cũng nực cười ông ngất ngưỡng.”</em> Một đôi dì “đeo” thì sợ khó mà đủng đỉnh, khó mà ngất ngưỡng. Rồi ông còn ganh tị với Tô Đông Pha, đời Tống, hơn ngàn năm trước: <em>“Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất. Để ông Tô riêng một thú thanh tao!” </em>Chẳng qua là ông Tô đi chơi thuyền trên sông, ngắm trăng với vài người bạn, đánh cờ, làm thơ xướng họa, dĩ nhiên là cũng có vài… người mẫu đi theo mài mực, rót trà! Ta bây giờ thỉnh thoảng cũng đi thuyền rồng trên sông Hương, có đàn có sáo…, có tiếng ca tiếng hát náo nhiệt, thuyền ngược thuyền xuôi tấp nập đó thôi. Nhưng cài nhàn của ta là nhàn ồn, không phải nhàn nhã! Sau một ngày vất vả, “người bận rộn” nào cũng sẵn sàng xách vợt ra sân làm vài ván tennis. Cởi veston cà vạt ra, mặc áo pull quần short vào, chạy ngược chạy xuôi hùng hục, toát mồ hôi hột, chẳng phải cũng là nhàn ư? Nhưng cái đó là nhàn… hùng hục. Nhàn nhã là phải có “nguyệt lai môn hạ” kìa. Vì thế mà Trịnh Công Sơn mới có bài Nguyệt ca rất dễ thương:<em> “Từ khi trăng là nguyệt cho tôi bóng mát thật là”.</em> <em>“Thật là”</em> sao thì anh không nói rõ nhưng chắc chắn anh đã có được sự nhàn nhã “thật là”, chẳng thua gì ông Tô ngày xưa. Nhưng sau đó anh thật thà thú thiệt: <em>“Từ khi trăng là nguyệt, tôi như từng cánh diều vui. Từ khi em là nguyệt, trong tôi có những mặt trời!</em>” Thì ra cũng tại em thôi. Tại em là nguyệt mà trăng của tôi đã biến thành những mặt trời nóng bức, nhễ nhại, vất vả, bận rộn đó thôi. Lúc đó hẳn nhạc sĩ cũng đã kêu lên: <em>chữ nhàn là chữ làm sao!</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/chu-nhan-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>26</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nói thêm về: &#8220;Đỗ Hồng Ngọc và, puzzle…thơ!&#8221;</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/do-hong-ngoc-va-puzzle-tho/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/do-hong-ngoc-va-puzzle-tho/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 22 Oct 2010 03:12:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[Do Hong Ngoc]]></category>
		<category><![CDATA[Tho]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=3685</guid>
		<description><![CDATA[(dutule.com: Tin Văn Học Nghệ Thuật, ngày 04/09/2010  05:22 AM) dutule.com (ngày 3 tháng 9-2010): Tháng 10 năm 2009, Cơ sở H.T. Productions ấn hành thi phẩm “năm chữ du tử lê và, mười hai bài thơ, mới.” Bằng vào tình bạn có với nhau tự những năm đầu thập niên 1960 ở Saigòn, nhà [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><a rel="attachment wp-att-3686" href="http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/do-hong-ngoc-va-puzzle-tho/attachment/dhn/"><img class="aligncenter size-full wp-image-3686" title="DHN" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2010/10/DHN.jpg" alt="" /></a>(dutule.com: Tin Văn Học Nghệ Thuật, ngày 04/09/2010  05:22 AM)</p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>dutule.com </strong>(ngày 3 tháng 9-2010): Tháng 10 năm 2009, Cơ sở H.T. Productions ấn hành thi phẩm “năm chữ du tử lê và, mười hai bài thơ, mới.” </em></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span id="more-3685"></span><br />
</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Bằng vào tình bạn có với nhau tự những năm đầu thập niên 1960 ở Saigòn, nhà thơ Đỗ Nghê (Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,) đã nhặt một số câu trong nhiều bài năm chữ khác nhau của Du Tử Lê, sắp lại theo kiểu…những mảnh puzzle, thành một bài thơ khác. Khá dài. Gửi ngược lại cho bạn.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Tác giả “năm chữ du tử lê và, mười hai bài thơ, mới” cho biết, ông thích lắm, cuộc đùa nghịch mang tính văn chương và, ý nghĩa này.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Hôm nay, chúng tôi xin gửi tới quý thân hữu trang nhà dutule.com tác phẩm “phối hợp nghệ thuật” của nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhan đề “năm chữ du tử lê và,”. Như một món quà tinh thần nhỏ, trong lãnh vực chữ nghĩa của hai tác giả hiện đang sống ở hai đầu… trái đất.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Trân trọng. </em></p>
<p style="text-align: justify;">&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><em>Nói thêm về:</em></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>“Đỗ Hồng Ngọc và, puzzle…thơ!” </strong></p>
<p style="text-align: justify;">(dutule.com 09/04/2010 05:22 AM)</p>
<p>Mãi đến nay tôi mới tình cờ đọc được “ Đỗ Hồng Ngọc và, puzzle… thơ!” trên dutule.com 09/04/2010. Bài viết nghĩ rằng tôi đã “nhặt một số câu trong nhiều bài thơ năm chữ khác nhau của du tử lê sắp lại” theo kiểu puzzle thành một bài thơ và gởi ngược lại cho Du Tử Lê, và anh rất thích. Một “đùa nghịch mang tính văn chương của hai tác giả hiện đang sống ở hai đầu… trái đất; bằng vào tình bạn có với nhau tự những năm đầu thập niên 1960 ở Saigòn“&#8230;</p>
<p>Xin nói rõ thêm một chút. Cho vui.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối năm ngoái, Lữ Quỳnh mang về tôi tập thơ <strong><em>“năm chữ du tử lê và, mười hai bài thơ, mới”</em></strong> với những minh họa rất thơ của Đinh Cường, có kèm cả CD do chính Du Tử Lê đọc. Anh ghi: <em>“gửi người thầy thuốc &#8211; nhà thơ dễ thương nhất nước, Đỗ Hồng Ngọc”</em>. Tôi lần giở. Bỗng ngạc nhiên thấy có mấy dòng “căn dặn” độc giả:<em> “… Xin đừng đọc quá 3 bài thơ năm chữ, và không nhiều hơn 1 bài, ở những thể loại thơ khác của tôi, trong mỗi lần đọc. Trân trọng. DTL”.</em> Tôi cười. Đúng là dutule. Rõ ràng nhà thơ đã tự “chẩn đoán” ra cái bệnh của thơ mình. Anh biết nếu độc giả mà đọc một lèo nhiều bài thơ 5 chữ của anh thế nào cũng mắc nghẹn, phát ách, hoặc …tẩu hỏa nhập ma!  Nhiều năm nay, đọc thơ Du Tử Lê đôi khi tôi cũng “phát ách” như thế. Nào phẩy, nào chấm, nào gạch ngang, gạch dọc…  Dĩ nhiên nó đều mang những thông điệp, những ý nghĩa. Nhưng… phát ách! Làm như cứ phải nhập “vô lượng nghĩa xứ định” trước khi đọc vậy! Tôi bèn thử nghe CD xem sao. Ô kìa,  trong CD lại khác hẳn. Anh đọc thơ trơn tru bằng thứ chất giọng truyền cảm của mình như ngày nào. Thì ra khi đọc, anh đọc theo cái <em>nghĩa</em>. Khi viết, anh viết theo cái <em>ngữ</em>.</p>
