MỪNG ĐẠI THỌ BÁC SĨ – HỌA SĨ DƯƠNG CẨM CHƯƠNG
Buông con dao mổ quay đầu là… cọ !
Archive for ◊ 2010 ◊
Từ ngữ: MẠN và MÃN
from Dr. HUYNH KHAC CUONG
8.37PM ngày 24.12.2010
Đầu tiên là cho tôi gửi lời thăm hạnh phúc và sức khoẻ đến tất cả quý đồng nghiệp cùng gia quyến, nhơn dịp mùa Giáng Sinh 2010.
Hôm nay, tôi muốn bình luận về một chủ đề văn chương tiếng Việt : mạn tính hay mãn tính ??
Hiện nay trên báo đài thì từ “mãn tính” rất phổ biến … Thầy NGÔ GIA HY ngay từ thuở trước 1975 đã phê phán gay gắt từ “mãn” tính này và chủ trương dùng từ “mạn” tính … Tuy nhiên, mặt khác, tôi cũng được biết rằng ở một số Bộ Môn thuộc các trường đại học y khoa, khi trình luận án Tiến Sĩ/Thạc Sĩ/Nội Trú, thì sẽ bị trừ điểm nếu học viên không dùng đúng danh từ “mạn tính” — và có khi vice-versa ở một vài Bộ Môn khác, dĩ nhiên.
Đối với những Thầy Cô nt. thì tôi xin khuyến cáo một điều : PEACE và hãy tự … kiềm chế … ((“kiềm chế” là một danh từ choai choai ngộ nghĩnh ở phía Đàng Ngoài, giống như “vô tư” vậy)).
Trong y học, chúng ta chia bệnh tật nôm na làm 2 loại :
– Các bệnh cấp tính (“acute” / “aigu/aiguë”) là các bệnh xảy ra đột ngột, thời gian mắc bệnh và điều trị ngắn, td. như bệnh cúm, sởi, sốt xuất huyết …
- Các bệnh mãn/mạn tính (“chronic” / “chronique”) là các bệnh xảy ra từ từ và kéo dài, thời gian trị liệu thường phải lâu. Trong đó có các bệnh nhiễm trùng như lao, phong cùi, AIDS, viêm gan B, C, D … và các bệnh không nhiễm trùng như đái đường, cao huyết áp, viêm thoái hoá khớp …
Ngay ở Bộ Môn Tai-Mũi-Họng Đại Học Y Dược chúng tôi, cũng cái vụ danh từ này mà cự cãi nhau (nhẹ nhàng, thôi) suốt cả gần 30 năm qua … Thầy NĐ BẢNG và tôi thì chủ trương “mạn tính”, còn các thầy lớn tuổi khác thì đều viết “mãn tính” …
Trước khi phân tích văn chương đôi chút, thì tôi xin phép nhắc lại 2 điều cấm kỵ ban bố khắp Trung Quốc dưới triều nhà Thanh (từ thế kỷ XVII đến 1911) : 1) ai không để tóc thắt bím dài thì sẽ mất thủ cấp ; 2) ai gọi Mãn Thanh thì cũng sẽ bị chặt đầu (mà phải nói đúng tên là Đại Thanh).
Điều cơ bản cần khẳng định là cả 2 chữ “mạn” và “mãn” không xuất phát từ chữ Nôm, mà đều có nguồn gốc chính quy từ tiếng Hán ; trên cơ sở đó có thể tạm phân tích như sau : (tham khảo một phần theo Wiktionary / Wikipedia)
A) Danh từ (noun):
Mạn = miền, vùng
Mạn = mạn thuyền, tức là phần sàn phía ngoài của khoang thuyền
Mạn = còn được dùng trong một số chữ như lãng mạn, tản mạn …
Tiếng Hán “mạn” mặc nhiên bao hàm ý nghĩa từ từ, chậm chậm, dài lâu, td. như mạn đàm (= tà tà mà đàm đạo đàm phán) hay Truyền Kỳ Mạn Lục (= truyện dài nhiều tập).
