Càng ngày người ta càng bị “vô sinh”, không hiểu tại sao! Vô sinh có tính “toàn cầu hóa” một cách rất rõ rệt. Nước càng tiên tiến, càng vô sinh. Tiên tiến trước vô sinh trước, tiên tiến sau (chậm tiến) vô sinh sau, còn đang phát triển thì… vô sinh từ từ! Trong khi người Âu – Mỹ đi tìm con nuôi dáo dác thì người Mễ, người Uganda… vẫn đẻ ào ào. Tại một quốc gia giàu có… thì người giàu đẻ khó hơn người nghèo. Nhà cao cửa rộng, tiện nghi đầy đủ, cao lương mỹ vị thì vô sinh nhiều còn nhà ổ chuột, thiếu ăn thiếu mặc thì đẻ nuôi không xuể! Trong một cuộc điều tra “Xã hội học – sức khỏe” tại một xã nghèo ở ngoại thành có tỷ lệ phát triển dân số rất cao, một thanh niên cho chúng tôi biết sở dĩ người ta đẻ nhiều là vì không có niềm vui nào khác! Mười năm sau trở lại chốn này đã thấy đô thị hóa, dịch vụ giải trí thừa mứa, người ta bận rộn nhiều việc, có nhiều niềm vui khác nên người ta không buồn đẻ nữa! Kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm ngày càng dễ dàng và tiện lợi, giá cả phải chăng và tại Anh, người ta còn cho miễn phí nhằm thúc đẩy phát triển dân số, “trẻ hóa” dân số đang già cỗi của họ nên chuyện thụ tinh nhân tạo sẽ ngày càng phổ biến. Cách đây khá lâu, một tạp chí Pháp đăng một bức tranh biếm, vẽ một đám cưới cô dâu chú rể đang âu yếm dắt tay nhau đi chào mọi người thì một đoàn các labo cầm ống nghiệm rồng rắn chạy theo để tiếp thị. xem tiếp…
Archive for the Category ◊ Góc nhìn – nhận định ◊
BS Đỗ Hồng Ngọc
- Vậy thì tôi hiểu rồi bác sĩ ơi!
- Hiểu cái gì?
- Hiểu tại sao bây giờ nhiều cô gái rất xinh mà lại có râu!
- Thiệt hả?
- Chớ bác sĩ không thấy sao? Làm bộ hoài…! Rồi còn…
- Còn gì nữa?
- Còn đàn ông sao ngày càng thấy giống… đàn bà! Ỏng ẹo, lã lướt, mỹ phẩm phấn son, nước hoa sực nức, vào ra mỹ viện …
- Cũng do hormone trong thức ăn ư?
- Không biết. Nhưng tôi có đọc một tin trên báo nói ở một con sông nào đó bên Anh quốc, cá đực biến thành cá cái hết trơn… xem tiếp…
BS Đỗ Hồng Ngọc
- Bác sĩ ơi?
- Dạ, có tui…
- Hổng dám… Chuyện động trời vậy mà bác sĩ im re?
- Chuyện động trời gì đâu?
- Chuyện mấy đứa nhỏ dậy thì…
- Ối, dậy thì thì đã dậy thì từ hồi tạo thiên lập địa…
- Nhưng đây là mấy đứa nhỏ xíu, mới 4 tháng tới 15 tháng tuổi mà đã dậy thì…
- Cái này thì lạ. Tôi thỉnh thoảng cũng có gặp trường hợp dậy thì sớm ở bé gái khoảng 6-8 tuổi làm bà mẹ rất lo lắng…
xem tiếp…
1. Khi nói đến Hà Lan, người ta nói đến cơn lốc màu da cam, đến Hà Lan bay… thế nhưng càng ngày Hà Lan càng thực dụng và dần đi vào… bạo lực, mất đi cái đẹp lãng mạn vốn có. Trước tôi mê Hà Lan. Hôm Hà Lan đụng Brazil ở tứ kết, Nguyễn Nhật Ánh, tức Chu Đình Ngạn- nhà bình luận bóng đá trường phái “Kim Dung” với Thiên cang Bắc đẩu trận và Độc cô cửu kiếm đã rủ tôi đến cùng tham dự buổi tiệc bóng đá này tại nhà anh cùng các thân hữu nhưng tôi đã từ chối. Tôi nói, Brazil và Hà Lan gặp nhau lúc 9 giờ thì 8 giờ tôi sẽ đi ngủ! Chu Đình Ngạn cười hihi, chịu thua…
Messi khóc, Ronaldo khóc, Kaka khóc… nhưng Maradona lần này không khóc. Ông còn khen ngợi xe tăng Đức đã “hủy diệt” vũ điệu tango của ông, và khen ngợi học trò mình đã chơi bóng như chơi bóng, nghĩa là cống hiến và không toan tính. Cũng vậy, cơn lốc nhẹ Hà Lan đủ dập tắt vũ điệu samba của Brasil. Cái đẹp vốn mong manh. “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng / Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”… Cái đẹp phải biết dừng đúng lúc cho nhân gian luyến tiếc.