<p style="text-align: justify;"><a rel="attachment wp-att-3694" href="http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/do-hong-ngoc-va-puzzle-tho/attachment/tho-dtljpg/"><img class="aligncenter size-full wp-image-3694" title="Tho DTLJPG" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2010/10/Tho-DTLJPG.jpg" alt="" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Tôi vốn thích thơ dutule vì cái tình, cái tứ, cái hình ảnh, nhạc điệu rất riêng mà chung của anh. Tôi chắc sẽ quên hết những câu chữ, nhưng “ khi anh chết hãy đưa anh ra biển để anh được trôi về bên kia bờ đại dương, nơi quê hương anh” thì tôi không thể nào quên. “Thụy ơi và thụy ơi” tôi cũng không thể nào quên… Và còn nhiều bài khác nữa. Lần này, vì bị anh “cấm” không cho đọc quá 3 bài thơ năm chữ của anh, tôi bèn lật xem thử  cái <em>mục lục.</em> Và ơ hay! Tôi phát hiện ra một bài thơ năm chữ rất dutule ở đây. Cái mục lục đó, thực vậy, với tôi, là một bài thơ năm chữ, có thể còn là bài hay nhất trong tập thơ này. Tôi tủm tỉm cười, chép lại và gởi cho bạn xem anh có nhận ra là bài thơ nào, tự đâu, bao giờ không. Anh rất vui, nhưng đã… không nhận ra!</p>
<p style="text-align: justify;">Dĩ nhiên,  đúng như anh nói, chỉ là một chuyện đùa vui trong chỗ bạn bè.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng hãy thử đọc:</p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 150px;"><strong>năm chữ du tử lê và, </strong></p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 150px;">trở giấc cùng hư vô,<br />
chưa ai từng có mặt,<br />
chúng ta những đứa trẻ<br />
cần quá đi tình yêu.</p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 150px;">bão đi qua bàn tay,<br />
sương, chiều, trên môi đấy,<br />
tôi: được người cứu chuộc,<br />
gai lũy thừa vết xước,</p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 150px;">nuôi tôi lời hứa, dối,<br />
môi nhỏ nhắn nỗi buồn,<br />
những ngón tay biệt, ly,<br />
trong tiếng cười quặt quẹo,</p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 150px;">tâm chất đầy phế liệu,<br />
xúc xiểm tôi, mùi hương,<br />
trăng khuyết chiều hóa trị,<br />
môi nhỏ nhắn nỗi buồn,</p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 150px;">tín cẩn tôi: nỗi đau<br />
chúng ta ngoài thế giới<br />
nhận mũi đinh tuyệt vọng,<br />
niết bàn nanh chó sói.</p>
<p style="text-align: justify; padding-left: 270px;">dutule</p>
<p style="text-align: justify;">Gần nửa thế kỷ trước, tôi giới thiệu Thơ Du Tử Lê, thi phẩm đầu tay của anh trên tập san <em>Tin Sách</em> của Hội Văn Bút. Bây giờ gặp nhau anh vẫn còn nhắc như một kỷ niệm:  “Thời đó, một nhà thơ trẻ có tập thơ đầu tay thường bị… đập. Nhưng ông đã viết những lời nồng nàn…”. Chúng tôi chưa hề quen biết nhau. Tôi viết bằng tâm cảm của một người yêu thơ. Sau đó thì không những quen nhau mà còn thân thiết. Một lần dutule ôm thằng con nhỏ chạy vào bệnh viện Nhi đồng tìm tôi ở phòng cấp cứu: Thằng nhỏ bị bệnh<em> bạch hầu</em> cấp, màng gỉa (fausse membrane) đã chặn nghẹt đường thở. Lần khác Du Tử Lê kêu ông đến “cứu” tôi với, tiếp giùm người bạn yêu thơ tôi đang chờ ở quán café… tôi kẹt không đến được!</p>
<p><em>Chúng ta những đứa trẻ / Cần quá đi tình yêu! </em></p>
<p style="text-align: justify;">Chẳng phải sao?</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc<br />
<em>(Đỗ Nghê)</em><br />
Saigon 14.10.2010</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/do-hong-ngoc-va-puzzle-tho/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Real Romantic!</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/real-romantic/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/real-romantic/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 23 Jun 2009 03:13:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support2</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[Đỗ Trung Quân]]></category>
		<category><![CDATA[Do Hong Ngoc]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Thị Thương]]></category>
		<category><![CDATA[Real Romantic!]]></category>
		<category><![CDATA[Thực sự lãng mạn]]></category>
		<category><![CDATA[Thuc su lang man]]></category>
		<category><![CDATA[Trường Sơn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=1765</guid>
		<description><![CDATA[Cách đây mấy năm, tôi có dịp thấy dòng chữ đó trên các xe buýt chở sinh viên trước cổng trường đại học Harvard, để quảng cáo cho một cuốn phim mới sắp phát hành. Thì ra đã hết cái thời người ta làm phim khai thác tình dục, quảng cáo hình ảnh Adam, Eva, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignleft size-full wp-image-1773" title="lang man" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2009/06/lang-man.jpg" alt="lang man" width="222" height="141" />Cách đây mấy năm, tôi có dịp thấy dòng chữ đó trên các xe buýt chở sinh viên trước cổng trường đại học Harvard, để quảng cáo cho một cuốn phim mới sắp phát hành. Thì ra đã hết cái thời người ta làm phim khai thác tình dục, quảng cáo hình ảnh Adam, Eva, để thu hút giới trẻ, nay người ta làm phim và quảng cáo real romantic (thực sự lãng mạn) mới mong có khách.</p>
<p style="text-align: justify;">Từ ba bốn thập kỷ nay, giới trẻ Âu &#8211; Mỹ sống trong một môi trường hoàn toàn giải phóng tình dục, coi quan hệ tình dục như chuyện cơm bữa. Tại Mỹ, các thống kê cho thấy ở lứa tuổi 15 &#8211; 17, tỷ lệ đã có quan hệ tình dục rất cao. Giới trẻ còn bị áp lực mạnh của bạn bè cùng lứa. Ai còn &#8220;gin&#8221; thì bị châm chọc chê bai đủ thứ… đến nỗi muốn theo kịp bạn bè thì phải lao vào sex như mọi người…</p>
<p><span id="more-1765"></span></p>
