Author Archive

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Năm 19th, 2011

Đỗ Hồng Ngọc

Vậy mà đã 2 năm rồi đó!

Tôi loay hoay không biết nên ghi lại những gì để gọi là “nhìn lại” – như một kỷ niệm- của 2 năm, ngày “.com” của mình ra… đời!
Nhớ lần đầu bỡ ngỡ nhìn cái “.com” của mình trên internet mà tức cười. Nó ngộ nghỉnh làm sao, với cái “diện mạo” mùa thu vàng rụng, cây cao bóng cả… do Lê Thị Thùy Linh thiết kế dành riêng cho “chú Ngọc để gom góp các bài viết của chú vào đó cho người đọc dễ tìm…”. Ngay tức khắc tôi khoái cái “diện mạo” này và dặn, đừng thay đổi gì nữa nhé!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Năm 19th, 2011

Tiếp theo : Phần 1

Một vài “phản hồi” của bạn đọc (trích):

hiep54321@gmail.com

Le ra trang web nay phai co mat truoc day chu khong phai den bay gio! Boi nhung dong chu ma bac si Do Hong Ngoc viet ra that su gia tri, that su huu ich, nhe nhang thoi nhung sau sac, nhu chinh cuoc doi anh, nhu chinh nep song cua anh!

quanconghl@gmail.com

Em thich cai nhin trang nha cua website nay, cach dung “font”, “mau”, va cach trinh bay. Em de y xem anh co trang “doi thoai” khong, thi thay cach anh bay to y kien doi voi nhieu cau hoi bang cach dung mot bai viet de tom tat va huong dan. Em nghi day co le la cach hay nhat de duy tri “doi thoai” voi nguoi doc, gon gang hon cach “go roi to long” cua nhieu websites khac. (…) Gioi tre va nguoi doc co nhieu dieu hoc hoi duoc qua noi dung cua trang web: cai hon nhien, tu tai, cai nhin vo tu, tich cuc cua cuoc song…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Hai 27th, 2011

Ghi chú: Một bạn trẻ nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam gởi tôi cái email đặt rất nhiều câu hỏi… rất riêng tư không dễ trả lời. Tôi nghĩ dù sao cũng có thể chia sẻ với bè bạn của mình nơi đây…
BS Đỗ Hồng Ngọc.

Xin bác sĩ tự “phác họa” đôi dòng về mình ?


Đó là một người có cái tên rất “đàn bà” nhưng lại là một người đàn ông thứ thiệt. Hồi tôi giữ mục Phòng mạch Mực Tím trên bào Mực Tím dành cho tuổi mới lớn, nhiều em viết thư: Thưa cô em có điều này rất bí mật, không dám nói với ai…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Tư 26th, 2010

Lương Huỳnh Ngân, Trần Văn Khê, Lương Phán, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Y

Bác sĩ Lương Phán là đàn anh, là bậc thầy của tôi, năm nay đã bước vào tuổi 90. Ông vẫn mỗi tuần 3 buổi đến khám bệnh ở bệnh viện Nguyễn Trãi và vẫn hướng dẫn chuyên môn cho lứa đàn em. Với ông, tôi còn có những mối thâm tình. Trong một bài viết, có lần tôi kể hồi nhỏ đã đến ông khám bệnh đau bao tử, lúc tôi còn đang học trung học. Ông không cho thuốc, chỉ khuyên mỗi sáng phải ăn một khúc bánh mì trước khi đi học. Vậy mà hết đau mới ngộ! Thì ra, tôi chỉ bị dư acid (hyperacidity) trong dạ dày, bị viêm chứ chưa đến nỗi loét. Nếu có cái gì “trám” vào, trung hòa lượng acid đó thì sẽ hết đau. Từ đó, trong cặp đi học của tôi lúc nào cũng sn bánh mì khô, nướng cháy để nhâm nhi” khi cần. Sau đó tôi nhớ trong cuốn Tự điển Đào Duy Anh- phần thưởng Danh dự toàn trường cuối năm học- tôi ghi ở góc bìa sau mấy chữ: Nếu bác sĩ, tôi sẽ cho bệnh nhân ăn uống, tắm rửa, phơi nắng, vận động… xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Tám 12th, 2009

“Một chút tôi”

Lời ngỏ cho dohongngoc.com

Tôi mù tịt công nghệ thông tin. Tôi cũng không ưa cuộc sống ảo. Dù vẫn biết cụôc sống ngỡ là thực này vẫn chỉ là mộng, huyễn, bào ảnh, sương mai.. Đối với tôi, vi tính là một cái máy đánh chữ, tiện lợi hơn một chút cho việc sửa bài, lưu bài…. dù vẫn kiếm tìm vất vả! Nhưng rồi do nhu cầu nghiên cứu, học hỏi, tôi cũng phải mò mẫm lên mạng lai rai. Bỗng thấy ngày càng nhiều những bài viết, những sách… của mình xuất hiện. Có nhiều chỗ sai sót, nhiều chỗ khuyết danh, tam sao thất bổn! Từ đó, mơ ước có cách nào đó gom góp lại, phân lọai ra, bổ sung thêm… để chính thức thành một tập tư liệu “động”, có thể chia sẻ với mọi người, làm chỗ giao lưu với bạn bè, tương tác với bạn đọc gần xa. Vả lại, thêm tuổi tác, có khi cũng cần thêm chút bận rộn nào chăng?…

Cầu được ước thấy. Một hôm, một người bạn trẻ không quen biết gởi tôi một cái “meo”, nói em đọc tôi từ hồi còn nhỏ trên Mực Tím, nay muốn đến thăm. Trò chuyện một lúc mới hay em chuyên về công nghệ thông tin, sẵn sàng giúp tôi làm một trang web riêng mình, tập hợp các bài víêt lại, làm chỗ trao đổi giao lưu, và có thể trở thành một nơi tham vấn, tư vấn sức khỏe cho bạn bè khi cần đến… Và rồi chỉ vài hôm sau, đã thấy xuất hiện dohongngoc.com coi cũng ngồ ngộ. Tôi nói muốn trang web của mình nghiêm túc, vì là một thầy thuốc, tôi phải chịu trách nhiệm về những gì mình viết, mình hướng dẫn chuyên môn. Dĩ nhiên, bên cạnh đó, có phần văn học, bay bổng hơn và phần đạo học, trầm lắng, vốn là những điều tôi vẫn đang sống và viết.

Hình như theo “truyền thống” của một trang nhà, tôi phải viết đôi lời tự giới thiệu: “About me” mới là phải phép. Tôi lần lữa mãi. Biết viết gì đây? Rồi nghĩ rằng hay là gom góp vài tư liệu đâu đó thành “Một chút tôi” cũng hay, một cơ hội để làm quen nhau vậy. Sẻ chia, ấy chính là hạnh phúc.

BS Đỗ Hồng Ngọc

Saigon, tháng 5. 2009

xem tiếp…