Ghi chú: Soeur Hồng Quế, phụ trách Chương trình Chuyên đề nhờ www.dohongngoc.com gởi đến các bạn thân nội dung dưới đây:
xem tiếp…
Archive for the Category ◊ Tuổi-hườm hườm ◊
* Câu hỏi của Thu Thuỷ Nguyễn:
Thưa ông, tôi có được đọc cuốn “Thư gửi người bận rộn” của ông. Với tôi, cuốn sách thật thú vị, dù cá nhân tôi cho đến giờ này may mắn không đến nỗi bận rộn gì lắm…
Tôi có hai câu hỏi nhỏ về cuốn sách ấy:
1- Có phải đó là những bài ông viết hàng tuần cho báo?
2- Cá nhân ông, trong đời thường có bao giờ ông bị bận rộn như trong sách ông đã viết không? Hay ông quan sát và viết xuống cho người đọc?
Xin cảm ơn bác sĩ.
Câu hỏi của Truoc Tran (từ xứ cao bồi)
1. Trong ba thứ trí, thể, đức… Trí dục và Thể dục ngày nay còn cập thời, ai cũng muốn học cao, sống khoẻ, thế nhưng đức dục hình như toàn cầu chỉ dạy bậc tiểu học thôi (thế hệ xưa kìa, nay không biết có còn dạy ở tiểu học nữa hay không). Tại sao? Không chú trọng đức dục, như vậy con người ngày nay có kém tốt hơn con người thời xưa không? Nếu được lựa thời để sống Bác sĩ lựa thời nào?
Đôi điều cho một Trang nhà
Ghi chú:
Đầu tháng 5.2009, với sự hỗ trợ của Phùng Minh Bảo, Lê Thị Thùy Linh (SGC), trang nhà www.dohongngoc.com âm thầm “ra mắt” bạn bè. Thấm thoát mà đã 4 năm!
Lúc đầu, việc của tôi chỉ là gởi bài, chuyển hình cho SGC, rồi các bạn trẻ bên đó post lên giùm. Sau thấy phiền cho các bạn quá, vả lại khi cần edit thì cũng khổ, tôi lò mò học hỏi rồi dần tự post bài, post hình, tự chỉnh sửa lấy. Học hỏi quả là một điều vô cùng thú vị. Mặc dù trang nhà không đẹp, không chuyên, không mới, nhưng thôi cứ tà tà vậy, cứ giữ nguyên diện mạo quê mùa già cả vậy trong một thế giới thay hình đổi dạng đến chóng mặt hôm nay chắc cũng có cái hay riêng của nó. Vui là ngày càng có nhiều hồi âm (comments), không chỉ ở trong nước mà từ nhiều nơi. Cái cảm nhận trái đất nhỏ bé dần lại ngày càng cụ thể, một thế giới phẳng, toàn cầu hóa rõ hơn bao giớ hết, nhưng lạ, sao con người lại như càng xa nhau hơn và không ngừng tìm cách tiêu diệt lẫn nhau…
Nhân “.COM” 4 năm này, tôi xin chia sẻ ở đây một vài comments trong tháng Tư như một kỷ niệm, gởi đến bạn bè.
Và, nếu có những góp ý, nhưng câu hỏi đặt ra, xin vui lòng gởi tới:
dohongngocbs@gmail.com
Đa tạ.
Đỗ Hồng Ngọc.
20.4.2013
Thư gởi bạn xa xôi,
(tặng Trần Vấn Lệ, Nguyệt Mai…)
* Hôm 12.4 được tin nhà thơ Hoài Khanh phải vào cấp cứu ở bệnh viện Đà Nẵng vì tai biến, mình đã phone ngay cho Bs Huỳnh Kim Hơn để nắm tình hình. Không ai rõ tình hình Hoài Khanh bằng bs Hơn, vì lần nào về Quảng Nam, anh đều ở chơi nhà Bs Hơn ở Hội An dài ngày. Đêm hôm trước đó, Hơn nói đi chơi khuya về, café cà pháo mãi một lúc bỗng Hoài Khanh ú ớ rồi ngã vật xuống. Bs Hơn đưa anh vào bệnh viện Hội An cấp cứu, rồi chuyển ngay về BV Hoàn Mỹ ở Đà Nẵng. Anh còn tỉnh, chỉ yếu liệt nửa người trái. Lâu nay HK vẫn bị cao huyết áp (220/110 mmHg), khi lên khi xuống, mà không dùng thuốc đều đặn. Anh bị nhũn não (chứ không phải xuất huyết não). Năm nay Hoài Khanh đã 82, sức khỏe cũng có phần yếu. Sau đó, mình cũng đã liên hệ với Lâm, con trai anh HK để biết thêm chi tiết.