<p style="text-align: justify;">Thế rồi không biết tại sao họ đâm ra ngán ngẩm chuyện sex đến tận cổ, họ nhớ tiếc và muốn thực hiện cách sống yêu đương lãng mạn của cha ông ở một thời xa xưa. Tại các trường học, một phong trào &#8220;giữ gìn trinh tiết cho đến tuổi kết hôn” được dấy lên. Họ bắt đầu coi trọng chữ trinh. Thực hiện việc &#8220;Ký hợp đồng trinh tiết” (The abstinence contract) cá nhân, đôi bạn hoặc tập thể. Các tài liệu sách báo phim ảnh thay vì dạy cách làm tình như trước đây thì bây giờ tập trung dạy tiết dục, nhịn, kiêng tình dục, thí dụ tải liệu &#8220;Sex can wait&#8221; (Tình dục có thể chờ), &#8220;Abstinence&#8221; (Kiêng cữ), &#8220;Coping with Sexual Pressures&#8221; (Đối phó với áp lực tình dục) và &#8220;101 ways to say NO to sex&#8221; (101 cách nói KHÔNG với sex!). Họ bắt đầu học cách sống thủy chung, có trách nhiệm với chuyện yêu đương (tài liệu Sexual Responsibility).</p>
<p style="text-align: justify;">Và đặc biệt, một tài liệu hướng dẫn cách sống lãng mạn trong tình yêu, kiểu của cha ông trước đây mà bây giờ họ sung sướng phát hiện lại: Đó là tài liệu &#8220;101 cách làm tình mà không làm… vậy&#8221; (101 ways to make love without doin’ it – ERT, Santa Cruz, CA, 1991). Trong tài liệu này, họ hướng dẫn cách &#8220;làm tình&#8221; kiểu mới, rất cụ thể, thí dụ: &#8220;Hãy nói cho người kia biết rằng bạn yêu họ&#8221;. (Hóa ra lâu nay họ quên phứt chuyện này, tưởng yêu là &#8220;làm&#8221; chớ không phải &#8220;nói&#8221;). &#8220;Đi xe đạp song song với nhau” (Ai bảo đi xe đạp là khổ? Đi xe đạp sướng lắm chứ!. Đi xe hơi sức mấy mà song song, mà tà tà phải không? &#8211; Làm nhớ tới anh chàng nhà thơ của ta đạp xe tà tà theo một cô bé chở một chùm hoa phượng, rồi còn bày đặt hỏi &#8220;này em chở mùa hè của tôi đi đâu?&#8221; [1], nghe thiệt là real romantic!). Rồi &#8220;Đi với nhau dưới ánh trăng” (Thì ra lâu nay họ có để ý trăng đèn chi đâu! – Lại làm ta nhớ tới Xuân Diệu: &#8220;Trong vườn đêm ấy trăng nhiều quá; Ánh sáng tuôn đầy các lối đi; Tôi với người yêu qua rất nhẹ; Im lìm không dám nói năng chi!” – Thấy chưa, chẳng những đi suông dưới trăng mà còn không dám hó hé lấy một lời, mới thật là tuyệt vời!). Rồi họ còn dạy sao nữa? &#8220;Hãy đưa mắt nhìn nhau&#8221; &#8211; Để làm gì? &#8211; &#8220;để cùng chia sẻ ý nghĩ với nhau!&#8221;. Trời, bây giờ mới khám phá ra chuyện đó! Lâu nay, nhìn nhau là hẹn thôi, &#8220;OK&#8221; là xong ngay, bây giờ &#8220;nhìn nhau… không nói&#8221;, y như bên… ta vậy, có real romantic không chứ? &#8220;Viết những lời yêu thương giấu ở một nơi mà người kia có thể tìm đọc”. Tuyệt chiêu! Nhưng còn thua mình. Mình còn viết những bài thơ tình &#8220;giấu hoài trong cặp&#8221; chẳng dám cho ai thấy bao giờ! À, đây nữa, cũng lại nhìn nhau: &#8220;Hãy nhìn nhau đắm đuối”. Tưởng gì, một nhà thơ mình từ xưa đã viết: &#8220;Mắt em là một dòng sông. Hồn anh bơi lặn trong lòng mắt em…&#8221; không đắm đuối là gì, một khi vừa bơi lại vừa lặn như vậy? Rồi &#8220;Tặng hoa, làm thơ cho nhau, nghe nhạc với nhau, tán tỉnh nhau, nói lời yêu thương bên tai nhau (cũng hơi nhột!) rồi cười với nhau về một chuyện gì đó”. À, cái này làm nhớ tới Lưu Trọng Lư: &#8220;Nói chuyện thế gian cười ngặt nghẽo&#8221;… Rồi nữa &#8220;Đọc sách với nhau, nấu ăn cho nhau, cùng ngắm mặt trời lặn, cùng ngắm bình minh lên… Nghĩ tới nhau, tìm hiểu vì sao người kia buồn…&#8221;. Đại khái “Một trăm lẻ một cách làm tình mà không làm… vậy&#8221; mới được khám phá ra, phát hiện lại, được đưa ra hướng dẫn cho các bạn trẻ ở Mỹ những năm gần đây và được các bạn trẻ nhiệt liệt hoan nghênh. Thì ra, đã hết cái thời yêu đuương &#8220;hùng hục&#8221;, bây giờ chuyển sang yêu đương “văn nghệ” ra rít vậy. Nhưng nếu mà họ phát hiện thêm các kiểu của ta chắc họ sẽ có &#8220;một ngàn lẽ một cách làm tình&#8221; tuyệt diệu hơn nữa. Thí dụ đón trước cổng trường; làm đuôi; leo lên cây khắc tên tùm lum; giấu thư tình dưới hộc bàn; cắt đứt dây chuông (Lan và Điệp), “giết người trong mộng” (Làm sao giết được người trong mộng, để trả thù duyên kiếp phụ phàng, Hàn Mặc Tử); hay lén… hôn lên áo phơi ngoài giậu (Bướm trắng, Nhất Linh), còn siêu nữa là &#8220;Xếp tàn y lại để dành hơi&#8221; (Tự Đức) mới thật là real romantic!</p>
<p style="text-align: justify;">Có người nghĩ rằng chắc là do bệnh AIDS hoành hành dữ quá nên giới trẻ Âu Mỹ ngày nay buộc phải trở lại thời kỳ yêu đương lãng mạn của cha ông. Tôi chắc không phải vậy!</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Đỗ Hồng ngọc</em></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #c0c0c0;"><br />
<span style="color: #808080;">… Gần đây, một số chương trình truyền hình Mỹ về tình dục đã phải dẹp bỏ vì ế ẩm, chẳng hạn chương trình Coupling, Skin, Sex in Big City… vì thế hệ trẻ và trung niên ngày nay hình như không còn quan tâm, thích thú với những chuyện phòng the như trước.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;">Người ta cũng ghi nhận trong xã hội Mỹ hiện nay tình hình ly dị đã giảm rõ, số nữ có học vấn cao… chịu lấy chồng, và thích sinh con ngày càng đông!</p>
<p style="text-align: justify;">Quả thật là trái đất tròn. Mặt trời lặn bên này thì mọc bên kia! Đông phương trái lại, nay thì Trung Quốc, Nhật Bản và các nước Đông Nam Á… tình hình ly dị ngày càng tăng, giới trẻ khoái “sống thử”, nữ có học vấn thích… độc thân, và tình trạng vô sinh ngày càng tăng, nay mai chắc lũ lượt chạy sang Âu &#8211; Mỹ xin con nuôi. Sách báo phim ảnh phải có sex mới ăn khách!&#8230;</p>
<p style="text-align: right;">(Trích<em> Thư gởi người bận rộn</em>, Đỗ Hồng Ngọc, Văn Nghệ, 2005)</p>
<p style="text-align: right;">
<p style="text-align: left;"><strong>Còn không sự lãng mạn trong tình yêu? ( báo Tuổi Trẻ trực tuyến, ngày 12/5/2005)</strong></p>