Mãn = con mèo —- người Việt lâu năm nói lái lại thành “mảo”, td. nhu Tết Tân Mảo 2011
B) Động từ (verb):
Mãn = to terminate, to finish
Mãn = ám chỉ kết thúc một quá trình / đã đủ một thời hạn xác định của một sự vật, td. như mãn tang, mãn hạn, mãn nhiệm, mãn khoá, mãn hạn tù, mãn phần (= chết), mãn dục nam (andropause) hay … mãn kinh (nguyệt)
((do đó mà người Hán muốn châm biếm khi nói Mãn Thanh, tức là chấm dứt chế độ cai trị manchu))
Mãn = củng còn gặp trong một số từ đa dạng như thoả mãn, mỹ mãn, mãn cầu, bất mãn … Và có lẻ ngộ nghĩnh nhất là danh từ “mãn nhãn” được một số tờ báo ViệNam gần đây dùng để mô tả những chiếc xe ôtô đời mới cùng với các cô người mẫu xinh đẹp đứng bên cạnh trong các dịp auto expo.
Cả hai “mãn” và “mạn” đều có tính từ ; nhưng riêng “mạn” thì không có động từ, mà chỉ có tính từ … Thế nhưng, xét riêng về phạm trù tính từ (adjective) thì hội nghị các nhà văn học và ngôn ngữ học ViệtNam hải ngoại — dạy tiếng Việt ở các trường đại học khắp thế giới — đều thống nhứt rằng “mãn” hay “mạn” đều là một, và có thể chấp nhận sử dụng 2 tính từ này một cách identic như nhau !!
Kết luận : “mạn tính” là chuẩn xác ; còn nếu xét riêng về phương diện tính từ thì “mạn” tính là chính xác, nhưng “mãn” tính (vốn khá thông dụng trong dân gian) cũng không phải là sai.
Bản thân tôi cũng được Bộ Y Tế phân công trong uỷ ban soạn danh từ khoa học-kỹ thuật Tai-Mũi-Họng … Mỗi lần thảo luận nhau về dịch thuật cũng như ý nghĩa danh từ, thì cứ 10 người có đến 10 ý, miền Nam và miền Bắc dùng danh từ khác nhau, không ai chịu ai cả và mạnh ai nấy kiên định/cố chấp lập trường của mình … Cả ngày trời lắm khi vẫn chưa xong một chữ “điếc” … Đàm phán bàn về tiếng Việt thì … ôi thôi, thầy chạy …
Chúc tất cả quý bằng hữu một đêm Giáng Sinh thật vui tươi. Chúc sức khoẻ các gia quyến ./.
Đỗ Hồng Ngọc
Bạn kêu kể chuyện gì về Giàng Sinh nhân những ngày này phải không? Thì đây vậy:
Chuyện thứ nhất: Cô Dina dạy lớp Hai tại một trường ở Ontario, Canada. Năm ấy cô được nhà trường giao cho một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ mừng Chúa giáng sinh. Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô bắt đầu phân vai cho các học sinh trong lớp. Rắc rối là cháu Ralph, chín tuổi. Lẽ ra cháu phải học lớp Bốn, nhưng cháu vụng về, chậm chạp, và chậm hiểu nên vẫn phải học lớp hai. Đám bạn lại rất thích cháu, vì cháu lớn xác hơn cả, dễ dàng đứng ra bảo vệ chúng nếu bị trẻ lớp khác bắt nạt.
Hội thảo “Đào tạo y khoa hướng về cộng đồng”
(Community Oriented Medical Education)
“Đào tạo y khoa hướng về cộng đồng”
Một nhu cầu thời đại!
BS. Đỗ Hồng Ngọc
Trưởng Bộ môn Khoa học hành vi & GDSK
Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch
Đỗ Hồng Ngọc
Thấu cảm (empathy) không phải là thông cảm. Cũng không phải là đồng cảm. Tiếng Việt ta có nhiều từ “thấu” rất hay như thấu hiểu, thấu đáo, thấu… xương ( lạnh thấu xương! ) và… bò bóp thấu! Cho nên thấu cảm không dễ chút nào! Thấu cảm đòi hỏi phải có khả năng đặt mình vào vị trí người khác để hiểu rõ nguồn cơn, ngọn ngành. Từ cái hiểu sâu sắc đó mới có cách ứng xử đúng đắn, phù hợp. Đối với người thầy thuốc thì thấu cảm là đặt mình vào vị trí của người bệnh để hiểu được đằng sau nỗi đau kia còn có nỗi khổ nào, đằng sau cái bệnh kia còn có cái hoạn nào. Nhờ vậy mà mối tương giao thầy thuốc – bệnh nhân trở nên “đằm thắm” hơn, truyền thông hiệu sẽ quả hơn, có sự hợp tác tốt hơn giữa thầy thuốc và bệnh nhân.
Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, TP HCM
Tham luận của BS Đỗ Hồng Ngọc
Trưởng Bộ môn Khoa học hành vi
& Giáo dục sức khỏe
1. Hãy quan tâm tới “Đầu vào”: Khi nói đến “chuẩn đầu ra” cũng cần phải quan tâm đến “chuẩn đầu vào”. Đầu vào có tốt thì đầu ra mới tốt. Các ĐH Y khoa trên thế giới và trong khu vực rất chú trọng “đầu vào” Y khoa. Họ chọn sinh viên vào trường Y rất kỹ. Tại Mỹ, Canada… và các nuớc phát triển hiện nay, các trường Y khoa đào tạo bác sĩ sau Tú tài ( học 8 năm) hoặc sau Cử nhân (học 4 năm). Thí sinh sau Cử nhân buộc phải có chứng chỉ MCAT (Medical College Admission Test) kèm một số điều kiện khác như điểm học lực, giấy giới thiệu, năng khiếu họat động ngoại khóa (thể thao, văn nghệ…) và còn trải qua một cuộc phỏng vấn sàng lọc. MCAT là một cuộc thi tổng hợp, gồm 4 phần: xem tiếp…
Nhiều năm liền, Ngày AIDS thế giới (World AIDS Day) cứ mãi kêu gọi hết nam giới tới nữ giới, hết trẻ em đến người già tham gia vào việc ngăn chặn AIDS, thế mà AIDS cứ ngày càng tăng. Hiện nay mặc dù đã có nhiều tiến bộ trong điều trị, giảm tỷ lệ tử vong, kéo dài tuổi thọ cho người bệnh nhưng số mắc bệnh vẫn ngày một gia tăng và ngày càng “trẻ hóa”, nghĩa là AIDS tấn công vào lực lượng lao động chính, vào tương lai của một đất nước! Bây giờ thì người ta mới giật mình nhận ra cái lỗi để cho đại dịch AIDS lan tràn chính là ở các nhà lãnh đạo chớ không phải ai khác! xem tiếp…
“See you again”
Đỗ Hồng Ngọc
Bạn thân,
Thật ngạc nhiên khi bạn đặt câu hỏi này. Bạn vốn là một chuyên gia, giảng dạy về giao tế nhân sự, về nghệ thuật ứng xử, giao tiếp gì đó cho nhiều nơi kia mà!
Thực ra, không phải lỗi của bạn. Ai cũng vậy, kể cả tôi là một thầy thuốc mà khi cần đi khám bệnh cho mình cũng lúng túng. Mối quan hệ thầy thuốc – bệnh nhân trong môi truòng bệnh viện là một mối quan hệ không bình thường, không thể tự nhiên, thoải mái, dễ dàng như trong những trường hợp khác. Lúc đó ta đang bị tràn ngập bởi những cảm xúc lo âu, sợ hãi. Sợ bói ra ma quét nhà ra rác. Sợ bác sĩ với những máy móc xét nghiệm tân kỳ có thể “kêu lên” một loạt các thứ bệnh mình không mong muốn, lâu nay vốn che đậy, giấu giếm, muốn lơ đi. Không khí bệnh viện nồng nặc mùi… xem tiếp…
“Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” là một cuốn sách y học phổ cập khá quen thuộc với nhiều ông bố bà mẹ suốt gần bốn thập kỷ qua. Nhiều bà mẹ bày tỏ đây là cuốn sách gối đối giường của họ trong những ngày tháng ngóng đợi đứa con đầu lòng cũng như suốt thời kỳ chăm sóc nuôi nấng con nhỏ dại. Sách đã giúp họ an tâm, nhất là trong thời buổi hiện nay, nhiều gia đình hạt nhân, thậm chí đơn thân. xem tiếp…
Đỗ Hồng Ngọc
Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.











Ý kiến bạn đọc!