Võ Hồng, và nỗi “cô đơn uy nghi”
Đỗ Hồng Ngọc
Võ Hồng là một nhà thơ. Dù ông viết truyện ngắn, truyện dài gì thì với tôi cũng đều là thơ. Thơ xuôi. Đọc ông thấy lòng lành ra. Tuy nhiên ông cũng đã in hẳn một tập Thơ cho riêng mình. Chân tình và mộc mạc. Đằm thắm những yêu thương.
Trong thư gửi tôi, kèm tập thơ năm đó, ông thổ lộ: “Đọc lại văn mình moa thấy: nếu là văn xuôi thì Ngộ, còn thơ thì Ngượng. Cái gì mà yêu thương, nhớ nhung, đợi chờ… mắc cỡ thấy mồ!”. Tôi hiểu ông. Bởi vì văn thì còn đổ thừa tại bị “hư cấu” nọ kia, tại bị tâm lý nhân vật này khác, chứ thơ thì hết phương… chối cãi!
Thư gởi bạn xa xôi,
Ngày Hạ. Buồn hiu. Buồn thật buồn
Sáng, mờ sương khói; trưa mù sương
Một ngày chờ đợi mưa mai mốt
Một nhớ chi thì cũng thấy thương…
(Trần Vấn Lệ)
Ô hay, mới đó mà đã Hạ rồi sao? Mới Tết kia mà. Hèn chi mà ở đây hổm rày nóng quá. “Cái nóng nung người nóng nóng ghê” (Nguyễn Khuyến). Thỉnh thoảng có một cơn mưa giông bất chợt, sầm sập rồi im re. Hơi đất bốc lên ngộp thở! Thời tiết quá khó chịu. Trái đất nóng lên, con người nóng lên. Hình như họ chỉ chờ diệt nhau bằng bom nguyên tử, khắp nơi chạy đua vũ trang rần rần!
Thôi kệ họ. Bạn nhớ Tình Sầu của Huyền Kiều không? Huyền Kiêu “Tương biệt dạ” đó: Người xưa lưu luyến ra sao nhỉ? Có giống như mình lưu luyến chăng?, nhớ không?
Ghi chú: Bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương nhờ tôi viết Tựa cho cuốn sách sắp in của ông, một cuốn sách mà ông nói là để “lưu niệm”… Quả thực tôi đã rất băn khoăn, nhưng làm sao có thể từ chối với một bậc tiền bối, bậc thầy, đã tin tưởng mình, khi thầy tuổi đã ngoài trăm.
Đành viết thôi. Và nay… xin được chia sẻ sớm cùng bè bạn… (ĐHN).
Thay lời Tựa
Đôi dòng cho Trăng Soi Bóng Nước
của Dương Cẩm Chương
Tôi may mắn quen biết ông, bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương, hơn mươi năm trước qua người bạn thiết đồng môn, đồng khóa là bác sĩ Thân Trọng Minh, cháu gọi bà Thân Thị Ngọc Quế- phu nhân ông- là cô ruột, nhưng với ông, riêng tôi còn cảm thấy có gì đó rất gần gũi, như đã thân quen từ xa xưa lắm, có lẽ do con đường y nghiệp của ông trải qua gần như con đường tôi đã và đang đi, dù khi ông tốt nghiệp bác sĩ y khoa thì tôi chưa… chào đời! Ông là bậc tiền bối, bậc thầy, đồng thời cũng là một người… bạn của chúng tôi, vì ngoài là một thầy thuốc, ông còn là một nghệ sĩ. Mà, nghệ sĩ thì không có tuổi.
Cách đây mấy hôm, ở tuổi 103 này, ông phone tôi bảo “Ngọc viết cho mình lời Tựa cho tập sách lưu niệm này nhé!”. Ối trời. Làm sao tôi dám. Ông khẩn khoản: “Ngọc viết được mà!”. Tôi ú ớ tìm lời từ chối, tìm cách hoãn binh… thì ngay tức khắc, ông kêu người cháu mang đến tôi tập bản thảo Trăng soi bóng nước và không quên gởi một bức “tâm thư” kèm bài thơ “Tống thê nhập đạo” của Lý Thiệp đời Đường.
Làm sao mà dám chẳng vâng lời.
TRÒ CHUYỆN TRÊN DUTULE.COM
Ghi chú: Một hôm, nhà thơ Du Tử Lê gởi email mời tôi tham gia mục Trò chuyện trên dutule.com cho vui. Tôi nói tùy hỷ! Vậy là có những câu hỏi gởi về và tôi hồi đáp lai rai… Nay đưa lên dohongngoc.com để các bạn gần xa có thể cùng trao đổi.