<p style="text-align: justify;">TTO &#8211; Đó là chủ đề của buổi bàn tròn trực tuyến đang diễn ra do <em>Tuổi Trẻ</em> Online tổ chức dự kiến kéo dài đến 16g30, với ba khách mời: nhà thơ <strong>Đỗ Trung Quân</strong>, chuyên viên tư vấn <strong>Nguyễn Thị Thương</strong> - Phó giám đốc Trung tâm tư vấn tình yêu &#8211; hôn nhân &#8211; gia đình và nữ nhà báo <strong>Trường Sơn</strong>, báo Phụ nữ TP.HCM.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn đọc sẽ cùng trò chuyện với các khách mời về khái niệm lãng mạn trong tình yêu, đi tìm lời giải đáp tình yêu ngày nay có còn sự lãng mạn và làm thế nào để có một tình yêu đẹp&#8230;? Ngoài ra, hãy cùng chúng tôi góp ý kiến cho bức thư <span style="color: #0000ff;">Thực sự lãng mạn!</span> của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc với những cảm nhận của chính bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuổi Trẻ Online (12/5/2005) thăm dò trên trang <em>Tình yêu &#8211; lối sống</em> về vấn đề.<strong>Còn không sự lãng mạn trong tình yêu?</strong> Cho đến nay, đã nhận được trên 700 phiếu trả lời thăm dò, trong đó trên 3/4 số phiếu đồng ý với ý kiến rất cần sự lãng mạn trong tình yêu vì sẽ làm cho tình yêu và đời sống vợ chồng đẹp hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Còn theo bạn, thì sao? Bạn nghĩ gì về những điều bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã viết trong câu chuyện Thực sự lãng mạn? Xin hãy gửi về online@tuoitre.com.vn hoặc tto@tuoitre.com.vn những ý kiến của bạn xoay quanh vấn đề này.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="color: #0000ff;">Thực sự lãng mạn!</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Lãng mạn: Chúng tôi rất muốn nhưng lại không biết cách&#8230;</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000;">TTO &#8211; Hóa ra không ít bạn trẻ luôn tự đặt cho mình câu hỏi Còn không sự lãng mạn trong tình yêu?&#8230; Câu chuyện <span style="color: #0000ff;"><em>Thực sự lãng mạn</em></span> của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã thôi thúc không ít bạn trẻ đi tìm câu trả lời. Buổi bàn tròn trực tuyến cùng chủ đề chiều qua đã khép lại nhưng vấn đề vẫn còn đó&#8230;</span></p>
<p style="text-align: justify;">* Tôi nghĩ bất kể là người châu Âu hay châu Á, mặc dù có sự khác biệt về văn hóa nhưng nhìn chung thì chúng ta cũng có những phản ứng tâm lý tương tự nhau. Khi người ta có quá nhiều thứ gì đó thì có thể khiến cho họ cảm thấy chán ngán và muốn thay đổi. Quan niệm về tình yêu hôn nhân gia đình của giới trẻ Mỹ ngày càng trở nên thay đổi bởi chính sự tự do quá mức về sex khiến họ cảm thấy nó dường như chẳng còn sức hấp dẫn như lúc ban đầu mới được tự do.</p>
<p style="text-align: justify;">Và như thế người ta mong muốn có được một điều gì đó mới mẻ hơn trong đời sống tình cảm của mình. Tôi nhớ mỗi khi gia đình chúng tôi xem tiết mục thời trang trên tivi, mọi người thường đùa với nhau rằng: &#8220;Quần tây hết ống loe rồi lại ống túm, hết túm rồi lại loe&#8221;. Cứ như thế nó trở thành một chu kỳ lặp đi lặp lại. Có thể lần sau lặp lại có sự biến đổi nhưng về cơ bản thì nó vẫn lấy lại những điểm đặc trưng của lần trước. Tôi nghĩ phản ứng tâm lý của giới trẻ Mỹ ngày nay cũng như thế. Châu Á luôn đi sau Mỹ và Tây Âu.</p>
<p style="text-align: justify;">Còn nhớ trong thời phong kiến, tình dục là một đề tài cấm kỵ, nó ức chế mọi cá nhân trong chuyện biểu lộ. Vì thế người châu Á mới mong muốn được giải phóng, được tự do trong chuyện yêu đương và kết hôn. Và sau này, khi họ đã ngán ngẩm với chuyện tự do sex thì họ sẽ mong muốn có một tình yêu đầy xúc cảm như cha ông xưa vậy. Vòng tuần hoàn sẽ cứ thế tiếp diễn.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>chenshishuixian@</strong></p>
<p style="text-align: justify;">* Tôi cảm thấy bây giờ, giới trẻ (nhất là những bạn sinh từ sau năm 1983) trở đi có vẻ rất tiến bộ. Họ rất quan tâm đến sự nghiệp, tài năng nhưng khi đi tìm sự thỏa mãn cho những nhu cầu cá nhân &#8211; thì không ít bạn&#8230; cũng khỏi phải nói.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi cũng biết đến một tờ báo, dành riêng cho lứa tuổi này và dùng cụm từ là Thế hệ 8X để ám chỉ đến những người năng động và biết cách để &#8220;sành điệu&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Và cách yêu của họ cũng rất &#8220;xinêma&#8221;: yêu đúng &#8220;mode&#8221;, &#8220;đánh nhanh thắng nhanh rồi cũng bye nhanh&#8221;, họ không tìm đến những nơi lãng mạn&#8230; mà là những buổi hò hẹn náo nhiệt, và kết thúc bằng những đêm dài không ngủ&#8230;</p>
<p>Tôi cũng sinh ra vào năm mà bây giờ người trẻ gọi là thế hệ 8X, và tôi cũng mất dần đi tính lãng mạn cần thiết! Tôi vừa ra trường và phải làm việc. Có lẽ, tôi có quá ít thời gian để chuẩn bị cho sự lãng mạn của mình. Thỉnh thoảng, tôi vẫn bàn bạc với người yêu về một buổi đi chơi cuối tuần để cân bằng cuộc sống và tình cảm của hai đứa. Nhưng thường không có kết quả.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi thích cuộc sống năng động và náo nhiệt của tuổi trẻ, nhưng với tôi, sự lãng mạn cho cuộc sống và tình yêu&#8230; mới thực sự giúp người ta vượt qua những áp lực của cuộc sống, lập lại sự cân bằng trong con người để yêu, làm việc và sống tốt hơn&#8230;</p>
<p style="text-align: right;"><strong>O&#8217;ordor Cuong</strong></p>
<p style="text-align: justify;">* Tôi nghĩ rằng: Trong bất cứ tình yêu nào cũng cần có sự lãng mạn. Không chỉ riêng gì tình yêu mới cần có sự lãng mạn mà trong tình cảm bạn bè và gia đình cũng cần có lãng mạn. Sự lãng mạn nó giống như một thứ gia vị cần có trong cuộc sống tinh thần của mỗi người. Nếu một tô canh mà bạn không cho gia vị thì tô canh đó có khác gì một tô nước lã đâu&#8230;!</p>
<p style="text-align: justify;">Do cuộc sống ngày càng phát triển của nền kinh tế thị trường hiện nay và do lối sống không lành mạnh trong quan hệ tình dục đã khiến cho một bộ phận giới trẻ đã có quan niệm không đúng đắn trong tình yêu cũng như ham muốn tình dục nhiều hơn là có một tình yêu thực sự của riêng mình.</p>
<p style="text-align: justify;"><img class="alignleft size-medium wp-image-1775" title="hoa hong" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2009/06/hoa-hong-300x224.jpg" alt="hoa hong" width="211" height="157" />Câu chuyện <em>Thực sự lãng mạn!</em> của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc chỉ đơn thuần là một câu chuyện. Nếu bạn đặt câu hỏi cho tất cả bạn trẻ hiện nay: Anh/chị nghĩ thế nào là sự lãng mạn trong tình yêu? hay là Tình yêu của các bạn có thực sự lãng mạn hay không?. Có thể câu trả lời là có và hoàn toàn đồng ý với người đặt câu hỏi. Tuy nhiên đằng sau và thật sự là không như những gì mà họ đã trả lời cho chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Hiện nay tôi đang là kế toán trưởng của một công ty cổ phần. Nhiều lúc tôi rất muốn có một sự lãng mạn trong tình yêu nhưng vì cuộc sống và công việc hàng ngày đã làm cho tôi và bạn đời của tôi không còn lãng mạn được nữa. Tại sao như vậy? Vì cuộc sống của chúng tôi lúc nào cũng phải bon chen với xã hội, lúc nào cũng phải lo kiếm tiền. Mặc dù độ tuổi của chúng tôi hiện nay là 26-27 rồi mà vẫn chưa dám nghĩ đến chuyện kết hôn!</p>