Tưởng tượng cái cảnh Maradona cỡi truồng chạy quanh thủ đô Buenos Aires khi Argentina vô địch World Cup 2010 hẳn sẽ rất là thú vị. Ngày hôm đó chắc chắn các công sở sẽ đóng cửa, trường học được nghỉ học, chợ búa bãi thị… Những cuộc tranh luận tại nghị trường cũng tạm hoãn. Cảnh sát phải một ngày vất vả, toát mồ hôi hột, lườm lườm lựu đạn cay để dẹp đám đông… Và, các hãng truyền thông lớn nhỏ khắp thế giới sẽ phải cật lực giành chỗ để tiện thu những hình ảnh sống động nhất của cuộc chạy khỏa thân này phuc vụ người dân xứ họ. Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra lắm chứ, tại sao không? Bởi Argentina năm nay có Messi làm xiếc bên trong, Maradona làm xiếc bên ngoài, cùng một chùm sao đang rãi bùa khắp các sân bóng Nam Phi?
Một đôi lần tôi được vài nhóm bạn trẻ doanh nhân mời ăn trưa. Không khí ấm cúng và thân mật. Thức ăn hợp khẩu vị. Chuyện trò rôm rả, trí tuệ. Thế nhưng lần nào cũng vậy, cứ vừa vào bữa thì tôi đều ngạc nhiên thấy các bạn trẻ đó mỗi người móc trong túi ra một hộp thuốc có nhiều ngăn, mỗi ngăn đựng một thứ hoặc có bốn ngăn sáng trưa chiều tối cho khỏi quên. Họ gần như đồng loạt – một phản xạ có điều kiện- bật nắp, nhanh tay chọn lấy mấy viên thuốc bỏ vào miệng, uống ngụm nước… xem tiếp…
Gần đây vấn đề Thai giáo được nhiều người và nhiều Hiệp hội quan tâm. Vấn đề Thai giáo cũng được đưa ra những cuộc Hội thảo để tìm lấy một phương pháp nào hoàn hảo nhứt và cũng để cho nhiều người thuật lại những kết quả của việc Thai giáo.
Giữa lúc nhiều nhà thơ đua nhau làm mới thơ, “lạ hóa” thơ thì mấy câu thơ rất đỗi đời thường như một sự buột miệng, một tiếng thở dài, một lời tự nhủ của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương có vẻ như… lạc điệu mà bỗng xuất hiện hằng loạt trên lịch, trên thiếp xuân, trên Agenda và cả thư pháp các loại với đủ mọi chất liệu đá, cát, giấy, lụa… không khỏi làm cho ta phải ngạc nhiên! Có chút gì đó trái ngoe trong thi phú buổi này chăng?
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời…
(Tôn Nữ Hỷ Khương)
Bác sĩ Lương Phán là đàn anh, là bậc thầy của tôi, năm nay đã bước vào tuổi 90. Ông vẫn mỗi tuần 3 buổi đến khám bệnh ở bệnh viện Nguyễn Trãi và vẫn hướng dẫn chuyên môn cho lứa đàn em. Với ông, tôi còn có những mối thâm tình. Trong một bài viết, có lần tôi kể hồi nhỏ đã đến ông khám bệnh đau bao tử, lúc tôi còn đang học trung học. Ông không cho thuốc, chỉ khuyên mỗi sáng phải ăn một khúc bánh mì trước khi đi học. Vậy mà hết đau mới ngộ! Thì ra, tôi chỉ bị “dư acid” (hyperacidity) trong dạ dày, bị viêm chứ chưa đến nỗi loét. Nếu có cái gì “trám” vào, trung hòa lượng acid dư đó thì sẽ hết đau. Từ đó, trong cặp đi học của tôi lúc nào cũng sẵn bánh mì khô, nướng cháy để “nhâm nhi” khi cần. Sau đó tôi nhớ trong cuốn Tự điển Đào Duy Anh- phần thưởng Danh dự toàn trường cuối năm học- tôi ghi ở góc bìa sau mấy chữ: Nếu là bác sĩ, tôi sẽ cho bệnh nhân ăn uống, tắm rửa, phơi nắng, vận động… xem tiếp…














Ý kiến bạn đọc!