Thư từ xin gửi về: dutule@dutule.com hoặc dohongngocbs@gmail.com
Du Tử Lê và tôi vốn thân quen từ nửa thế kỷ trước ở Saigon, khi tập thơ đầu tay của anh – “Thơ Du Tử Lê” – ra đời, tôi là người giới thiệu trên tập san Tin Sách. Lúc đó chúng tôi chưa từng quen biết nhau. Sau này có dịp gặp lại, dutule nhắc: Hồi đó, một tập thơ của một nhà thơ trẻ ra đời luôn bị “đập” tơi tả, nhưng bài giới thiệu Thơ Du Tử Lê của Đỗ Nghê lại rất trang trọng… Bởi vì, thực ra, lúc đó tôi cũng còn rất trẻ mà!
Thơ Trần Vấn Lệ
Nha Trang Nhớ Ơi
Tôi nhớ Nha Trang muống vàng mấy độ, vàng ơi con phố, vàng tới biển xanh…Nha Trang long lanh cơn mưa tháng Chạp, ai xa ngơ ngác ai gẩn ngẩn ngơ…Rau muống Hà Ra, bà ba gió lật, hai chân trắng bóc mây đầu núi ghen!
SẾN GIÀ NAM
Thấy tôi đứng loay hoay tìm kiếm mãi trên các kệ đầy nhóc băng đĩa ngổn ngang, cô bé bán hàng đến gần hỏi:
- Bác muốn kiếm loại nào?
- Nhạc. Nhạc xưa.
Cô đọc vài cái tên gì đó…
- Không. Xưa hơn nữa kìa. Chừng nửa thế kỷ trước. Có không?
- Bác chờ con lấy.
Một lúc, cô mang ra một cái… giỏ, đúng hơn là một cái rổ to, hình chữ nhật, chứa hàng ngàn đĩa CD, buộc dây thun từng cộc nói bác lựa đi.
Tôi giật mình thấy trên thành rổ dán mấy mảnh giấy viết tay bằng chữ in khá to: SẾN GIÀ NAM.
Thư gởi bạn xa xôi,
Tình cờ thôi, Phan Đổng Lý (PĐL) ở Melbourne gởi về tặng mình một bài thơ, có tựa là Hành Y (viết cho Đỗ Hồng Ngọc) trùng với ngày Thầy thuốc Việt Nam. Trùng hợp vì PĐL không hề biết ở VN có một ngày Thầy thuốc như thế. PĐL là bạn bọn mình từ 60 năm về trước, lúc cùng vào đệ thất (lớp 6) Phan Bội Châu Phan Thiết- À, mà chưa, mới 59 năm thôi, vì đó là năm 1954- Không biết PĐL đã “gieo trồng” mầm thơ thế nào mà bây giờ tuổi trên 70 bỗng nổi hứng làm thơ “vịnh” bạn bè, mà bài nào cũng… hay, cũng bộc lộ “bản sắc” của từng đứa!
Thăm người thầy thuốc 103 tuổi
“Chúng Ta Có Thể Sống Thong Thả”
Ông mặc chiếc áo thun, ngồi trên giường đặt giữa phòng, hai chân đong đưa không chạm sàn. Cạnh đó là một tủ sách đồ sộ và một nửa bộ salon màu nhạt. Ánh sáng tràn ngập từ cửa sổ và cửa chính vào có vẻ như ông đang ngồi sưởi nắng. Thấy tôi đến, ông nheo mắt nhìn rồi nở nụ cười. “Chú nhớ ai không?” Tôi hỏi. Ông nhìn rồi mừng rỡ “Ngọc, Ngọc phải không? Ngồi xuống đây đi”. Đã lâu không đến thăm ông! Hôm sinh nhật cũng là dịp ra mắt tập thơ Thi Tâm của ông thì tôi đang ở Phan Thiết không đến được, sau đó ông đã gởi tập thơ đến tận nhà.
Ông chính là bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương. Quý Tỵ này vừa tròn 103 tuổi. Ông nói đó là tính tuổi ta chứ tuổi tây thì mới 102 thôi!
Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
Trước ngày đưa ông Táo về trời, mình đi café với Thân Trọng Minh, Lê Ký Thương, Cao Kim… ở ngay sau Dinh Độc Lập. Hồi đó dễ gì vào đây! Bây giờ dinh thành bảo tàng, phía đường Huyền Trân công chúa có một cantine ngoài trời khá lý tưởng nhờ có bãi cỏ xanh và những cây cổ thụ. Nhắc Nguyên Minh với Quán Văn 12 về “một thời Ý Thức” vừa ra mắt, nhắc “cặp đôi hoàn hảo” Khuất Đẩu- Huyền Chiêu, một âm một dương, một cương một nhu, nhắc Lữ Quỳnh, Đinh Cường, Trần Hoài Thư… năm nay mỗi người một cảnh.
Người ta chia đời người làm 3 hồi: hồi trẻ, hồi trung niên và “hồi đó”. Khi người ta cứ “hồi đó” hoài thì đúng… hồi đó rồi!











Ý kiến bạn đọc!