<p style="text-align: justify;">Mọi người đều có một quan điểm sống và cách nhìn nhận về hôn nhân khác nhau. Bên cạnh đó, sự lãng mạn cũng có trong giới trẻ nhưng sự lãng mạn đó không còn được như trước nữa. Trước đây thì HSSV đi học bằng xe đạp nên có chiếc xe đạp chở người yêu đi dạo phố, hoặc những lúc trời mưa cùng nhau che chung chiếc áo mưa. Còn bây giờ, hầu như HSSV không còn đi xe đạp, những cơn mưa hay những vật kỷ niệm mang giá trị tinh thần hầu như cũng đang dần vắng bóng&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi mong những anh chị đi trước có thể góp ý thêm cho giới trẻ chúng tôi trong con đường đi tìm sự lãng mạn trong tình yêu&#8230; Và nên thực hiện, trình chiếu những bộ phim vừa lãng mạn, vừa hiện đại để giới trẻ có thể tiếp cận và một phần nào đó xâm nhập vào suy nghĩ và quan điểm sống của giới trẻ ngày nay.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>KHÁNH LINH</strong></p>
<p style="text-align: justify;">* Chuyện quan hệ tình dục ở các nước Âu – Mỹ trước đây là chuyện bình thường và rất tự nhiên. Còn bây giờ? Trong lá thư của BS Đỗ Hồng Ngọc, ông đã kể ra hàng loạt những kiểu yêu của người Âu – Mỹ hiện nay – họ đi tìm sự lãng mạn. Họ đã từng sống với cách nghĩ: sống để hưởng thụ khoái lạc và sự hưng phấn của thể xác. Nhưng rồi sang thế kỷ XXI này họ tìm về phương Đông và học theo tổ tiên chúng mình: yêu lãng mạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Có lẽ họ đã chán chê cái lối sống phô trương mang tính dục ấy. Họ đã thấy được chân lí của cuộc sống: chủ yếu ở tâm hồn. Sau khi chìm đắm trong lối sống đề cao tình dục, họ cảm thấy mình “sống” mà như “không sống” vì xung quanh thật tẻ nhạt. Họ đã ghê sợ và xem nó như “bọc rác” và đang tìm mọi cách ném nó ra khỏi cuộc sống.</p>
<p style="text-align: justify;">Còn chúng ta vốn là nơi khai sinh ra những tình yêu lãng mạn, tuyệt đẹp: <em>“Mối tình đầu của tôi. Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp…”</em> (Đỗ Trung Quân), thì hiện nay dường như rất phấn khởi, vui mừng đón nhận cái mà người ta chán bỏ: tình dục. Thật là một điều nghịch lí! Biểu hiện của nó là lối sống gấp, sẵn sàng “sống thử” với bất kì ai, phim ảnh Việt cũng pha chút ít sexy để thu hút giới trẻ…<br />
Người ta làm phim nhằm đáp ứng nhu cầu thị hiếu cơ mà. Có cầu ắt có cung!</p>
<p style="text-align: justify;">Còn riêng tôi, tôi luôn tâm niệm rằng tình yêu chính là sự quan tâm, chia sẻ. Tình dục gắn với tình yêu nhưng nó không phải đứng ở vị trí số một đảm bảo hạnh phúc của con người. Và với tôi con người không chỉ sống là để hưởng thụ khoái lạc mà sống là để yêu thương.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>LƯU ĐÌNH LONG</strong></p>
<p style="text-align: justify;">* Tôi đồng ý với tác giả Đỗ Hồng Ngọc. Tôi cũng nghĩ chuyện lãng mạn trong tình yêu chịu sự chi phối của xã hội. Nhưng trước hết, những người có trách nhiệm trong việc xây dựng và định hướng giới trẻ trong việc sống và yêu một cách đúng đắn thì nên:</p>
<p style="text-align: justify;">1. Ngăn chặn cho được nạn phim sex qua đĩa, Internet.<br />
2. Giáo dục cho con cái qua cách xây dựng một gia đình hạnh phúc.<br />
3. Mạnh dạn giáo dục giới tính ở học đường một cách bài bản và khoa học.<br />
4. Dạy cho lớp trẻ yêu văn học từ nhỏ.</p>
<p style="text-align: justify;">Mong là tình yêu luôn tồn tại lãng mạn và lãng mạn đẹp&#8230;</p>
<p style="text-align: right;"><strong>PHAM BINH<br />
TTO <em>thực hiện</em></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Từ xứ sở sương mù, cô bạn Minh Lê, đã cùng TS Online trao đổi những suy ngẫm, nhận định rất riêng về tình yêu, về gia đình&#8230; Đi du học ở Anh nhiều năm qua, nhưng những cảm nhận của Lê vẫn rất Á Đông.</p>
<p style="text-align: justify;">Lê còn giúp chúng ta hiểu hơn: người trẻ phương Tây có nhiều người rất coi trọng tình yêu và yêu nghiêm túc&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>+ Tình yêu ngày nay còn sự lãng mạn không? Vì sao?</strong></p>
<p>- Theo tôi thì tình yêu từ xưa đến nay và cả trong tương lai lúc nào sẽ vẫn có sự lãng mạn. Vấn đề là sự lãng mạn phần nhiều mang tính chủ quan, và chỉ được đánh giá chính xác bởi “đương sự”.</p>
<p style="text-align: justify;">Có những cặp yêu nhau, người khác nhìn vào thì bảo là “sến chảy nước”, cặp khác thì được gán cho hai chữ “khô khan”, nhưng cuối cùng miễn hai người cảm thấy hạnh phúc khi chia sẻ sự “khô khan” hay “sến chảy nước” đó &#8211; thế là đủ lãng mạn rồi.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>+ Trong đời sống du học sinh, sự lãng mạn của tình yêu được biểu hiện thế nào – nhất là khi các bạn sống xa nhà?</strong></p>
<p style="text-align: justify;">- Tình yêu của du học sinh nhìn chung được chia ra làm 2 lọai: yêu gần và yêu xa (cười). Đối với yêu xa, thì tình yêu&#8230; vượt lên không gian và thời gian, nên bản thân việc chấp nhận sự thử thách đó đã là một sự lãng mạn trong tình cảm đáng trân trọng rồi. Mặc dù vậy, những thử thách này đôi khi cũng làm cho sự lãng mạn nhiều khi cũng chất chứa cảm giác bất lực, và thất vọng. Đối với yêu gần thì ngược lại, “nhất cự ly” coi như là chắc ăn rồi, “nhì tốc độ” nhiều khi còn&#8230; trên cả chắc ăn.</p>
<p style="text-align: justify;">Sống xa nhà, đời sống mới thì vất vả và cô đơn, xung quanh không nhiều người Việt, bạn nước ngoài thì cũng khó chia sẻ, vì trở ngại về ngôn ngữ, về văn hóa (mà nhiều khi cũng chỉ là do thành kiến không thích “mắt xanh mũi lõ”). Vậy nên, một anh chàng dễ thương sẵn sàng ngồi tâm sự suốt hàng giờ đồng hồ, một trong số ít người có thể biết chính xác những tình cảm mà nàng đang có (vì chàng cũng đang cùng có những biến động tâm lý tương tự)&#8230; hay một cô bé nấu một nồi bún riêu thật nóng, đậm đà hương vị trong cái lạnh của mùa đông, đặc biệt khi mình đang thèm đồ ăn Việt Nam đến&#8230; cháy lòng thì còn gì lãng mạn hơn?!</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>+ Quan niệm yêu đương truyền thống của VN nói riêng và phương đông nói chung có tác động đến đời sống văn hóa của giới trẻ ở nước bạn đang theo học?</strong></p>
<p style="text-align: justify;">- Bạn trẻ phương Tây có rất nhiều những cặp yêu chân thành nghiêm túc, coi trọng gia đình, và điều này họ thừa hưởng từ chính gia đình nề nếp của họ, chứ không phải là vì họ&#8230; học hỏi phương Đông.</p>
<p style="text-align: justify;">Mình nghĩ thật là sai lầm mỗi khi một bạn trẻ Việt Nam muốn sống lối sống tự do, buông thả thì lại bảo: “Vậy mới Tây!”. Thật ra, đúng là cũng có “Tây” sống buông thả, nhưng phần lớn giới này thường rơi vào nghiện ngập, thất nghiệp, sống dựa vào trợ cấp xã hội, và thường sống trong cô đơn khi về già, không gia đình và sức khỏe sa sút.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong khi đó, những bạn trẻ phương Tây sống tích cực thường có lối sống rất tiết kiệm còn hơn cả người Việt vì đời sống của họ đắt đỏ, và họ phải làm việc rất vất vả trong môi trường nhiều áp lực, hối hả, trung bình một ngày 10 &#8211; 12 tiếng, nên họ rất quý đồng tiền họ làm ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Các gia đình phương Tây thường ít con, nên chuyện bố mẹ sau một ngày làm việc cực nhọc, về đến nhà nấu nướng dọn dẹp (vì không có người giúp việc), còn tranh thủ giúp con làm bài tập ngay trong bếp (vì thuê gia sư không phải rẻ)&#8230; là chuyện thường ngày. Đứa trẻ lớn lên có nhiều lựa chọn, có thể chọn sống độc thân không bao giờ lập gia đình, mà không sợ áp lực xã hội cho là “lập dị”, là “ế” như ở Châu Á. Được nuôi dưỡng bằng tình cảm và sự hy sinh của bố mẹ, các bạn trẻ này xem gia đình là điểm tựa, là nguồn “năng lượng” trong cuộc sống căng thẳng và nhiều cạnh tranh.</p>
<p style="text-align: justify;">Chính vì vậy, các bạn trẻ này rất “kỹ tính” khi nói đến chuyện hôn nhân, thường lập gia đình muộn nhưng gia đình thì vững chắc hơn. Về già, con cái tuy không ở gần, họ vẫn không cô đơn vì sống với người bạn đời, lương hưu rất khá, nên họ có thể đi du lịch, tham gia họat động xã hội. Những năm tháng TS họ sống điều độ, nên sức khỏe khi về già thường rất tốt nên họ sống lâu hơn, và khỏe mạnh.</p>
<p style="text-align: justify;">Phương Tây hay phương Đông gì cũng vậy, tự do cá nhân sẽ cho các bạn trẻ ngày càng nhiều lựa chọn hơn mà không sợ bị áp lực của xã hội, của dư luận. Vấn đề còn lại là sự lựa chọn của các bạn trẻ cho chính cuộc sống của mình, lựa chọn con đường dễ dàng hưởng thụ trước mắt, hưởng thụ cho riêng mình hay con đường hy sinh cho những ước mơ lâu dài hơn, cho những người thân yêu xung quanh mình. Mà cuộc sống ở đâu thì cũng vậy, cũng rất công bằng, <em>“một hành vi tạo nên một thói quen, một thói quen tạo nên một cách sống, và một cách sống thì tạo nên một số phận”.</em></p>
<p style="text-align: right;"><strong>BÍCH DẬU <em>thực hiện<br />
(Tuổi Trẻ)</em></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/real-romantic/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cám ơn ASIMO</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/cam-on-asimo/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/cam-on-asimo/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 08 May 2009 19:00:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support1</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[BS Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[BS Do Hong Ngoc]]></category>
		<category><![CDATA[Cam on ASIMO]]></category>
		<category><![CDATA[Cám ơn ASIMO]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/?p=502</guid>
		<description><![CDATA[Mới chế tạo được người máy Asimo, con ngươì đã mừng húm, tự hào đã tạo ra được một người máy thông minh nhất thế giới, mang đi trình diễn khắp nơi: nào đến Thái Lan bắt tay Thủ tướng, rồi đến Úc, Singapore, Malaysia, Indonesia, Philippines, Ấn độ, Mỹ, Canada và bây giờ là… [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><img class="alignleft size-medium wp-image-511" title="asimo-robot3" src="http://www.dohongngoc.com/wp/wp-content/uploads/2009/05/asimo-robot3-223x300.jpg" alt="asimo-robot3" width="200" height="268" />Mới chế tạo được người máy Asimo, con ngươì đã mừng húm, tự hào đã tạo ra được một người máy thông minh nhất thế giới, mang đi trình diễn khắp nơi: nào đến Thái Lan bắt tay Thủ tướng, rồi đến Úc, Singapore, Malaysia, Indonesia, Philippines, Ấn độ, Mỹ, Canada và bây giờ là… Việt Nam. Không chừng sắp tơí có thể còn đến Hỏa tinh nữa! Mừng húm cũng phải vì phải mất hơn 14 năm, cải tiến qua nhiều thế hệ, đến nay loài người mới có được Asimo &#8211; có nghĩa là nguyên thủy… Asimo, người máy nguyên thủy thông minh nhất thế giới này trang phục như một nhà du hành vũ trụ, đi những bước đi tự nhiên kèm tiếng vo vo của các bánh răng cưa, biết bước chéo, nhảy múa, leo cầu thang, đứng một chân… gọi là “bước đi đa dạng”; Asimo còn biết chào, biết nói ( biết nói cả tiếng Việt ), biết xưng tên “Tôi là Asimo”, biết bye bye và biết cả…khóc cười, tức giận, mừng vui, ngạc nhiên, khoái trá…! Asimo có con mắt màu mini-cam, có bàn tay…5 ngón, nặng 52 ký và cao 1,2m, đủ để với tới công tắc đèn, khoá cửa, lau chùi bàn ghế… <span id="more-502"></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Mới chế tạo được Asimo mà con người đã mừng húm đến vậy, tưởng tượng khi Thượng đế tạo ra con người…nguyên thủy thứ thiệt, Ngài đã mừng húm đến cỡ nào! Con người nguyên thủy cao lớn, vạm vỡ, đẹp…trai hơn Asimo, làn da tươi mát, mềm mại, co giãn, mắt sáng rực, tai thính, mũi phập phồng, răng trắng nhỡn, ngực nở nang, rắn rõi không thua anh Vọi, bụng thon nhỏ với những cơ bắp cuồn cuộn không thua…Lý Đức; leo trèo, nhảy nhót, lăng ba vi bộ hơn hẳn Đoàn Dự&#8230; Về ngôn ngữ, về cảm xúc, về trí thông minh…đều tuyệt vời, “đa dạng” hơn hẳn Asimo. Thế nhưng hình như Thượng đế không mừng mấy chút, trái lại Ngài lo nhiều hơn. Chuyện phải lo đầu tiên là phải kiếm ngay cho chàng một người bạn…gái (Asimo không rõ giới tính, trông hùng dũng giống trai, mà tiếng nói thanh thót như gái, thân hình lại giống trẻ con, có vẻ còn thiếu thiếu một thứ gì!). Nghe nói lúc tạo người bạn gái cho người nguyên thuỷ, Thượng đế mới giật mình thấy thiếu…nguyên liệu, bèn lấy một chút mặt trời nóng bỏng, một chút mặt trăng dịu mát, một chút tinh tú nhấp nhánh… rồi một chút sông ngòi quanh co, một chút biển cả bát ngát, rồi hoa thơm cỏ lạ, trái ngọt cây lành, sắc màu đủ điệu…để tạo ra nàng. Mới có ba ngày, chàng đã giận dỗi, đem nàng trả lại cho Thượng đế. Ngài mỉm cười không nói năng chi. Ba ngày sau, chàng lại hớt hơ hớt hãi tìm tới, van nài cho nhận lại người bạn kỳ diệu mà kỳ quặc đó. Thượng đế lại mỉm cười, vui vẻ ban cho. Hình như Ngài lo nhiều hơn mừng, chưa hề nói đó là loài sinh vật thông minh nhất trên cõi đời, cũng chẳng hề có ý định đưa đi trình diễn ở hành tinh này hay hành tinh khác. Trái lại, hình như ngài còn ân cần dặn dò không được nghe những lời dụ dỗ, không được ăn trái cấm… Kết quả là nó ăn ngay trái cấm, nghe ngay lờì dụ dỗ và nhờ đó…mà bây giờ mới nào sinh sản vô tính, nhân giống đơn dòng và …Asimo! Điều tệ hại có lẽ là nó không hề biết công ơn của Thượng đế, không hề biết trân trọng chính bản thân mình, những kỳ diệu, những phép lạ ngay trong bản thân mình mà cứ mày mò tìm kiếm đâu đâu. Có lẽ vì thế Ngài cho nó có khả năng chế tạo… người máy, để biết thế nào là những khó khăn trong từng chi tiết nhỏ. Một cái nhướng mắt, một cái nhếch môi đâu phải dễ dàng. Chỉ mỗi nụ cười đã có hằng trăm thứ (gọi là cười… đa dạng), chỉ mỗi bước đi, cả trăm điệu (bước đi đa dạng…) và còn hằng triệu triệu những đa dạng trong cảm xúc, trong suy tư không sao nói hết. Hỉ nộ ái ố, thất tình lục dục, tham sân si… đủ cả. Asimo còn phải nạp năng lượng phức tạp chớ con người biết tự tạo năng lượng từ thức ăn, hơi thở, từ các bộ máy hô hấp, tiêu hoá, tuần hoàn gắn sẵn bên trong, tự nạp năng lượng năm bảy chục năm xài vẫn còn tốt!…</p>
<p style="text-align: justify;">Nghe nói người máy được cho thuê làm nhiệm vụ lễ tân giá rất cao mà chỉ cần con số lẻ đó thôi, ta có thể kiếm vài người…mẫu, cao ráo, xinh đẹp, dịu dàng, tươi mát, biết nheo mắt, mỉm cười, biết mặc thời trang đủ loại, biết múa hát, đàn ca, biết giận hờn đủ kiểu, dĩ nhiên là có thể nói nhiều thứ tiếng, kể cả tiếng Việt để làm lễ tân.</p>
<p style="text-align: justify;">Một anh bạn nói nhờ Asimo, nghĩ lại thấy cũng được an ủi phần nào: anh cao hơn 1,6m, nặng 60 kg, biết tắt mở đèn, TV, tủ lạnh, quạt máy, biết khoá cửa, rửa chén, ủi đồ, lau bàn ghế, còn biết đọc báo, biết cười khóc, giận hờn, cãi nhau… ; bước đi đa dạng mà không bị kêu vo vo, chỉ có lúc ngủ kêu khò khò tí chút&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tóm lại, cám ơn Asimo. Nhờ Asimo mà ta sực nhớ những Asimos -số nhiều- tuyệt vời ở quanh mình, và cũng nhờ Asimo mà ta nhận ra Asimota- chính ta- cũng là cả một sự kỳ diệu Thượng đế đã trao tặng mà nhiều khi ta chẳng hay! Cám ơn Asimo. Hẹn thư sau. Thân mến</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>BS Đỗ Hồng Ngọc </strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/cam-on-asimo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Không có thì giờ !</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/khong-co-thi-gio/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/khong-co-thi-gio/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 07 May 2009 22:57:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support1</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[BS Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[BS Do Hong Ngoc]]></category>
		<category><![CDATA[Không có thì giờ !]]></category>
		<category><![CDATA[Khong co thi gio !]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/?p=474</guid>
		<description><![CDATA[Người ta phỏng vấn một bà gìa gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào? - “Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa- bà già nói- thì tôi sẽ dám…phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><img class="alignleft size-full wp-image-864" title="image003147" src="http://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2009/05/image003147.jpg" alt="image003147" width="200" height="299" />Người ta phỏng vấn một bà gìa gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?</p>
<p style="text-align: justify;">- “Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa- bà già nói- thì tôi sẽ dám…phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn…Tôi sẽ ăn nhiều…kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt…lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ…Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.<span id="more-474"></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ. Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present, vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ. Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:</p>
<p style="text-align: justify;">…Không có thì giờ!<br />
Chim lấy đâu mà về tổ.<br />
Tôi lấy đâu mà làm thơ.<br />
Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!<br />
(Nguyên Sa).</p>
<p style="text-align: justify;">Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng…hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… lớn. Chờ thi đậu. Chờ thành đạt. Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con. Chờ con lớn…Chờ con thi đậu. Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu… “ (TCS). Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ” vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần! Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngoàm ngoằm. Đi vội vàng. Thở hào hễn. Và hùng hục. Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói: “ Họ luôn cau có và quạu quọ vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị! Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo! Đời sống bây giờ biến người ta thành cái…đồng hồ. Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, từng giờ từng phút “. Rồi ông kêu lên: Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa (Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hoá, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón….cũng vì không có thì giờ! Nguyễn Công Trứ nói: “So lao tâm lao lực cũng một đàn/ Người trần thế muốn nhàn sao được?” Ý ông là chỉ có tiên mới sướng. Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ. Tiện nghi ngày càng cải thiện. Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì! Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt…Thế mà vì sao ta không được “sướng như tiên”? Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật. Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua. Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì? Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!</p>
<p style="text-align: justify;">Cho nên Tô Đông Pha mới buông thuyền sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước:</p>
<p style="text-align: justify;">Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch<br />
Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn<br />
Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn<br />
Đồ thích chí chất đầy trong một túi…<br />
(Kẻ sĩ)</p>
<p style="text-align: justify;">Bây giờ “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>BS Đỗ Hồng Ngọc</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/khong-co-thi-gio/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cảm ơn đời&#8230; không bận rộn</title>
		<link>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/cam-on-doi-khong-ban-ron/</link>
		<comments>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/cam-on-doi-khong-ban-ron/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Apr 2009 10:44:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>support1</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc sách]]></category>
		<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[Tuổi-hườm hườm]]></category>
		<category><![CDATA[Đỗ Hồng Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[đời]]></category>
		<category><![CDATA[Ban ron]]></category>
		<category><![CDATA[bác sĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[cam on]]></category>
		<category><![CDATA[Cam on doi... khong ban ron]]></category>
		<category><![CDATA[cảm ơn]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm ơn đời... không bận rộn]]></category>
		<category><![CDATA[Do Hong Ngoc]]></category>
		<category><![CDATA[doi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/?p=175</guid>
		<description><![CDATA[Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc tự gọi những bài viết trong tập sách này là những câu chuyện “nghĩ gì viết đó, cà kê dê ngỗng”. Nhưng những câu chuyện tưởng là “trà dư tửu hậu” ấy lại là tâm tình (qua những bức thư) rất thú vị và bổ ích dành cho bạn đọc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><img class="size-full wp-image-177 alignleft" style="margin: 10px;" title="40072480_65417sm" src="http://www.dohongngoc.com/wp/wp-content/uploads/2009/04/40072480_65417sm.jpg" alt="40072480_65417sm" width="180" height="180" />Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc tự gọi những bài viết trong tập sách này là những câu chuyện “nghĩ gì viết đó, cà kê dê ngỗng”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng những câu chuyện tưởng là “trà dư tửu hậu” ấy lại là tâm tình (qua những bức thư) rất thú vị và bổ ích dành cho bạn đọc thời @ hôm nay &#8211; những người luôn bận rộn, bận làm việc, bận yêu, bận ước mơ đến quên cả thời gian&#8230; chăm lo sức khỏe cho chính mình.<span id="more-175"></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p>Và dưới góc nhìn thật sâu sắc và hóm hỉnh, vị bác sĩ nhi khoa nổi tiếng với những cuốn sách về&#8230; “lão khoa” (Gió heo may đã về, Già ơi, chào bạn!, Những người trẻ lạ lùng&#8230;) này lại mở ra những cuộc trò chuyện thú vị từ sức khỏe (Cái rốn của vũ trụ, Đứa con của nàng Kiều, Người quân tử ăn chẳng cầu no, Bệnh tự tỏa, Êm chậm sâu đều&#8230;) đến cuộc sống, văn hóa, thơ ca (Cắt nghĩa tình yêu, Tiếng nước tôi, Cám ơn Asimo, Khúc khích trên lưng, Những người lãng mạn, Về một bài thơ, Cái đẹp&#8230;).</p>
<p style="text-align: justify;">Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc tự gọi những bài viết trong tập sách này là những câu chuyện “nghĩ gì viết đó, cà kê dê ngỗng”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng những câu chuyện tưởng là “trà dư tửu hậu” ấy lại là tâm tình (qua những bức thư) rất thú vị và bổ ích dành cho bạn đọc thời @ hôm nay &#8211; những người luôn bận rộn, bận làm việc, bận yêu, bận ước mơ đến quên cả thời gian&#8230; chăm lo sức khỏe cho chính mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Và dưới góc nhìn thật sâu sắc và hóm hỉnh, vị bác sĩ nhi khoa nổi tiếng với những cuốn sách về&#8230; “lão khoa” (Gió heo may đã về, Già ơi, chào bạn!, Những người trẻ lạ lùng&#8230;) này lại mở ra những cuộc trò chuyện thú vị từ sức khỏe (Cái rốn của vũ trụ, Đứa con của nàng Kiều, Người quân tử ăn chẳng cầu no, Bệnh tự tỏa, Êm chậm sâu đều&#8230;) đến cuộc sống, văn hóa, thơ ca (Cắt nghĩa tình yêu, Tiếng nước tôi, Cám ơn Asimo, Khúc khích trên lưng, Những người lãng mạn, Về một bài thơ, Cái đẹp&#8230;).</p>
<p style="text-align: justify;">Đọc Thư gửi người bận rộn (+) để nhắc nhở ta vài &#8220;phương thuốc&#8221; đơn giản giúp điều trị các &#8220;bệnh căn&#8221; hùng hục, lăng xăng, căng thẳng,&#8230;của đời sống bận rộn; để biết ngồi yên, biết thở vào, thở ra thật sâu, thật tỉnh thức; và biết mỉm cười cám ơn cuộc sống còn cho ta những phút giây không bận rộn để …lần giở những trang sách đầy ý vị.</p>
<p style="text-align: justify;">LINH THOẠI</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/cam-on-doi-khong-ban-ron/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Page Caching using disk: enhanced
Object Caching 738/740 objects using disk: basic

Served from: www.dohongngoc.com @ 2012-02-05 22:13:24 -->
